Cô bé viết bằng chân và ước mơ làm giám đốc
 |
| Thu đang dùng chân làm bài tập tại lớp. Ảnh: Tiền Phong |
Nguyễn Thị Thu không có tay từ ngày lọt lòng mẹ, đôi chân bị “so le” queo quắp nhưng em có thể dùng đôi chân để cắt đồ và may vá, thêu thùa thủ công.
> Tật nguyền vẫn múa bút viết thư pháp
Thu là học sinh giỏi lớp 4 của trường tiểu học Tân Long, huyện Phú Giáo (Bình Dương) và có thể làm được mọi việc như bao người bình thường khác. Bà đỡ của Thu kể: “Ngày ấy nhìn thấy con bé đỏ hỏn, hai cánh tay cụt đến nách, tôi đã khóc rất nhiều pha lẫn khiếp sợ. Hơn 20 năm gắn bó với nghề, chưa bao giờ tôi chứng kiến một sinh linh bé bỏng tội nghiệp đến như vậy”.
Chị Liên, mẹ của bé Thu tâm sự, năm 1998, bé Thu chào đời nhưng “bà mụ vườn” đã không cho nhìn mặt con. Họ sợ chị sẽ không sống được khi thấy đứa con không có 2 tay và đôi chân dị tật. Mãi đến hơn 10 ngày sau chị mới được nhìn thấy con mình. Khi ấy chị đã ngất đi. Thu càng lớn càng ốm yếu, không đi được và đến năm 4 tuổi em nặng chưa được 10kg.
“Nguyễn Ngọc Ký” ở xóm Bưng
Nhà của Thu ở xã Tân Long, huyện Phú Giáo lọt thỏm giữa bạt ngàn cao su. Giờ đây, bố mẹ em đều tự hào nói rằng Thu là “báu vật”, là “niềm tin” cho cả gia đình.
Chị Liên kể, ngày Thu còn bé, mỗi khi chị ôm con vào lòng, cô bé cứ nằng nặc đòi mẹ cho đi học. Mỗi lần như vậy chị vuốt tóc con rồi an ủi: “Con không có tay làm sao viết được. Để mẹ nhờ 2 chị dạy ở nhà”.
“Con sẽ viết bằng chân”, Thu dứt khoát. Lúc ấy, chị Liên có cảm giác như con mình già hơn hàng chục tuổi. Và rồi em đã làm mọi người giật mình bằng khả năng phi thường và kiên nhẫn của mình.
Ban đầu, khi mới đến trường, em lấy ngón chân cái và ngón kế kẹp chặt cây viết và cứ thế tập luyện chữ. Những đường nét ngoằn ngoèo đầu tiên hiện ra khiến anh chị Liên vui sướng đến rơi nước mắt. Trang giấy trắng đã trở thành đen nhẻm với nhiều đất, nhăn nheo vì chân người.
Đôi chân nhỏ bé dị tật vẫn dùng 2 ngón kẹp viết và luyện từ ngày sang đêm. Thu kể nhiều lần do tập viết quá lâu, hai ngón chân mỏi nhừ, có khi cây viết rơi ra. Cũng có khi em bị chuột rút, ngã lăn ra.
Nhưng Thu không nản, em ngồi dậy dùng chân lượm cây viết lên và tiếp tục luyện chữ. Ngày qua ngày, sự miệt mài của em đã được đền bù, những con chữ đã bắt đầu thành hình, tuy không đẹp nhưng đọc được. Đến cuối năm lớp 1, chữ Thu viết bằng chân đẹp lên hơn cả chữ viết của một số bạn dùng tay để viết.
Cho đến khi lên lớp 2 bé Thu được nhà trường tạo mọi điều kiện tốt nhất để em học kịp với các bạn trong lớp. Người hàng xóm là một thợ mộc tốt bụng, thấy hoàn cảnh của em nên đóng cho em một bộ bàn ghế đặc biệt để ngồi học.
Hai năm trôi qua, chiếc bàn đã quá nhỏ so với Thu bây giờ. Bàn chân của em giờ đã có thể làm được hầu hết mọi việc gần như đôi tay của người bình thường. Đôi chân của Thu đã trở nên điêu luyện, viết chữ thoăn thoắt và làm được nhiều công việc khác, không cần có người giúp đỡ.
Chị Liên kể, Thu khát khao sau này lớn lên trở thành một nữ giám đốc. Nhiều đêm ngủ với mẹ, bé Thu hỏi: Phụ nữ có làm được giám đốc không, rồi nói sẽ học thật giỏi để sau này lớn lên làm giám đốc, có cuộc sống sung túc hơn ba mẹ bây giờ và giúp ích nhiều cho xã hội.
(Theo Tiền Phong)