Thứ năm, 31/3/2011 | 19:05 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ năm, 31/3/2011 | 19:05 GMT+7

Đừng buông tay anh, em nhé!

Nhưng nếu không thể nắm lấy tay em tới cuối con đường thì anh sẽ yêu em trong lặng câm. Sẽ đau lắm nhưng anh sẽ sống để yêu em, dù cô đơn, buồn tủi nhưng anh sẽ cười khi nghĩ về em, anh sẽ khóc khi nhìn thấy em, mãi mãi yêu em. (Long)

Từ: Nguyễn Bảo Long
Đã gửi: 30 Tháng Ba 2011 12:27 SA

Anh vẫn nhớ em cồn cào mỗi khi đêm xuống, vẫn khát khao được nắm lấy tay em một lần, được ôm em một cái thật chặt dù chỉ là từ đằng sau lưng, hít hà mùi hương em vốn dĩ chỉ nằm trong tưởng tưởng. Em xa quá...!

Anh vẫn nghe giọng em mỗi đêm, vẫn thao thao kể cho em nghe cuộc sống anh giản đơn hàng ngày thế, vẫn cười vang khi em xen hài hước vào câu chuyện, tiếng cười trong veo như thể bên anh chẳng hề tồn tại chút muộn phiền, như thể em gần gũi lắm. Biết tìm ai để hỏi khi anh không thể gọi em?

Em đó, anh đây; gần mà xa; lạ nhưng thân thương lắm.
Hiểu nhau như đã từng quen lâu, chia sẻ được nhiều điều như thể sinh ra là để lắng nghe nhau vậy, mà vẫn chênh vênh. Anh biết, với em anh chỉ là một hiện tại không đầu không cuối, chỉ là cánh cửa sổ khép lại mỗi đợt gió qua và có thể mở toang khi em muốn ánh sáng tràn vào căn phòng ấy, nhưng không ai chọn cách leo cửa sổ để vào nhà.

Với em anh chỉ là tiếng cười khỏa lấp những lúc trống trải, cũng có lúc em nhớ anh thật đấy nhưng chỉ tựa gió mơn mặt hồ không sóng, khuấy mãi mà vẫn bình yên. Biết mình không dũng cảm quay lưng bởi anh quá nhỏ bé trước chính cơn bão của lòng mình, anh không thể vỗ về mỗi lần nó nổi sóng nên anh muốn hỏi em một lần, nói đúng hơn là năn nỉ em một lần: Đừng buông tay anh ra, em nhé!

Anh đã chẳng còn trẻ để rong ruổi với những ước mơ xa, chẳng còn đủ niềm tin để đứng lên nếu bước hụt chân lần nữa. Anh biết bên em lòng anh ấm vậy nhưng sẽ thế nào nếu một ngày anh nhận ra mình yêu em thật lòng? Anh mãi không thể giữ em cho riêng mình, dù đã hơn một lần anh khát khao điều ấy.

Chúng mình chẳng có tương lai, cả anh và em đều chưa một lần vẽ nên viễn cảnh cho ngày mai chưa tới ấy. Anh không nghĩ và em cũng không hề tưởng tượng đến, bởi em không biết pha màu hay anh cảm thấy run tay khi vẽ bức tranh không ý tưởng.

Đừng buông tay anh ra em nhé! Nếu nắm lấy anh cho mình, hãy để anh vào con đường chúng ta sẽ đi, anh sẽ đi tới đích và nắm lấy tay em suốt chặng và đến cuối con đường, khi anh rời khỏi thế gian. Anh đã quen vỗ về những nỗi đau, quen với việc hôn thật sâu lên những vết thương không đo được bằng máu.

Yêu, khát khao được bên em vẫn nguyên vẹn như chưa từng có điều gì mãnh liệt hơn thế. Nhưng nếu không thể nắm lấy tay em tới cuối con đường thì anh sẽ yêu em trong lặng câm. Sẽ đau lắm nhưng anh sẽ sống để yêu em, dù cô đơn, buồn tủi nhưng anh sẽ cười khi nghĩ về em, anh sẽ khóc khi nhìn thấy em, mãi mãi yêu em. Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ. Một chiều mưa, bờ vai nhỏ là em.

*Bạn có thể ghi lại lời nhắn yêu thương bằng file âm thanh và gửi đến Tamsu@VnExpress.net.

 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Ngày nó còn bé, người luôn phải thức đêm chăm sóc nó mỗi khi trái gió trở trời là mẹ. Nó nhớ những đêm đông lạnh giá mẹ thức trắng
Anh đến quá nhanh và đi cũng quá vội, để lại em nỗi hụt hẫng với bao mơ ước vừa nhen nhóm. Nếu còn yêu, anh hãy cho chúng ta