Thứ hai, 27/2/2012 | 16:02 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ hai, 27/2/2012 | 16:02 GMT+7

Cảm ơn anh đã đến bên em

Anh đi vào cuộc đời em thật nhẹ nhàng rồi anh cũng ra đi giống như chính lúc anh đến. Anh đã mở cửa tâm hồn và trái tim em rồi chính anh cũng đã khiến nó mãi khép kín lại vì nó sợ lại bị tổn thương lần nữa. Nó không đủ sức mạnh để có thể chiến đấu thêm lần nữa. (Thạch)

Từ: như thạch
Đã gửi: 26 Tháng Hai 2012 11:21 CH

Anh thương mến!

Thêm 1, 2, 3 và những mùa đông sau này em sẽ không có anh bên cạnh. Vậy là mình đã xa nhau 5 tháng rồi, không biết rằng giờ này anh có còn nhớ đến em như em đang nhớ đến anh hay không? Em nơi đây, từng ngày, từng giờ vẫn luôn sống cùng với nỗi buồn, nỗi nhớ da diết về anh.

Em nhớ lắm cái ngày anh đến bên em, ngày em gọi là ngày định mệnh của chúng ta. Ngày định mệnh ấy đã cho em được gặp anh, được yêu anh, nhưng sao không thể để em được trọn đời sống bên anh chứ? Em nhớ lắm những ngày mình yêu nhau, những chiều anh đón em đi làm thêm về, mình cùng nhau đi ăn tối, đi dạo, đi uống cafe rồi tâm sự những chuyện vui buồn trong cuộc sống.

Mỗi lúc đi ăn em luôn để anh lựa chọn món ăn, không phải vì em nhõng nhẽo đâu anh, em chỉ muốn biết anh thích ăn gì mà thôi. Em nhớ lắm những lần mình đi ăn bánh xèo, anh đã ân cần cuộn cho em từng cái bánh vì em vụng về không làm được. Có phải em là con gái mà tệ quá phải không anh? Nhưng em muốn mình mãi được anh cuộn cho ăn mà thôi. Và cũng chỉ có anh biết em không thích ăn gì, em không ăn được gì. Không biết rằng giờ anh có còn nhớ những điều này không, hay nơi xa anh đã quen với cách chăm sóc và cách ăn uống của ai kia rồi.

Em vẫn nhớ như in những nẻo đường mà em và anh đã đặt chân bước cùng nhau. Đã lâu lắm rồi em không còn đi lại nhiều trên những con đường ấy nhưng sao những ký ức cứ mãi hiện về như mới hôm qua. Anh có còn nhớ ngày em nhõng nhẽo đòi anh trở lên cầu ánh sao chơi không? Dù đã hơn 9h tối vậy mà em vẫn nằng nặc đòi anh chở đi cho được. Nhưng lên đến nơi thì cũng quá khuya nên em và anh đành quay về.

Hôm ấy em giận anh lắm, giận không phải vì anh đã không qua sớm hơn để trở em lên đó chơi mà giận là vì sao anh không dành cả ngày hôm ấy cho em, vì hôm sau là ngày anh phải đi xa em rồi. Em hiểu anh sắp chuyển công tác nên bộn bề công việc, nhưng trong tình yêu con người ta thường ích kỷ như thế mà anh. Em cũng không ngoại lệ.

Em cũng biết anh lớn hơn em tận 10 tuổi nên anh đã không còn thích những nơi lãng mạn ấy. Và cũng vì em sợ những ngày tiếp theo em không còn được gặp anh, nên em bướng bỉnh vậy đó. Em nhớ lắm những lời anh mắng em, anh nói em đã lớn rồi mà sao không biết chạy xe máy, đi đâu cũng nhờ anh đưa đón hết. Anh biết không, em muốn mình không biết chạy xe để được anh đưa đi, để được ở bên anh nhiều hơn.

Em nhớ lắm cách anh ngồi uống café cùng em trong những ngày đầu mình quen nhau. Anh luôn ngồi cạnh em để em được tựa vào vai anh khi em thấy mệt mỏi. Em nhớ lắm khi hai đứa mình ngồi xem những clip hài rồi cười vỡ bụng ra. Đó là những phút giây ngắn ngủi em được hạnh phúc bên anh.

Mỗi ngày được yêu anh, em thấy cuộc đời mình thật hạnh phúc và may mắn. Em yêu anh bằng cả trái tim mình. Anh có nhớ ngày anh nói dối em rằng anh có vợ rồi không? Anh nói anh muốn chia tay, anh chưa bao giờ yêu em. Lúc ấy em không còn thấy gì ngoài bóng tối, mọi thứ trước mắt em như sụp đổ, em không đứng vững được trên đôi chân của mình, em muốn chạy thật nhanh qua nhà anh để hỏi anh vì sao nhưng em không thể.

Lòng em đang đấu tranh, niềm tin nơi con tim mách bảo em rằng tình yêu anh dành cho em là chân thành nhưng sự thật là chính anh đã nói với em như vậy, em không biết mình nên làm gì. Em đi lang thang để mong tìm được câu trả lời, tìm được sự bình yên trong tâm hồn em, nhưng sao nước mắt mãi rơi, tâm trí em mãi nghĩ về anh. Em bước đi trong đêm tối như một kẻ có xác mà không hồn.

Lúc ấy, anh đã đi tìm em vì anh sợ em nghĩ quẩn, em biết điều đó, nhưng thấy anh, em vừa vui lại vừa giận anh vô cùng. Anh nói với em “Em hãy nghĩ đến bố mẹ em và tương lai của em, em nên quay về nhà đi, khuya rồi ra ngoài không tốt”. Dứt câu, anh quay xe bỏ về, niềm tin trong em lại thêm tan vỡ lần nữa. Em gục ngã ngay lúc anh đi.

Em cũng đã nghĩ đến cái chết vì em biết rằng không có anh, cuộc sống của em sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa. Nước mắt cứ thế tuôn trào như một dòng thác. Nhưng rồi may mắn thay, em cũng trấn tĩnh được bản thân, em đã tìm được câu trả lời, em quyết định tin vào tình yêu của anh. Em quay về nhà và chấp nhận lời chia tay của anh với một hy vọng và sự chờ đợi ngày nào đó anh sẽ quay về bên em.

Niềm tin của em đã được đáp lại, không bao lâu anh hẹn gặp em rồi thừa nhận rằng anh đã nói dối em vì anh có chuyện riêng. Em đã không chút dỗi hờn, không chút đắn đo, không chút chất vấn, em tin tất cả những gì anh nói vì bao ngày xa anh, em chỉ mong được gặp anh mà thôi. Em ngốc quá phải không anh? Cũng chỉ vì chữ yêu mà em chấp nhận khờ như thế.

Tình yêu em trao anh là trọn vẹn, là duy nhất. Em yêu anh hơn chính bản thân mình. Thế nhưng tình yêu ấy cũng không làm anh ở lại bên em. Giờ thì anh đã thật sự bỏ rơi em giữa dòng đời bon chen của thành phố này. Em chẳng còn anh để tựa vai, để có thể nhõng nhẽo. Và giờ em sẽ không còn được nghe anh gọi 4 từ quen thuộc “ốc bươu của anh”. Em sẽ phải tập quen dần cuộc sống không có anh, em sẽ cố gắng dù em biết rằng sẽ rất khó khăn.

Noel đến mang theo không khí lạnh giá của mùa đông nhưng cái lạnh lẽo ấy có thấm vào đâu so với sự cô đơn, lạnh giá trong tâm hồn em, khi anh không còn bên em nữa. Điều em cần duy nhất chỉ anh thôi, anh có biết không anh? Em nhớ lắm mùa đông năm ngoái, em tất bật mua đủ mọi thứ dụng cụ để làm quà Noel tặng anh.

Để tạo sự bất ngờ cho anh, em đã làm sẵn quà trước hơn một tuần. Em đã thức trắng ba đêm liền để hoàn thành nó. Anh chính là động lực để em có thể nghĩ và làm ra món quà đặc biệt ấy. Mấy đứa bạn cùng phòng của em, đứa nào cũng khen đẹp và chính em cũng hài lòng với kết quả ấy. Anh biết nó mang một ý nghĩa gì không? Em ước cả cuộc đời này em sẽ được sống bên anh, được xây dựng tổ ấm cùng anh, được cùng anh đón từng mùa Noel đến.

Nhưng anh đã không biết điều đó thì phải, vì vậy anh đã rời xa em, để lại em với vô vàn những kỷ niệm đang xé nát lòng em. Dù Noel năm ngoái em cũng chẳng được đón cùng anh vì anh phải đi công tác nhưng em vẫn thấy ấm áp vì em còn có tình yêu của anh sưởi ấm cho trái tim em. Mùa đông năm nay, em không còn tất bật làm quà như những đứa bạn của em nữa, nhìn chúng nó hối hả, rộn ràng mà em thấy ghen tỵ, lòng em càng thêm lạnh giá, vết thương lòng như đang trỗi dậy làm em đau đớn.

Khi yêu anh, em yêu sao khoảnh khắc giao nhau giữa ngày và đêm, em yêu cả mọi khoảng thời gian của cuộc đời này. Mỗi đêm khuya em và anh lại nhấc máy trò chuyện đến 2h hay 3h sáng. Vậy mà em vẫn không thấy buồn ngủ, anh phải mắng thì em mới chịu đi ngủ. Từ ngày xa anh, em lại thấy sợ bóng đêm, em sợ lắm mỗi khi em ở nhà một mình với bóng tối của căn nhà bao phủ.

Anh biết không, đang trong giấc ngủ trưa thì bỗng em giật mình tỉnh giấc, cảm giác cô đơn, hụt hẫng, trống trải đến đáng sợ lại tìm về trong tâm hồn em. Em nhìn quanh chẳng có ai, em sợ hãi. Em đã vội vàng chạy ra mở toang cánh cửa, em hy vọng sẽ được gặp anh đứng trước nhìn em cười. Nhưng đó mãi chỉ là giấc mơ mà thôi. Em lại chợt thấy lòng nhói đau, một nỗi đau mà đã mấy tháng trôi qua chưa hề nguôi ngoai được phần nào.

Ngồi trong đêm viết lên những dòng tâm sự này, tất cả những kỷ niệm về anh lại ùa về, từ giọng nói đến tiếng cười rồi hình ảnh của anh và tất cả những gì thuộc về anh. Lòng em đau lắm anh ạ. Nhiều khi nước mắt em rơi một cách vô thức vì em vô tình nhìn những cặp yêu nhau ngồi tâm sự và lúc ấy em lại cảm giác anh đang ở cạnh em.

Em đã khóc rất nhiều từ khi chúng ta không còn bên nhau nữa. Nước mắt em bây giờ cũng đã cạn vì anh rồi. Em đã tự nhủ phải cố gắng quên anh nhưng sao cố quên thì nỗi nhớ về anh lại nhiều thêm. Những lúc em gặp chuyện không vui hay thất bại trong học tập, em chỉ cần nghĩ đến anh là em đã có thêm niềm tin, thêm nghị lực để vượt qua rồi. Năm nay lại là năm cuối, biết bao khó khăn em cần phải vượt qua, vậy mà anh lại bỏ rơi em trong lúc em cần anh đến như thế này. Anh đã là một phần quan trọng trong cuộc sống này của em rồi!

Anh đi vào cuộc đời em thật nhẹ nhàng rồi anh cũng ra đi giống như chính lúc anh đến. Anh đã mở cửa tâm hồn và trái tim em rồi chính anh cũng đã khiến nó mãi khép kín lại vì nó sợ lại bị tổn thương lần nữa. Nó không đủ sức mạnh để có thể chiến đấu thêm lần nữa anh à. Thế nhưng em vẫn không hối hận vì đã gặp anh, yêu anh thật nhiều. Anh đã cho em biết được thế nào là hạnh phúc thật sự, thế là đủ rồi.

Em cũng đã nếm trải được cay đắng lẫn hạnh phúc mà nhân gian vẫn thường hay nói ai khi yêu sẽ được nếm thử. Cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên em dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi. Em quyết định sẽ quên anh. Giờ đây, dù anh có ở nơi đâu, anh hãy sống hạnh phúc anh nhé. Em sẽ mãi chúc phúc cho anh. Và điều cuối cùng em muốn nói: anh sẽ mãi là những kỷ niệm đẹp trong em!

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Trong số các con ở đây có rất nhiều những mảnh đời không vẹn toàn về thể xác, đó có lẽ là lý do khiến đời con bơ vơ, côi
Anh là cậu sinh viên nghèo, ăn bám gia đình, học hành không tới nơi tới chốn lại quá độc ác, tàn nhẫn, hết lần này đến lần khác làm