Thứ hai, 2/7/2012 | 00:00 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ hai, 2/7/2012 | 00:00 GMT+7

'Nhồi máu cơ tim' vì tiền nhiều nhưng không tiêu được

Lưu chuyển dòng tiền luôn được các chuyên gia ví như hệ tuần hoàn của nền kinh tế. Máu lưu thông khó khăn khiến cho cơ thể suy nhược xanh xao, hoạt động uể oải.
> Các ngân hàng không thể tiếp tục 'bóp cổ' doanh nghiệp

Trong suốt một thời gian dài bắt đầu từ năm 2008, lạm phát phi mã, lãi vay tăng chóng mặt khiến doanh nghiệp gặp khó khăn trong việc huy động vốn đầu tư và tạo thanh khoản.

Hiện tượng này cũng giống như một người bị chứng nghẽn động mạch vậy, máu lưu thông khó khăn khiến cho cơ thể suy nhược xanh xao, hoạt động uể oải.

Trong khoảng 3 tháng gần đây, nhân dấu hiệu lạm phát đã giảm, Ngân hàng Nhà nước đã dùng liều “Tây dược” cực mạnh để “đả thông kinh mạch” cho nền kinh tế, lãi suất cơ bản được hạ liên tục ba, bốn lần, từ 14% về 9%.

Bên cạnh đó, một lượng tiền khổng lồ được bơm vào hệ thống tài chính nhằm tạo thanh khoản cho các ngân hàng và mở van giải ngân qua đầu tư công.

“Liều thuốc” này là rất mạnh, những tưởng nó sẽ làm cho hệ thống sản xuất đang đình đốn phải “bật dậy”. Thế nhưng, hơi lạ là phản ứng của “con bệnh” không được mạnh mẽ như mong đợi?

Vốn giá rẻ chỉ mới “chập chờn” chảy chứ chưa tuôn trào, doanh nghiệm đang “ngắc ngoải” vẫn cứ thoi thóp, thị trường chứng khoán cũng chả hồ hởi là mấy - xập xình vài phiên rồi trượt dài, người dân vẫn dè dặt chưa dám vay tiền mua nhà, sắm sửa... Sao thế nhỉ?

Lúc này tôi thấy đem cái nhìn y khoa để phân tích là rất hữu ích. Trải qua một thời gian dài phải gồng gánh chi phí vốn cao, chống chọi với căn bệnh nghẽn động mạch, doanh nghiệp uể oải, lười hoạt động.

Thị trường tiêu dùng lao dốc khiến tiêu thụ hàng hóa suy giảm. Tuy nhiên doanh nghiệp không thể hô một tiếng “stop” là ngừng ăn, ngưng thở, do đó vẫn phải truyền máu (vay vốn) đề duy trì sự sống (thanh khoản), mặt khác phải tăng vốn chủ sở hữu để đảm bảo nguồn vay, gồng gánh lãi suất.

Tài sản doanh nghiệp vì thế tăng chóng mặt (phần lớn là tồn kho), chả khác gì một cơ thể tích trữ một lượng mỡ khổng lồ, béo phì, chậm chạp và ẩn chứa nhiều rủi ro bệnh tật. Nay tự nhiên được nong động mạch, truyền máu ồ ạt, ắt huyết áp tăng cao.

Nguy hiểm nhất là hòa trong dòng vốn đang được bơm vào là một lượng cholesterol (nợ xấu) rất lớn. Nó có thể vón cục lại gây tắc nghẽn bất cứ lúc nào, dẫn đến nhồi máu cơ tim, mà quả tim (ở đây chính là hệ thống ngân hàng và tổ chức tín dụng) chết thì sẽ chết hàng loạt bộ phận khác.

Thực tế, những doanh nghiệp hiện nay đang khát vốn nhất lại chính là những doanh nghiệp “bệnh” nặng nhất. Đúng thế, người ta sống được vài chục năm với chứng co động mạch chứ nhồi máu cơ tim một phát là… ra đi, rủi ro là rất lớn!

Nói ví von như trên để thấy rằng hiệu quả chính sách tiền tệ quá mạnh tay rất có thể dẫn đến những “phản ứng phụ” nguy hiểm. Ngân hành Nhà nước dùng mệnh lệnh hành chính “dìm” lãi suất để “cứu” doanh nghiệp, nhưng doanh nghiệp không bán được hàng, nợ xấu còn đó, tồn kho chất chồng, làm sao ngân hàng dám cho vay? Nếu cho vay ai dám chắc sẽ không thành khối nợ xấu to hơn nữa?

Ngân hàng cứ luôn mồm “chỉ giải ngân cho các doanh nghiệp làm ăn tốt”. Xin thưa sức cầu cạn kiệt thì đào đâu ra doanh nghiệm “làm ăn tốt” mà cho vay? Cái vòng luẩn quẩn khiến cho cả “bác sĩ” lẫn “con bệnh” cứ vật lộn với nhau.

Rõ ràng, để “cứu” doanh nghiệp bây giờ là phải dựng họ dậy làm việc, giải phóng lượng mỡ thừa để có một cơ thể khỏe mạnh cường tráng. Muốn giải phóng hàng tồn kho thì phải kích thích tiêu dùng nội địa, vực dậy lòng tin người tiêu dùng.

Hàng tồn kho được tiêu thụ, sản xuất phục hồi, nợ xấu giảm, ngân hàng tự tin giải ngân, nguồn vốn giá rẻ ắt sẽ tuôn trào một cách tự nhiên chứ không cần “bác sĩ” phải bơm máu mỗi ngày như bây giờ.

Tôi tin với lượng hàng tồn kho hiện nay nếu được giải thoát, cung tăng, kích cầu sẽ không làm gia tăng lạm phát mà dẫn đến tăng tổng sản lượng quốc nội GDP.

Nếu doanh nghiệp có tầm nhìn xa, tìm cách giảm giá bán để xoay vòng vốn và tăng hiệu năng hoạt động, có thể dẫn đến giảm phát trong tăng trưởng, những yếu tố mấu chốt tạo ra một nền kinh tế ổn định và phát triển.

Đỗ Chí Hiếu

Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè
 
 
Bài viết của đọc giả trên chuyên mục này không nhất thiết trùng với quan điểm của tòa soạn, và không có nhuận bút.