Chủ nhật, 25/12/2011 | 00:00 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Chủ nhật, 25/12/2011 | 00:00 GMT+7

Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 72)

Mỗi khi bà nội cười thì cả một vùng trở nên u ám. Rùa thần nói với An Dương Vương: "Giặc đến lấy móng mà bắn, thua lên núi mà đóng"...
> Trả thù người hớt tóc/ Khi vợ là dân IT/ Cái kim luôn chỉ một chỗ

Đề: Tả bà nội.

Bà nội em rất già, mỗi khi bà cười thì cả một vùng trở nên u ám.

Đề: Kể lại câu chuyện An Dương Vương xây thành Cổ Loa.

Xưa, vua An Dương Vương xây thành ốc, xây lên lại đổ, xây mãi lại đổ. Vua ngửa mặt mà than: "Xây thành này biết mấy mà xong". Rùa thần chìa cho vua một móng bảo: "Giặc đến lấy móng mà bắn, thua lên núi mà đóng"...

Đề: Tả chú hàng xóm.

Ở gần nhà em có một chú hàng xóm. Chú hơn tuổi bố em. Sáng nào chú cũng cởi trần mặc quần đùi ngồi trên sân thượng bắn thuốc lào. Cứ nghe tiếng chú bắn thuốc lào là em dậy để đi học, vì thế em không bao giờ đi học muộn.

Đề: Tả giờ sinh hoạt cuối tuần.

"Tùng! Tùng! Tùng" ba tiếng trống vừa vang lên báo hiệu vào tiết bốn. Chúng em chạy sầm sập như có con ma lùa thẳng vào lớp, ai nấy đều thở hổn hển và nhìn cô như sắp có chuyện gì xảy ra.

Đề: Tả gia đình em.

Gia đình em có bốn người, bố em, mẹ em, em và một con chó. Ngày nào bố em cũng đóng gạch. Sáng đóng gạch, chiều đóng gạch, tối lại đóng gạch. Em yêu bố em.

(Nhiều độc giả sưu tầm)

* Chia sẻ thêm về những bài văn bất hủ của học trò tại đây

Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè