Thứ sáu, 16/9/2016 | 10:08 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ sáu, 16/9/2016 | 10:08 GMT+7

Bạn gái bảo để quên tôi cô ấy phải yêu người mới

Em nói mình xứng đáng có một gia đình hạnh phúc hơn thế, em không làm gì sai để phải chịu đựng bố mẹ chồng tương lai như vậy.

Tôi là người đăng bài "Tôi giả làm Sở Khanh để chia tay cho em đỡ khổ". Đầu tiên, xin cám ơn mọi người đã dành thời gian đọc và phản hồi những chia sẻ của tôi. Tôi cũng xin lỗi vì đã chia sẻ một cách tương đối sơ sài khiến các bạn chưa hiểu hết câu chuyện. Thật sự sau khi chia tay với cô ấy như đã kể ở bài trước, tôi vẫn luôn phân vân mình làm đúng hay sai? Khi đọc những phản hồi của các bạn về mình, tôi đã đặt ra dấu hỏi rất lớn cho nhân cách của bản thân. Tôi cũng ngập ngừng không biết có nên viết bài này gửi đến các bạn hay không. Cuối cùng tôi vẫn viết vì muốn nhận được những chia sẻ và lời khuyên thật sự.

Sai lầm lớn nhất của tôi trong chuyện này chắc chắn là để em nghe đoạn ghi âm cuộc nói chuyện gia đình, tôi biết điều đó. Từ ngay sau khi nghe đoạn ghi âm em đã không nghe máy, không trả lời tin nhắn của tôi. Chỉ khi tôi sang tận phòng chúng tôi mới có thể nói chuyện. Cứ sau mỗi cuộc nói chuyện, mỗi lần gặp mặt, khi tôi ra về luôn nán lại nhìn qua cửa sổ phòng em, nhìn em lúc thì ngồi ngẩn ngơ, lúc ôm mặt khóc. Chuyện này không phải diễn ra ngày một ngày hai, nó kéo dài hơn hai tháng, mặc cho tôi nỗ lực thế nào em vẫn kiên quyết cắt đứt liên lạc. Thế nhưng tại sao cứ nói chuyện với tôi em lại khóc, lại héo mòn từng ngày? Vì tôi biết em yêu tôi nhiều lắm, muốn dứt mà không dứt ra được.

Đỉnh điểm là khi em hẹn hò với một chàng trai khác vô tình tôi biết được, chỉ là nói chuyện tâm sự và đi ăn với nhau. Tôi đã hỏi: "Em làm vậy có vui hơn không"? Nước mắt em lại lăn dài trên má, nhìn tôi và nói: "Để quên anh, em phải có người yêu mới, anh về đi". Nhiều lần tôi nói chỉ cần em đồng ý, tôi sẽ bất chấp tất cả để cưới; hai đứa sẽ dọn ra ở riêng, kể cả ngay hôm sau tôi cũng có thể cùng em đi đăng ký kết hôn. Em nói mình xứng đáng có một gia đình hạnh phúc hơn thế, em không làm gì sai để phải chịu đựng bố mẹ chồng như vậy. Bố mẹ em, bạn bè em cũng khuyên nên bỏ tôi. Rốt cuộc tôi đã làm gì sai? Tôi không chăm sóc em, bỏ mặc em hay tôi vô cảm? Tôi hỏi thế nhưng vẫn chỉ là sự im lặng em từ phía em.

Nói thêm đôi chút về gia đình tôi. Bố mẹ đều là những bác sĩ giỏi, có tiếng trong ngành, vì vậy kinh tế gia đình khá tốt. Thế nhưng tôi chưa bao giờ muốn ỷ lại vào điều đó, chiếc xe máy tôi đi, điện thoại tôi dùng đều là do tiền làm thêm tích góp mua được. Gọi là ở với gia đình nhưng tháng nào tôi cũng đưa tiền ăn của mình cho bố mẹ. Vậy nên về kinh tế thời điểm hiện tại tôi chưa thấy vững chắc. Em lại dựa vào lý do đó để đẩy tôi đi xa, em nói cần lấy một người tài giỏi, kiếm được nhiều tiền để em thoải mái đi chơi, tôi chưa đạt tiêu chuẩn. Tôi chỉ biết lặng người nghe em nói.

Vậy đó, tôi mong các bạn có thể hiểu được hết câu chuyện này, tôi không muốn thấy người con gái mình yêu cứ ngày càng héo mòn. Em luôn mạnh mẽ như vậy, người con gái ấy từng trải qua nhiều chuyện tình cảm lừa lọc dối trá nên tôi càng thương yêu và trân trọng em. Tôi đã thức nhiều đêm suy nghĩ mới đi đến quyết định chia tay đau đớn như vậy, chỉ có cách đó em mới thực sự dứt khỏi tôi và tôi cũng không còn mặt mũi nào gặp em nữa. Chuyện chúng tôi quay lại với nhau chắc chắn là không thể, tôi chỉ xin mọi người cho lời khuyên trong tình cảm? Liệu yêu chân thành đã đủ? Cố gắng vì nhau có đủ không hay ngoài tình yêu con người ta cần nhiều yếu tố nữa để tìm đến hạnh phúc? Xin cám ơn.

Tùng

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Anh muốn già đi cùng em qua năm tháng
Có thể một ngày tình yêu không ở lại nhưng kệ đi, hãy cứ yêu cho đến khi mắt mờ chân run, bạc đầu răng long, dựa vào nhau cũng