Thứ hai, 30/7/2012 | 16:09 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ hai, 30/7/2012 | 16:09 GMT+7

Anh nhớ em

Anh không phải là người giàu có để có thể tặng em cái này cái kia, anh cũng không đẹp trai, không ga lăng như những người con trai khác. Nhưng tình yêu của anh dành cho em thì không ai trên thế giới này sánh bằng. (Minh)

Từ: Minh
Đã gửi: 29 Tháng Bảy 2012 2:35 CH

Gửi em, người anh yêu mãi mãi!

Hôm nay lại được ngồi bên em, được nắm tay em như ngày nào, nhưng khoảng cách về tình cảm sao mà xa quá. Em vẫn vậy, vẫn gương mặt ấy, không thay đổi gì nhiều sau gần nửa tháng mình chia tay nhau. Cảm giác muốn được vuốt ve, muốn được hôn lên khuôn mặt quen thuộc đó.

Tự dưng nước mắt anh lại muốn rơi, nhưng anh không thể khóc trước mặt em được nữa. Anh cố kìm nén vì anh từng làm vậy với em, anh từng nhắn tin và điện thoại hằng ngày cho em để xin em tha thứ, nhưng em cho đó là khủng bố. Lúc đó anh rất buồn, nhưng giờ đó lại là niềm vui cho em khi anh nhắc tới, anh muốn nhắc cho em đỡ buồn và vui trở lại. Anh không muốn thấy em khóc nữa, anh sợ em khóc, nhưng thật khó quá phải không em.

Ngày chủ nhật hôm đó là một ngày thật nhiều cảm xúc với anh, một ngày trôi qua thật dài, nhưng cũng thật ngắn. Một ngày thật vui, nhưng cũng thật buồn. Vui vì anh lại được nhìn thấy em, đã mời được em đi cafe với anh, được nói ra những cảm xúc của anh. Nhưng anh cũng rất buồn, sao thời gian anh mong chờ được gặp em nó lâu đến vậy, nhưng cũng chừng đó thời gian ở bên em lại trôi qua quá nhanh. Lúc đó anh chỉ muốn cho thời gian ngừng lại, để anh có thể không phải xa em nữa.

Một ngày tràn trề những hy vọng, và rồi thất vọng càng lớn vì anh biết rằng sẽ thật khó và rất lâu để anh có thể có em một lần nữa, như cách mà chúng mình từng yêu nhau. Anh biết mình đã sai, anh biết lỗi lầm của mình lớn lắm. Người ta nói yêu nhau không phải là hai người nhìn vào nhau, mà đó là hai người cùng nhau nhìn về một hướng. Khi đó, anh ngốc nghếch nên đã chỉ nhìn em thôi. Anh không biết cảm giác của em như thế nào nên đôi khi làm em buồn. Anh biết anh đã sai tất cả rồi em ạ.

Anh nhớ em. Anh không biết làm gì vào lúc này, và anh đã lao đầu vào nhậu, nhậu thật nhiều để không có thời gian nghĩ về em. Nhưng phương pháp này chỉ làm được trong thời gian ngắn, anh không biết mình có thể trụ vững và trốn tránh bao lâu nữa.

Người ta vẫn thường nói thời gian sẽ làm phai mờ tất cả, nhưng anh thấy không phải như vậy, nó chỉ khiến người ta càng nhớ và càng yêu da diết một người mà thôi, phải không em? Anh biết mình không có gì nổi bật cả. Anh không phải là người giàu có để có thể tặng em cái này cái kia, anh cũng không đẹp trai, không ga lăng như những người con trai khác. Nhưng tình yêu của anh dành cho em thì không ai trên thế giới này sánh bằng.

Anh vẫn nhớ có lần em nói “sang năm mình cưới nhau nhé, anh muốn có con trước hay cưới trước”. Ngày đó là ngày anh rất hạnh phúc. Anh vui mừng lắm, cuối cùng thì mong ước của anh lâu nay đã thành sự thật. Vậy mà đến một ngày chính anh lại phá vỡ nó, chính anh đã tự đánh mất tình yêu của chúng mình.

Anh vẫn mong rằng khi nào em cảm thấy nhớ anh và tha thứ cho anh thì hãy quay về, anh vẫn chờ đón em về, anh vẫn yêu em nhiều lắm. Chúng mình sẽ làm lại từ đầu, không phải là bắt đầu sự việc mà anh đã kết thúc, mà chúng ta sẽ bắt đầu cho một khởi đầu mới, một tình yêu mới, sẽ hạnh phúc mãi mãi nhé em.

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Mẹ đã quyết định không giữ lại các con, cũng không bao giờ sinh thêm. Mẹ đã sơ ý để các con đến trong sự không mong đợi, rồi giờ các con phải bỏ đi.
Anh đừng dõi theo bước đi của em nữa. Hãy chăm sóc cho hạnh phúc của mình, nếu anh cứ như vậy sẽ không bao giờ hạnh phúc trong cuộc đời này.