Thứ hai, 10/10/2016 | 08:13 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ hai, 10/10/2016 | 08:13 GMT+7

Tôi đi với ai bạn trai cũng hỏi đã ngủ với họ chưa

Riêng trong chuyện "yêu" thì anh rất quan tâm, không điên cuồng ích kỷ chỉ cốt lo cho mình, có điều anh ghen nên thấy tôi đi với ai anh cũng hỏi.

Tôi không phủ nhận anh rất yêu tôi, nhưng việc anh hay ghen tôi cũng không thể bao biện. Anh 30 tuổi, hơn tôi 8 tuổi. Chúng tôi bắt đầu hẹn hò từ hồi tôi còn là sinh viên năm hai đến giờ cũng được 2 năm rồi. Mới hẹn hò có 2 năm, thêm nữa tôi còn là sinh viên mà anh cứ bắt về làm việc cho anh để không có ai léng phéng gần tôi được. Anh nói mình không đổ, không sa ngã và đã đuổi mấy cô thư ký có ý đồ với anh, không trừ cô con nuôi mẹ anh, vì thế tôi cũng phải hy sinh cho anh để chứng minh tôi cũng chỉ yêu mình anh, không bị cám dỗ làm mù lòa. Ngành tôi làm chẳng liên quan gì đến công việc của anh, giờ chuyển qua làm sao tôi làm được.

Trong tình yêu nói anh không yêu tôi thì là lừa dối. Anh rất yêu tôi, điều này tôi không thể chối cãi. Nhiều khi tôi còn cảm thấy mình yêu anh so với anh yêu mình chưa bằng, chính vì anh yêu nhiều làm tôi thật ngạt thở. Anh hay ghen, tôi đi đâu mà anh đi tìm ở những nơi quen thuộc không thấy là lại gầm lên với giọng như kiểu đang nín để không gào thét: "Em đang ở đâu". Anh quản tôi như cha quản con vậy. Tôi đi với mấy cậu bạn cùng lớp anh cũng ghen chứ đừng nói đi với anh hàng xóm chạc tuổi anh (tạm gọi anh hàng xóm là Huy). Hôm tôi và Huy về quê ăn cưới (hai đứa cùng quê nên đều được mời) thì anh gầm lên, nói anh có xe sao tôi không nhờ, lại đi với Huy? Anh còn nói "Em ngủ với nó hả, nó có bằng anh không, nó có cho em lên đỉnh như anh không". Tôi tát anh vài cái mà anh còn chưa tỉnh, miệng nói xin lỗi nhưng có vẻ lòng còn chưa biết mình sai, xin lỗi cho có thôi còn lòng vẫn ấm ức.

Anh trở nên ghen tuông sau đêm đầu tiên chúng tôi "yêu" nhau. Đi đâu anh cũng bắt tôi chờ để anh chở đi, chỉ đi chơi bình thường với bạn khác giới, không âu yếm thân mật mà anh cũng ghen dù tôi nói chỉ là bạn. Khi thấy những người bạn của tôi có chiều cao khiêm tốn, kém điển trai hơn anh, chưa có công ăn việc làm hay làm nhưng lương ít hơn anh thì anh mới bớt ghen. Nhiều khi đi ăn, bên cạnh có ghế mà anh cứ kéo tôi vào đùi ngồi, chốn đông người tôi không thích làm trung tâm của sự chú ý. Anh cứ ôm chặt tôi hôn má, hôn môi chụt chụt liên tiếp như người ta thường làm với trẻ con. Tôi bảo anh thôi, người ngoài nhìn thì anh bảo "Kệ, cho họ nhìn", rồi vô tư tiếp tục làm tôi vừa bực vừa xấu hổ, lo bị người ngoài cho mình là dễ dãi.

Tôi còn hai năm nữa mới ra trường mà anh cứ giục cưới, người ngoài nhìn vào ai cũng trầm trồ khen ngợi, nhiều người còn ghen ghét đi nói xấu, bảo tôi lợi dụng anh. Ai nhìn cũng bảo tôi cưới, rồi họ so sánh cho anh lên mây, rằng anh có nhà, có xe, công việc tốt, lấy anh về tôi chỉ chơi thôi nhưng tôi không thích ăn bám chồng. Tôi muốn có công ăn việc làm, lương tháng đàng hoàng, có kinh tế rồi mới lấy chồng. Tôi ghét phụ thuộc, sống là phải sòng phẳng chia sẻ. Yêu anh, tôi vẫn chưa tưởng tượng ra mình sẽ lấy ai ngoài anh, nhưng nghĩ lấy anh tôi lại phân vân.

Một phần tôi lo sau này lấy về anh lại ghen thì mệt, trong khi công việc tôi phải tiếp xúc với nam giới không ít, mà tính anh vậy không làm loạn mới lạ. Tôi cũng nói không muốn kết hôn thì anh bảo "Anh sẽ đợi". Tôi không biết mình có lấy anh không khi tình hình cứ căng thẳng như thế này, anh đã đến tuổi lấy vợ mà tôi chưa chịu nên mẹ anh lại cho tôi là kiêu. Riêng trong chuyện "yêu" thì anh rất quan tâm, không điên cuồng ích kỷ chỉ cốt lo cho mình, có điều anh ghen nên thấy tôi đi với ai anh cũng hỏi tôi có ngủ với họ không và đem chuyện sex ra so sánh. Tôi đã nói rõ với anh, sửa được vài bữa là lại đâu đóng đấy. Mong các bạn cho tôi lời khuyên.

Loan

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Chạnh lòng người mẹ là giáo viên mầm non bị lãng quên
Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm