Thứ sáu, 23/9/2016 | 15:03 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ sáu, 23/9/2016 | 15:03 GMT+7

Tôi có nên ly hôn người chồng kém tuổi lười đi làm

Anh không muốn đi làm mặc dù về nước đã lâu. Tôi phải xin việc và hẹn lịch phỏng vấn chồng mới đi, mà cứ được vài tháng là anh lại nghỉ.

Tôi 37 tuổi, chồng nhỏ hơn 6 tuổi. Khi đến với chồng, tôi đã có một đứa con gái riêng, do tuổi trẻ yêu vội cưới nhanh. Ba của con gái tôi đã ra đi để lại hai mẹ con, tôi một mình vật lộn với cuộc sống ở Sài Gòn làm không đủ nuôi con (quê tôi ở miền Trung). Con gái tôi bị viêm phổi, tháng nào cũng phải vào viện, có những lúc tôi cảm thấy kiệt sức và muốn ngủ luôn một giấc ngủ dài nhưng rồi vì con lại cố vượt qua và tự hứa với lòng sẽ sống vì con suốt đời.

Khi con 5 tuổi, tôi quyết định gửi con về quê và đi lao động nước ngoài. Tôi làm việc miệt mài ngày đêm để mong kiếm tiền về với con gái. Sau 3 năm tôi vừa làm công ty vừa hợp tác với người bản địa kinh doanh, cũng có năng khiếu kinh doanh nên khách ngày càng đông và chồng tôi là một trong những khách của quán. Từ ngày gặp tôi, cứ mỗi cuối tuần anh lại ra quán tôi rồi tự nguyện làm nhân viên phục vụ. Cứ như thế suốt một thời gian tôi cũng thấy xiêu lòng vì dù anh ít tuổi hơn nhưng trông chững chạc và còn già hơn tôi. Vậy là sau 10 năm tôi lại lấy chồng.

Thời gian đầu cuộc sống vợ chồng tôi rất hạnh phúc, chồng quan tâm giúp đỡ tôi nhiều. Chúng tôi có thêm một đứa con gái nữa. Rồi tôi phải về nước để lo cho 2 đứa con và gia đình bắt đầu gặp sóng gió. Tôi về nước vừa xây nhà vừa lo cho 2 đứa con, chồng ở lại làm mỗi tháng 3.000 USD nhưng suốt năm trời không gửi về đồng nào cả. Tôi hỏi thì chồng lý do này nọ, vợ chồng cãi nhau, anh không nghe điện của tôi 2 tuần liền. Khi tôi gọi về cho bố mẹ chồng nói nếu anh ở bên đó thì sẽ "đường ai nấy đi", còn không anh phải về nước luôn. Sau đó chồng tôi đã về nhưng thay đổi thành một người khác. Anh không muốn đi làm mặc dù về nước đã lâu. Tôi phải xin việc và hẹn lịch phỏng vấn chồng mới đi, mà cứ được vài tháng là anh lại nghỉ.

Cứ cãi nhau là anh nghỉ làm về miền Tây chơi 2 tuần, ngày nào tôi cũng phải gọi điện khóc lóc năn nỉ hết lời chồng mới về. Tôi xin việc làm cho chồng nhưng chưa được 2 tháng anh lại nghỉ, bảo không muốn đi làm thuê dù công việc rất nhàn (chồng làm phiên dịch, tôi cũng làm phiên dịch nhưng vì tôi cố gắng nên lương cao gấp rưỡi lương chồng). Đi làm thời gian như nhau nhưng về nhà chỉ có tôi tất bật việc nhà, anh không hề giúp tôi. Tôi than thì chồng bảo nghỉ làm đi. Tôi bảo nghỉ thì không có tiền trả nợ, anh lại bảo tôi sao không bán nhà? Nhà tôi mua lúc chưa kết hôn, là một căn nhà lớn để ở, còn nhà nữa và nhà trọ cho thuê riêng, nói chung tất cả đều là tôi mua khi chưa kết hôn.

Chồng bảo chắc tôi sợ bán nhà rồi sẽ thành tài sản chung. Tôi tin chồng không có tính trăng hoa nhưng dạo này anh đi đêm mà không hề nói với tôi câu nào. Sáng về anh coi như không có chuyện gì. Tôi đã rất mệt mỏi vì giờ nghĩ mình sống cảnh vợ chồng tạm bợ nhưng nghĩ mình đã 2 đời chồng 2 đứa con, con bé nay mới học mẫu giáo và rồi bé cũng như chị nó không có cha thì sao? Mong được các bạn chia sẻ.

Mai

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Nhìn chị ấy mà em chẳng thể nói sự thật về anh
Em đã giấu đi những chuyện thực sự xảy ra giữa chúng ta, em mong anh có cơ hội quay về, mong chị ấy có thể tìm lại hạnh phúc.