Chủ nhật, 5/8/2012 | 09:58 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Chủ nhật, 5/8/2012 | 09:58 GMT+7

Khát vọng phục thiện của nam sinh

Đang thụ án vì tội Giết người nhưng khi được hỏi “Điều gì thôi thúc em phục thiện”, Toàn nhìn về khoảng trống xa xăm: “Đó là chị dâu của em, vợ một người anh họ”.

Lê Tiến Toàn (22 tuổi, quê Thừa Thiên - Huế) đã đánh mất tương lai trong một phút nông nổi cùng bạn bè cướp đi mạng sống của một thanh niên không có thù oán với mình và phải trả giá bằng 13 năm tù về tội “Giết người”.

Toàn sinh trong một gia đình nhà nông nghèo có 6 anh chị em. Khi lên 5 tuổi, cha cậu mất do mắc bệnh hiểm nghèo, bỏ lại gánh nặng nuôi cả đàn con cho người vợ. Hơn 10 năm sau, mẹ Toàn cũng từ giã cõi đời sau một cơn bạo bệnh. Năm đó, Toàn bắt đầu học cấp 3 và cũng là người học cao nhất trong gia đình.

Mồ côi cả mẹ lẫn cha, cậu học trò quyết tâm học hành và thi đỗ vào một trường đại học có tiếng ở miền Trung. Ngã rẽ cuộc đời của Toàn đến vào tháng 3/2008, khi cậu về thăm nhà và đi nhậu cùng đám bạn. Có chất men, nên khi nghe người bạn rủ đi giải quyết mâu thuẫn với nhóm thanh niên khác, Toàn đã nhận lời.

“Lúc giáp mặt nhau, bên em cứ xông vào, gặp ai chém nấy. Về đến nhà thì em tỉnh rượu và biết mình đã hành động dại dột nhưng đã quá muộn. Hôm sau em nghe tin trong số các nạn nhân có một người đã qua đời nên em đi tự thú”, Toàn thuật lại.

Phạm nhân Toàn tại trại giam. Ảnh: Pháp luật Việt Nam.

Phạm nhân Toàn tại trại giam. Ảnh: Pháp luật Việt Nam.

Toàn bảo rằng, cha mẹ đều đã mất, ước mơ học hành thành đạt cho cha mẹ yên lòng của cậu cũng đã xa tầm tay. Tuy nhiên, Toàn vẫn quyết tâm sẽ lao động, cải tạo thật tốt để sớm được trở về xã hội. Trả lời câu hỏi: “Điều gì thôi thúc em phục thiện”, Toàn bâng khuâng nhìn về khoảng trống xa xăm rồi bắt đầu câu chuyện: “Đó là một người chị dâu của em, vợ một người anh họ”.

Theo lời Toàn, người anh họ với một cơ ngơi đầy đủ và cuộc sống tiện nghi không thiếu thứ gì. Nhưng thay vì tu dưỡng đạo đức bản thân để kế thừa và phát huy gia sản của cha mẹ, anh ta lại ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Một ngày nọ, anh họ này cưới vợ là một cô gái quê, trong sự ngạc nhiên của cả gia tộc. Hóa ra, anh ta không hề yêu cô gái nhưng phải “đón nàng về dinh” vì lỡ mang bầu.

Toàn kể, ban đầu coi thường cô chị dâu này. Tuy nhiên, anh ta đã thay đổi định kiến trong lần gặp người chị này ở quán cà phê. Hôm đó, Toàn gặp chị đang ngồi một mình trong một góc quán, đưa ánh mắt buồn rầu nhìn xa xăm. Toàn có cơ hội nhìn kỹ khuôn mặt chị và thấy thiếu phụ này phúc hậu và xinh đẹp.

Sau buổi trò chuyện đó, Toàn cảm thấy quý mến người chị dâu này. Tình cảm giữa hai người phát triển hơn trong lần Toàn đến thăm anh họ nhưng người anh bận đi Hà Nội dài ngày. Có nhiều thời gian để chuyện trò, Toàn mới biết rằng người chị dâu tuy mang danh vợ của thiếu gia, chủ của căn biệt thự bề thế bậc nhất vùng nhưng hằng ngày vẫn phải làm mọi việc của một “ô sin” và không được chồng yêu thương tôn trọng.

Toàn gặng hỏi chị dâu không tranh thủ về nhà mẹ đẻ, chị bỗng òa khóc vì tủi thân. Chồng chị đi xa nhưng chỉ để lại cho vợ số tiền vừa đủ để lo chuyện cơm nước trong mấy ngày vắng nhà. Anh lúc nào cũng mặc quần áo đắt tiền, dùng đồ xa xỉ nhưng không mua cho vợ lấy nổi bộ đồ đàng hoàng.

Toàn rủ chị dâu theo ra chợ để tặng vài bộ đồ như ý. Toàn cũng đưa cho chị một ít tiền nhưng chị nhất quyết không nhận. Tuy nhiên, có lẽ vì quá nhớ nhà, cảm động trước tấm lòng của Toàn, người chị dâu đã đồng ý để cậu chở về quê thăm gia đình.

Trong vài ngày thăm nhà, người chị dâu nói với Toàn bằng sự cảm kích: “Được về nhà là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của chị và chị không muốn đánh mất quãng thời gian tuyệt vời này”.

Giây phút đó, Toàn hiểu rằng cả mình và chị dâu đều đã lỡ bước qua ranh giới của tình cảm chị em đơn thuần. “Tôi nghe chị nói vậy mà thấy hơi lạnh và sợ. Nhưng sự thực là tôi không thể cưỡng lại nét dịu dàng của chị”, Toàn thú nhận.

Lúc đưa chị về nhà, Toàn thấy anh họ đã ở đó tự lúc nào. Người anh thấy em họ dám đưa chị dâu đi dài ngày, làm ầm ĩ mọi chuyện, cấm cửa không cho Toàn đặt chân đến nhà mình. Sau này Toàn mới biết rằng sự “ghen tuông” ấy chỉ là một màn kịch, bởi sau này anh ta đã mượn chuyện này làm cớ đưa một cô vợ bé về chung sống.

“Cũng từ đó, anh liên tiếp giáng những trận đòn xuống đầu chị. Thấy mặt chị bầm tím, tôi hiểu lý do và lại càng thương chị hơn”, Toàn thở dài.

Bẵng đi một thời gian, một hôm, Toàn nhận được điện thoại của người chị dâu trong một buổi chiều mưa tầm tã. Toàn chạy đến trước căn biệt thự, thấy chị thất thểu đứng ngoài cửa, giữa trời mưa. Thiếu phụ òa khóc, lao vào lòng cậu mà nức nở nói rằng suốt thời gian qua, chị bị chồng hắt hủi, và hôm nay thì chính thức bị đuổi khỏi nhà.

Toàn xoay xở, nhờ bạn bè tìm cho chị một công việc và thuê căn nhà nhỏ để ở tạm. Một thời gian sau đó, người anh họ tìm đến cậu để nói rằng trong quá trình “chơi” ma túy, anh ta đã mắc “căn bệnh thế kỷ”, và cũng vì ma túy mà anh đã sự nghiệp tiêu tan, gia sản tiêu tùng nên nhờ cậy Toàn.

Toàn chỉ nói vắn tắt rằng, cậu ta sẽ cố gắng lao động, cải tạo thật tốt trong trại giam để sớm được giảm án, sớm được trở về xã hội nhằm “thực hiện nốt những việc phải làm nhưng còn dang dở”...

Pháp luật Việt Nam

Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè
 
Hơn chồng gần 20 kg, Thêu khai trong lúc bị bạo hành đã phản kháng, siết cổ chồng bằng tay và dây điện thoại. Để che giấu hành vi, cô