Thứ năm, 5/7/2012 | 11:51 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ năm, 5/7/2012 | 11:51 GMT+7

Mẹ vợ bao dung và nước mắt tử tù

Mất con gái dưới bàn tay của kẻ sát nhân, đứng trước tòa, bà vẫn độ lượng xin giảm án cho thủ phạm bởi không muốn thêm người mẹ khác phải khổ đau…

Huỳnh Tấn Tiền (xã Thuận Mỹ, huyện Châu Thành, Long An) và chị Nguyễn Thị Kiều Giang cưới nhau từ năm 2006. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, từ tháng 7/2011, chị Giang đi làm công nhân tận Bến Lức, còn Tiền làm phụ hồ gần nhà. Từ đây, hai người thường xảy ra mâu thuẫn do Tiền nghi ngờ vợ ngoại tình. Tối 15/9/2011, khi nghe chị Giang nói ý định muốn đi Đồng Nai hoặc Bình Dương để làm, vợ chồng tiếp tục cãi vã. Tiền càng nghi hoặc trong lòng nên nảy sinh ý định giết vợ rồi tự tử. Khoảng 2h sáng hôm sau, khi thấy vợ đã ngủ say, Tiền liền xuống nhà sau lấy sợi dây điện siết cổ cho đến chết.

Tháng 11/2011, xử sơ thẩm TAND tỉnh Long An phạt Tiền án tử hình về tội Giết người. Ngay sau bản án được tuyên, bà Trần Thị Mai (mẹ chị Giang) kháng cáo xin giảm án cho Tiền. Tại phiên tòa phúc thẩm, khi nghe bị cáo thừa nhận mọi hành vi mà bản án sơ thẩm quy kết, chỉ xin tòa cho mình một cơ hội được sống để có thể chuộc lại lỗi lầm với mẹ già và những người thân. Không biết những lời lẽ ấy có xuất phát từ đáy lòng đứa con vướng vào tội lỗi hay xuất phát từ nỗi sợ chết của tử tù? Thế nhưng nó đã làm tấm lòng người mẹ như bà ứa nước mắt.

Khi tòa mời lên trình bày lý do kháng cáo, bà gạt nước mắt nói: “Con tui chết rồi không thể sống lại. Nếu xử rể tui tội chết cũng không thể cứu sống con tui, vậy nên tui mới lặn lội lên đây xin tòa tha tội chết cho nó”.

Trước thái độ của người mẹ, vị chủ tọa gọi Tiền đứng dậy hỏi: “Bị cáo có hiểu tấm lòng của mẹ vợ bị cáo không? Tại sao chỉ vì chút ghen tuông bị cáo có thể đang tâm giết vợ?”. Tiền cúi gằm, mắt đỏ hoe, chỉ nói vỏn vẹn được từ “Có”.

Giờ nghị án, bà ngồi tựa lưng vào băng ghế dài rưng rưng nước mắt. Bà nhìn kẻ trước vành móng ngựa bằng ánh mắt xót xa, không một lời oán trách. Bà cho biết có lẽ con rể phạm tội do nhất thời, bà không muốn khoét thêm nỗi đau thêm nữa. Bà buồn vì từ ngày xảy ra cơ sự, thông gia không một lần lui tới hỏi thăm. Dù vậy, một ngày cũng là con, bà thật sự muốn xin cho Tiền được giảm án.

Nghe tòa tuyên chấp nhận đơn kháng cáo, sửa án sơ thẩm, giảm nhẹ hình phạt xuống còn mức tù chung thân, kẻ tử tù đứng chết trân như chưa tin vào sự thật. Người mẹ đứng ngẩn ngơ rồi lật đật chạy đến bên khung cửa để kịp nhìn đứa con rể tội lỗi bước qua. “Mẹ ơi, tha lỗi cho con…”, “Ừ, mẹ tha lỗi cho con!”, bà chỉ kịp trả lời con rể bấy nhiêu đó thôi rồi nước mắt lại chảy tràn trên mặt.

dfh

Mẹ vợ của Huỳnh Tấn Tiền.

Cùng là người mẹ mất con, tấm lòng của bà Phạm Thị Kim Sinh (mẹ nạn nhân Trâm Anh) khiến cho nhiều người dự khán và HĐXX phiên tòa phúc thẩm hôm ấy phải nể phục. Nguyễn Xuân Khánh (25 tuổi, ngụ quận Bình Thạnh) và Trâm Anh có quan hệ tình cảm từ năm 2009. Trưa 16/2/2011, cả hai đến thuê phòng tại khách sạn nghỉ qua đêm. Trong thời gian lưu trú tại khách sạn, Trâm Anh về nhà mẹ ruột ở gần đó chơi. Do nghi ngờ cô gái hẹn hò với người khác nên khi Trâm Anh quay về khách sạn, Khánh ghen tuông đập vỡ điện thoại của người tình.

Giận dỗi, Trâm Anh bỏ về nhà mẹ ruột, sau đó gọi điện rủ thêm 3 người bạn cùng đến để sử dụng ma túy. Đến trưa 18/2, khi Trâm Anh quay lại khách sạn, Khánh trả phòng rồi cả hai quay về nhà Trâm Anh. Tại đây, khi nhìn thấy những người bạn nghiện đang ở trong nhà, biết Trâm Anh đã sử dụng ma túy, Khánh tức giận dùng tay đánh người tình cho đến chết.

Khánh bị TAND TP HCM kết án tử hình về tội Giết người. Ngay sau đó, bà Sinh kháng cáo xin giảm án cho bị cáo. Người mẹ này thừa nhận vì con gái bị nghiện, Khánh nhiều lần khuyên nhủ bỏ ma túy nhưng Trâm Anh vẫn lén lút sử dụng. Vì quá yêu nên khi phát hiện Trâm Anh tụ tập bạn bè sử dụng ma túy trở lại, Khánh nóng giận có đánh, đá con bà.

“Thấy con tôi yếu sức, Khánh vội vã tìm cách cứu chữa, đưa đi bệnh viện… Tôi nghĩ cái chết của con tôi là ngoài mong muốn của bị cáo", bà nói.

Theo mẹ Trâm Anh, từ khi vụ án xảy ra, gia đình Khánh đã đến thăm hỏi, động viên tinh thần, xin lỗi và chia sẻ những mất mát khó khăn với gia đình. "Với tư cách là mẹ nạn nhân, tôi nghĩ mức án tòa sơ thẩm tuyên Khánh tử hình là quá cao, xin tòa xem giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo”, bà trình bày.

Ngồi trước vành móng ngựa, nghe mẹ người yêu trình bày, Khánh ôm lấy mặt. Cuối cùng sự hối lỗi của bị cáo và lòng bao dung của người mẹ đã lay động được HĐXX chấp nhận. Xét bị cáo chưa mất hết tính người như bản án sơ thẩm đã nhận định, tại phiên tòa phúc thẩm, mẹ bị hại thiết tha xin giảm án cho bị cáo, HĐXX tuyên giảm án từ tử hình xuống còn chung thân đối với Khánh.

Theo Công an nhân dân

 
Trong hai chiếc thùng xốp đặt trước nghĩa trang Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương có thi thể của hai người bị trói tay chân, chết do bị gí điện.
Tôi đang sống trên thửa đất chưa được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng. Nay tôi muốn lập di chúc để cho con gái thì pháp luật có thừa
 
"Em xin anh, em xin anh", người phụ nữ tha thiết. "Không xin được! Không giải thích nhiều. Đưa vào chợ bán thì việc gì",