Thứ tư, 30/11/2016 | 09:48 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ tư, 30/11/2016 | 09:48 GMT+7

Mong em đừng hận khi anh quyết quay về với tình cũ

Anh hài lòng với những gì đang có, hạnh phúc vì bảo vệ được cô ấy. Anh không cho phép ai chia rẽ anh và cô ấy nữa. 

Gửi em! Anh vô tình đọc được những gì em viết ở bài "Chồng tôi muốn ly hôn dù biết sẽ trắng tay''. Anh biết em rất hận anh và cô ấy. Anh đã sai khi cưới mà biết không quên được cô ấy. Anh từng nghĩ sẽ yêu em thật nhiều nhưng anh không quên được cô ấy. Anh đã yêu cô ấy suốt quãng thời gian học cấp 3, cô ấy đã trao cho anh tất cả những gì đã có nhưng lại ngu ngốc nói dối anh sẽ kết hôn để anh đi du học và gặp em. Anh đã sống như một cái bóng ma suốt những năm tháng ở Houston.

Anh yêu cô ấy nhiều quá, khi về Việt Nam không có ý định sẽ tìm gặp cô ấy nhưng đã như phát điên khi thấy cô ấy sống khổ như vậy. Anh không chịu được. Cô ấy không có gì hơn em, không bằng đại học, dòng họ không cao quý như em, thậm chí còn rất khờ, nhưng luôn cố gắng làm việc để xứng đáng với anh. Anh không thể tiếp tục sống với em nếu trái tim cứ nhớ về cô ấy. Còn con trai chúng ta, anh chưa bao giờ hết yêu nó, nó là máu mủ anh mà. Em là cô gái tốt, còn trẻ, mong em mở lòng tìm hạnh phúc mới. Anh hài lòng với những gì đang có, hạnh phúc vì bảo vệ được cô ấy. Anh không cho phép ai chia rẽ anh và cô ấy nữa. Cô ấy đã chịu đựng sự đau khổ suốt gần 10 năm rồi. Điều anh muốn nói sau cùng, mong em tha thứ cho anh và sống tốt. Nếu có thể anh và em vẫn là bạn để chăm sóc con như điều anh từng nói trước khi kết hôn.

Bảo

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Chạnh lòng người mẹ là giáo viên mầm non bị lãng quên
Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm