Thứ sáu, 7/10/2011 | 12:03 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ sáu, 7/10/2011 | 12:03 GMT+7

Anh một mình lặng lẽ bước trên con đường riêng

Mong sao cuộc sống sẽ mang đến cho em niềm hạnh phúc trọn vẹn và sự yêu thương ngọt ngào hơn bao giờ hết. Mong cho em bình yên bên cạnh sự lựa chọn của em, mong cho nụ cười mãi hiện hữu trên khuôn mặt hiền từ của em.

Từ: Mylove
Đã gửi: 06 Tháng Mười 2011 7:22 CH

Gửi người anh yêu!

Mỗi khi nhìn lại những chặng đường đã đi qua, anh sẽ lặng lẽ mỉm cười với số phận, với tình yêu và hạnh phúc, mỉm cười với sự khờ dại, ngây ngô, mỉm cười với nỗi niềm của riêng anh.
Khi em rời xa anh để đến với người con trai khác, em đâu biết rằng cảm xúc của anh giờ đây chồng chất như thế nào? Bao nhiêu nghi ngờ, dằn vặt, yêu thương và hy vọng, tất cả đều vỡ òa khi những kỷ niệm êm đềm và bình yên ngày xưa ấy không còn thuộc về riêng anh nữa.

Chuyện tình của chúng mình đẹp biết bao nhiêu. Anh từng nghĩ rằng mình là người đàn ông hạnh phúc nhất khi được em yêu thương và chăm sóc chu đáo như vậy. Em đã ở bên cạnh anh, cùng anh vượt qua những khó khăn, vấp ngã trong cuộc sống, đã động viên, an ủi anh những khi anh gặp thất bại trong công việc, em đã luôn có mặt mỗi khi anh cần em nhất. Có em bên cạnh, anh không mơ đến một giấc mơ nào hạnh phúc và bình yên hơn thế nữa.

Cuộc sống nhiều khi bắt chúng ta phải khó khăn để lựa chọn một điều gì đó cho riêng mình và nó cũng dạy cho chúng ta cách phải biết chấp nhận những điều xảy ra mà đôi khi ta không thể lường trước được. Cuối cùng em cũng quay về với người con trai ấy, ngoảnh mặt đi và quay lưng lại với người đã ở bên cạnh em, đã yêu thương, gần gũi em trong suốt những năm tháng qua.

Có thể quyết định đó chưa hẳn đã mang lại hạnh phúc cho em, chưa hẳn đã làm tâm hồn em thanh thản, chưa hẳn đã là quyết định đúng đắn nhưng anh chấp nhận sự lựa chọn cho con đường của riêng em.

Em đâu biết rằng, anh luôn tỏ ra tươi cười, vui vẻ khi gặp gỡ em, luôn tỏ ra mạnh mẽ, cứng rắn mỗi khi nhìn vào ánh mắt em, nghe giọng nói ấm áp tràn đầy yêu thương của em. Nhưng đằng sau những nụ cười và tính cách ấy, anh là con người như thế nào, em đâu có biết? 

Khi không có em bên cạnh, cuộc sống của anh dường như chẳng còn gì ý nghĩa nữa. Anh đã cố gắng lao vào công việc, vùi đầu vào học tập, làm tất cả mọi việc để giết chết thời gian rảnh rỗi. Nhưng rồi những khi anh chợt tỉnh, chợt nghĩ và chợt nhớ đến em thôi, thì trong lòng anh càng cồn cào, nhức nhối.

Có lẽ em chưa bao giờ thử đặt mình vào vị trí của anh một lần nên em không thể hiểu được nỗi đau giờ này anh đang phải trải qua. Em chẳng thể nhận ra được nỗi buồn sâu thẳm trong ánh mắt anh, không thể hiểu được trái tim anh đang đau khổ như thế nào mỗi khi nghĩ đến cảnh em đang tay trong tay với người con trai khác. Và em cũng chẳng thể biết được cuộc sống của anh giờ đây tẻ nhạt và đơn độc như thế nào.

Em đâu biết mỗi khi đi qua con đường hai đứa mình từng chung bước, qua những con phố đầy ắp kỷ niệm, qua những quán cóc hai đứa từng dừng lại và ngắm mọi người đang hối hả qua đường, lòng chợt se lại. Xâm chiếm tâm hồn anh là sự cô đơn, trống vắng, là nỗi nhớ mong, buồn tủi, là bàn tay ấm áp, nụ hôn nồng nàn bên em ngày xưa ấy.

Ngày trước, mỗi khi nhớ về em, về những kỷ niệm của hai chúng mình, anh lại ngất ngây trong niềm hạnh phúc, đắm chìm trong sự bình yên khi được ở bên cạnh em. Nhưng giờ đây, mỗi khi nhớ về em, lòng anh thắt lại, một nỗi buồn nặng trĩu khi nghĩ đến cảnh em đang hạnh phúc bên cạnh người con trai khác.

Chúng mình quen nhau và đến với nhau cũng bình lặng quá, phải không em? Cuộc tình ấy anh nâng niu, trân trọng, anh vun vén, dựng xây, anh mơ ước, hy vọng, anh làm tất cả những gì có thể chỉ mong được nhìn thấy nụ cười trên môi em. Chỉ mong cho tình yêu ấy mãi vẹn nguyên và yên bình như thế, chỉ mong em mãi là của anh, mãi ở bên cạnh anh, yêu thương và chăm sóc anh như những ngày xưa ấy. Thế mà giờ đây, tình yêu ấy không còn là của riêng anh nữa. Em đã quay lưng lại với anh để tìm về với niềm hạnh phúc bên người khác.

Hạnh phúc là gì? Anh tự hỏi lòng mình và chợt nhận ra một điều rằng: Hạnh phúc là một thứ quá xa xỉ mà không phải bất cứ người nào cũng có thể sở hữu được nó. Nếu anh được hưởng hạnh phúc, có nghĩa là người kia sẽ phải đau khổ và ngược lại, sẽ không có em chăm sóc, không có em nâng anh dậy mỗi khi anh gặp khó khăn, vấp ngã.

Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, anh vẫn phải tiếp tục với những ngày tháng không có em bên cạnh. Dẫu biết rằng ở ngoài kia vẫn có người con gái khác luôn muốn được chở che cho anh, muốn được san sẻ cùng anh những nỗi niềm trong cuộc sống, muốn là bờ vai để anh dựa dẫm những khi thất bại, nhưng làm sao anh có thể quên em?

Làm sao anh có thể đến với người con gái khác khi hình ảnh của em vẫn vẹn nguyên và gần gũi như ngày này. Làm sao anh có thể nép mình tin cậy khi bờ vai ấy không phải là của em, không ấm ấp như em? Làm sao có thể đây em?

Thời gian liệu có thể xóa nhòa tất cả? Hình ảnh yêu thương có thể nhạt nhòa theo năm tháng? Anh cũng không thể hình dung được điều gì rồi sẽ xảy ra. Nhưng giờ đây, mỗi khi nhớ đến ánh mắt trìu mến và nụ cười hiền từ của em, những kỷ niệm bên em, những cái ôm ấm áp, nụ hôn nồng nàn em trao, tất cả những kỷ niệm yêu thương ấy vẫn mới nguyên và gần gũi như chỉ mới ngày hôm qua.

Cuộc sống đã dạy cho anh biết yêu thương và giờ đây cuộc sống cũng đang dần dần dạy anh cách phải biết chấp nhận. Chấp nhận cuộc sống không có em bên cạnh, chấp nhận một sự thật phũ phàng mà anh chưa bao giờ nghĩ đến, chấp nhận bước tiếp những bước dài trên đường của riêng anh. Chấp nhận tất cả để mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn sau những vấp ngã và mất mát này.

Mong sao cuộc sống sẽ mang đến cho em niềm hạnh phúc trọn vẹn và sự yêu thương ngọt ngào hơn bao giờ hết. Mong cho em bình yên bên cạnh sự lựa chọn của em, mong cho nụ cười mãi hiện hữu trên khuôn mặt hiền từ của em. Anh lặng lẽ một mình bước đi trên con đường của riêng anh. Con đường ấy không có em bên cạnh, không có em chung bước, không có em chia sẻ nỗi buồn, vui.

Nhưng anh vẫn tin mình sẽ mạnh mẽ và cứng rắn hơn khi không có em, không có bàn tay em nắm lấy bàn tay anh để dìu em dậy mỗi khi em vấp ngã, ôm trọn em vào lòng những khi em khóc. Để rồi mỗi khi nhìn lại những chặng đường đã đi qua, anh sẽ lặng lẽ mỉm cười với số phận, với tình yêu và hạnh phúc, mỉm cười với sự khờ dại, ngây ngô, mỉm cười với nỗi niềm của riêng anh, chỉ mong em quay về bên anh.

Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè
 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Sao không thử một lần ba đặt mình vào địa vị của mẹ và con? Khi đối mặt với sự phản bội trong lòng ba sẽ cảm thấy thế nào.
Hãy thông cảm cho anh nhé, chỉ một năm thôi rồi gia đình ta lại sum họp, đầy ắp tiếng cười; chỉ một năm để anh cố gắng hoàn thành