Thứ tư, 12/10/2016 | 11:32 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ tư, 12/10/2016 | 11:32 GMT+7

Muốn cưới để hợp lý hóa thai nhi do người khác gây ra cho em

Bố mẹ muốn tôi cưới em để bù đắp cho em và con, sợ bé thiệt thòi lớn lên không có bố. Tôi cũng có ý định đó từ khi em nói có thai với người khác.

Khi ngồi viết những dòng này em đang khóc rất nhiều nhưng bản thân không biết phải làm sao cho đúng cả. Ngày công ty tôi rơi vào khủng hoảng, đang đối mặt với việc phá sản thì tôi nhận được sự giúp đỡ của cậu bạn thân. Cậu ấy giới thiệu cho tôi một pháp chế từ trong Nam ra Hà Nội giúp giải quyết công việc (sau này tôi mới biết em là người yêu của cậu ấy). Lúc ra sân bay đón cô ấy tôi không ấn tượng cho lắm bởi vì trông em rất đỗi bình thường, không có gì nổi bật, một cô bé 23 tuổi, nước da hơi ngăm đen vừa tốt nghiệp trường Luật. Trong lòng tôi lúc đó không chút gì lạc quan nên cũng chỉ chào hỏi em bình thường, trên quãng đường từ sân bay về công ty, em chủ động hỏi tôi về công việc, tôi mô tả cho em thì nhận thấy cách nói chuyện của em rất thông minh, khéo léo và nụ cười của em rất duyên.

Tôi dần tin tưởng ở nơi em và những ý kiến của em giúp tôi rất nhiều. Sau 4 tháng dưới sự giúp sức của em, công ty tôi dần ổn định, em về lại trong Nam nhưng mỗi tháng lại bay ra giúp tôi, có khi em đi một mình và có khi em đi với cậu bạn. Khi xong công việc thì chúng tôi tranh thủ về quê vì tôi và bạn cùng ở Thái Nguyên, nhà cạnh nhau, tất nhiên là có em đi cùng. Em rất được lòng bố mẹ cậu bạn, bố mẹ tôi cũng thế, rất quý mến em. Rồi em và cậu bạn khuyên tôi cùng vào Nam. Vào Sài Gòn tôi làm giám đốc điều hành cho công ty cậu bạn, còn cậu ấy thành lập một công ty khác (sau này nó là công ty của em). Đến khi tôi vào được 2 năm thì em và cậu bạn chia tay, cả 2 đều đau khổ. Tất cả lỗi lầm là do bạn tôi gây ra mặc cho em đã tha thứ đến 3 lần.

Tôi chuyển về công ty em làm còn cậu bạn về điều hành lại công ty cũ (với suy nghĩ em là con gái nên tôi về hỗ trợ giúp theo sự phân công của cậu bạn). Trong thời gian ấy em hay khủng hoảng tâm lý, như người mất hồn và đôi lần em đi xe bị tai nạn. Tôi không an tâm nên luôn ở bên động viên và trở thành tài xế riêng bất đắc dĩ lúc nào em cần. Một năm sau chia tay, công ty cậu bạn tôi kinh doanh bị thua lỗ nợ ngày một to ra, ban đầu tôi định không nói em biết điều đó vì thấy em quá thiệt thòi. Ngày em biết lại có những quyết định làm tôi phục hơn, em muốn tôi giúp đỡ công ty cậu bạn với vai trò là đối tác. Em làm vậy vì nghĩ cô bạn gái mới của bạn tôi sẽ ghen, có đôi lần cô gái ấy đến tìm em để đòi nói chuyện, mặc cho em và bạn tôi chẳng còn liên hệ. Tôi không được biết cuộc trò chuyện ấy nhưng thấy thương em nhiều lắm, vì cô gái kia có nói gì thì em cũng sẽ không tranh luận.

Trong thời gian tôi và bạn hợp tác để giải cứu cho công ty thì em ít đến công ty hơn vì ngại chạm mặt nhau. Cùng lúc đó em phải vào bệnh viện chăm dì ruột bị ốm nặng. Hiện tại công ty bạn tôi chưa qua giai đoạn khó khăn, công ty em cũng không được thoải mái vì gánh 50% nhân viên, chủ yếu là sinh viên khó khăn làm bán thời gian. Cũng đôi lần tôi khuyên em dừng lại nhưng em nói giờ còn có thể giúp được thì cứ giúp, cố không được đành chấp nhận. Em sống tình cảm như vậy đó!

Mọi chuyện lại đến khi cách đây một tuần em nói đã có thai và muốn làm mẹ đơn thân, bố đứa bé là người em mới quen không lâu, tôi cũng được biết vì mấy lần đưa đón em đi gặp, nhưng chúng tôi chưa lần nào nói chuyện. Tôi muốn liên lạc với cậu ấy để giải quyết vấn đề thì em đau khổ nói em và cậu ta đã chia tay vì gia đình cậu ta phản đối (chia tay rồi em mới biết mình có thai). Em lo sợ gia đình, bố mẹ biết chuyện (bố mẹ em đều là nhân viên nhà nước ở tỉnh miền Tây), em xin tôi cho về Hà Nội làm việc. Tôi chiều em, mang em về Hà Nội sống. Không có chuyện gì nếu tôi không kể cho bố mẹ mình biết, bố mẹ tôi đã đón em về nhà chăm sóc như con gái.

Cách đây 2 ngày tôi bị đau ruột thừa và mổ nội soi, em vào viện chăm sóc. Trong lúc không có em ở đó, bố mẹ muốn tôi cưới em để bù đắp cho em và con, sợ bé thiệt thòi lớn lên không có bố. Không phải đợi bố mẹ nói rồi tôi mới nghĩ, từ hôm em báo có thai tôi đã muốn nói điều đó nhưng chỉ sợ em từ chối, chúng tôi quá hiểu nhau, em luôn xem tôi như người anh. Động lực để tôi viết lên đây là tôi vừa nhận được tin nhắn từ cậu bạn, tôi hỏi ý kiến cậu ta, cậu cũng vừa biết và muốn chăm sóc em với con em. Giờ tôi phải làm sao, mong mọi người góp ý kiến.

Thành

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Chạnh lòng người mẹ là giáo viên mầm non bị lãng quên
Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm