Thứ năm, 15/6/2017 | 16:10 GMT+7
|
Thứ năm, 15/6/2017 | 16:10 GMT+7

Tôi dần dần nhận ra chồng kém cỏi

Ở anh dường như lúc nào cũng vô tư, thoải mái, đâu sẽ có đó. Mọi thứ anh không vội, tôi toàn giục hoặc nhắc nhở anh.

Tôi và chồng đều 30 tuổi, có bé gái 8 tháng tuổi và lấy nhau được gần 4 năm. Hai gia đình nội ngoại đều không khá giả và neo người nên vợ chồng khá vất vả lo cho con, rồi làm việc để mưu sinh vì đều là dân tỉnh lẻ lên thành phố. Giờ tôi ở nhà chăm con được gần 2 năm vì khi mang bầu không được vận động. Tôi bán hàng online trên mạng, thu nhập trung bình 4-5 triệu/tháng. Chồng làm nhân viên kinh doanh, thu nhập không ổn định, tùy vào từng tháng doanh số tốt hay không.

Chúng tôi càng ngày càng tỏ ra không hợp nhau về quan điểm và cách sống. Tôi là một người cầu tiến, mưu cầu cũng khá cao (tất nhiên là thôi thúc trong ý thức thôi, hiện tại vẫn chỉ ở nhà chăm con và làm cộng tác viên để kiếm thêm thu nhập - lực bất tòng tâm nên cũng bí bức). Thời gian từ khi bầu rồi sinh con, vì muốn có thu nhập tôi đã không kiêng khem hay nghỉ ngơi mà ngồi làm việc luôn, ở nhà chăm con, dọn dẹp nhà cửa, cơm nước; vừa tranh thủ làm việc. Nhiều khi áp lực quá nên tôi cũng khó tính, không được nghỉ ngơi, có thời điểm đau lưng không làm được gì. Tất nhiên chồng đi làm về cũng giúp chăm bé và sáng đi chợ cho vợ. Anh rất yêu thương vợ con.

Chồng tôi tính đủng đỉnh, làm gì cũng khá chậm, từ những việc trong gia đình và trong công việc đều thế. Mọi thứ anh không vội, nhiều khi sốt ruột tôi toàn phải thúc giục hoặc nhắc nhở anh. Anh cẩn thận, tỉ mẩn nên thiếu đi sự nhạy bén, sắc sảo, tính cách cũng hơi bảo thủ nên khó trao đổi được quan điểm khác. Ở anh dường như lúc nào cũng vô tư, thoải mái, đâu sẽ có đó. Ở thời điểm này, công việc của tôi gặp khó khăn, anh vừa nghỉ làm chỗ cũ chuẩn bị xin việc chỗ mới, khó khăn rất nhiều. Trong khi tôi đau đầu lo lắng cho công việc, làm sao để có thêm thu nhập thì anh vẫn đủng đỉnh, thậm chí tôi muốn anh những ngày nghỉ ở nhà trông giúp con và làm hộ vài việc nhà nhưng anh vô tư vô lo, cứ ngủ trưa đã tối tính. Chẳng thấy anh lo lắng sẽ làm gì để phát triển bản thân, tôi hỏi thì anh trả lời nếu vợ giỏi hơn thì nghĩ làm gì đi rồi anh làm theo.

Nhiều khi thấy mệt mỏi vì bản thân thì chăm con ở nhà, chồng chưa làm chỗ dựa vững chắc để yên tâm. Những khi khó khăn, mâu thuẫn về tính cách giữa chúng tôi càng thể hiện rõ, tôi chán chẳng buồn nói, cứ dần dần thấy chồng kém cỏi quá. Có phải tôi đòi hỏi quá cao hay không? Tôi phải làm gì để khắc phục mâu thuẫn âm ỉ này? Mong nhận được lời khuyên từ độc giả.

Bạch Dương

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
 
Gửi anh, nỗi buồn mùa hạ
Em nhớ mái tóc bồng bềnh và ánh mắt chan chứa của anh, nhớ làn môi anh, nhớ hơi ấm của anh. Trái tim yếu đuối của em như vỡ