Thứ sáu, 13/11/2009, 20:38 GMT+7

'Không thể để điện hạt nhân làm gánh nợ lớn cho con cháu'

"Dự trữ quốc gia của ta 22 tỷ USD, một phần số đó đã dành cho các gói kích cầu. Nếu lựa chọn công nghệ lò phản ứng thế hệ hai phải mất 12 tỷ USD, vậy tiền đâu ra?", đại biểu Bế Xuân Trường băn khoăn khi Quốc hội thảo luận về dự án năng lượng điện hạt nhân chiều 13/11.
> 'Không nên triển khai đồng loạt nhà máy điện hạt nhân'

Thảo luận về dự án điện hạt nhân Ninh Thuận, vấn đề được đại biểu quan tâm nhất là an toàn bức xạ. Dẫn ra hàng loạt sự cố trong 60 năm qua, trong đó có thảm họa nguyên tử Chernobyl năm 1986 ở Ukraina, với hàng trăm nghìn người chết và bị nhiễm phóng xạ, trung tướng Trần Hanh cho rằng "phải đặt vấn đề an toàn phóng xạ là tối thượng". Ông Hanh cũng như nhiều đại biểu khẳng định dù tốn kém cũng phải lựa chọn công nghệ lò phản ứng thế hệ ba trở lên để tăng tính an toàn, thay vì lựa chọn lò thế hệ hai như Chính phủ đề xuất.

Mổ xẻ các yếu tố đảm bảo cho sự an toàn thì các đại biểu thực sự lo lắng. Để thực hiện dự án, Việt Nam phải dựa gần như hoàn toàn vào nước ngoài, từ nhân lực, nguyên liệu, vốn đầu tư (75-85% phải vay), đến thiết bị công nghệ. Theo ông Đinh Xuân Thảo, cả nước chỉ có khoảng 70 chuyên gia được đào tạo từ thời Liên Xô cũ, nay đã già yếu. Trong khi theo Chính phủ, để vận hành 4 lò phản ứng hạt nhân của hai nhà máy ở Ninh Thuận cần 600-800 người, còn cá nhân ông tính toán phải cần khoảng 1.200 người.

Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa giáo dục thanh thiếu niên và nhi đồng Nguyễn Minh Thuyết lại nhìn từ góc độ nguyên liệu. "Nếu ta mua họ lại đưa ra 1.001 lý do để không bán hoặc trì hoãn việc bán thì sao? Theo tính toán, xây xong hai nhà máy điện hạt nhân cần đến 900 triệu USD mua thanh nhiên liệu, sau đó cứ 18 tháng phải mất 320 triệu USD để thay thế các thanh này. Urani của thế giới sắp cạn, nếu họ bán giá cao ta có chịu nổi không?", ông Thuyết đặt câu hỏi.

Đại biểu Nguyễn Đình Xuân cũng chia sẻ nỗi lo: "Chính phủ nói urani giá rẻ, nhưng nó không phải vô tận. Báo cáo lạc quan nhất của thế giới cho rằng 100 năm nữa sẽ hết. Khi nó cạn kiệt sẽ trở nên khan hiếm và giá đắt chẳng khác nào vàng đen". Khẳng định dựa hoàn toàn vào nhiên liệu nước ngoài là rất nguy hiểm, đại biểu Nguyễn Trung Nhân cho rằng phải tính tới khai thác từ trong nước.

Một nỗi lo khác là gánh nặng nợ quốc gia. Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết nói: "12 tỷ USD đầu tư cho dự án điện hạt nhân Ninh Thuận chiếm tới nửa ngân sách nhà nước. Đó là ta mới tính khi lựa chọn công nghệ lò phản ứng thế hệ hai, nếu lựa chọn thế hệ ba phải 16 tỷ USD, thế hệ ba cộng phải hơn nữa. Ta cũng chưa tính tới yếu tố trượt giá (dự kiến lò phản ứng đầu tiên khởi công năm 2014 và đưa vào sử dụng năm 2022".

"Dự trữ quốc gia của ta 22 tỷ USD, một phần số đó đã dành cho các gói kích cầu. Nếu lựa chọn công nghệ lò phản ứng thế hệ hai phải mất 12 tỷ USD, vậy tiền đâu ra?", đại biểu Bế Xuân Trường đặt câu hỏi. Đại biểu Đàng Thị Mỹ Hương thì băn khoăn: "Nếu vay tới 75-85% vốn đầu tư, tức là phải lệ thuộc vào tài chính của nước ngoài thì liệu có làm chủ được mình? Điện hạt nhân trở thành gánh nợ của con cháu".

Từ những lo lắng trên, hầu hết đại biểu đề nghị trước mắt nên xây một nhà máy với hai lò phản ứng để tích lũy kinh nghiệm, chuẩn bị nhân lực, cũng như giảm gánh nợ quốc gia. "Nếu thiếu điện thì bù đắp bằng cách tiết kiệm. Hiện ta rất lãng phí ở cả khâu sử dụng và khai thác. Ngoài ra, cần phát triển năng lượng thân thiện với môi trường như gió, mặt trời. Nguồn năng lượng này từ miền Trung trở vào Nam rất lớn và ổn định", đại biểu Trần Văn đề xuất.

Riêng đại biểu Nguyễn Minh Thuyết không tán thành chủ trương đầu tư dự án điện hạt nhân. Ngoài những lý do đã nêu, ông phân tích thêm: "Hiệu quả kinh tế của điện hạt nhân là rất thấp. Theo tính toán thì đến năm 2025, điện hạt nhân chỉ cung cấp 4,4% nhu cầu điện năng quốc gia. Giá điện hạt nhân cao cấp 3 lần giá điện hiện nay". Để giải bài toán thiếu điện, ông Thuyết đề nghị tăng cường tiết kiệm, phát triển năng lượng tái tạo và mua điện của nước ngoài.

Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng giải trình. Ảnh: TTXVN.

Trước quá nhiều trăn trở của đại biểu, Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng đã xin phép được giải trình. Ông Hoàng khẳng định dù lựa chọn công nghệ nào thì vẫn phải đảm bảo sự hiện đại, tiên tiến, đã được kiểm chứng, có hiệu quả và vận hành an toàn. Chính phủ tính toán lựa chọn công nghệ thứ hai trở lên, có nghĩa là có thể chọn công nghệ ba, hoặc ba cộng. Ở giai đoạn sau lập dự án đầu tư, căn cứ tình hình cụ thể, Chính phủ sẽ lựa chọn và báo cáo Quốc hội.

Lý giải việc xây dựng hai chứ không phải một nhà máy hạt nhân, ông Hoàng cho rằng xuất phát từ bài toán cân bằng năng lượng. "Từ năm 2015 trở đi ta phải tính đến nguồn thay thế dần năng lượng hóa thạch truyền thống của ta. Vì than đang cạn dần, dầu khí cạn rất nhanh và cho đến giờ ta không có thêm năng lượng thay thế", ông nói.

Bộ trưởng cho hay, Chính phủ đã chỉ đạo nghiên cứu phương án tiết kiệm năng lượng và sử dụng năng lượng tái tạo. "Đúng là chúng ta có thể tiết kiệm được 20% năng lượng đang sử dụng (điện, dầu khí), nhưng phải có quá trình. Vì khi dùng năng lượng tiên tiến thì đồng nghĩa lao động giảm đi, ta phải giải quyết bài toán vừa đưa công nghệ mới vào nhưng phải giải quyết việc làm cho lao động. Thế nên không thể ngày một ngày hai đạt được mục tiêu tiết kiệm 20% năng lượng", ông nói.

Về năng lượng tái tạo, khẳng định Việt Nam không tụt hậu, trong tính toán đến năm 2030 sẽ có khoảng 1.000 MW năng lượng mặt trời, gió, nhưng ông Hoàng cho rằng dạng năng lượng này mới, suất đầu tư cao, và hiệu quả kinh tế thấp. "Do tính chất tự nhiên một năm chúng ta chỉ có thể huy động 2.000 giờ đối với năng lượng gió và hơn một chút đối với năng lượng mặt trời. Những lúc thiếu thì không thể có nguồn năng lượng nào bù đắp nếu không tính đến nguồn năng lượng khác, như hạt nhân", ông nói.

Về khả năng mua điện nước ngoài, Bộ trưởng cho rằng không phải Việt Nam, nguồn năng lượng dầu khí, than của thế giới cũng đang cạn. Nhập khẩu sẽ ngày càng đắt. "Nếu so sánh với nhà máy thủy điện chạy than và chạy khí nhập khẩu thì không hiệu quả bằng chúng ta xây dựng nhà máy điện hạt nhân. Còn nhập khẩu năng lượng từ Trung Quốc hay Lào thì khả năng có hạn và cũng không bù đắp được sự mất cân bằng cân đối cung cầu năng lượng", ông nói.

Trước lo lắng nguồn nguyên liệu phụ thuộc hoàn toàn vào nước ngoài, Bộ trưởng giải thích đến năm 2030 phải nhập khẩu, còn sau đó sẽ nghiên cứu sản xuất trong nước. "Ta đã điều tra về địa chất và thấy rằng nguyên liệu có ở Quảng Nam, nhưng để đánh giá trữ lượng, chất lượng và từ đó có kế hoạch chế tạo thanh nhiên liệu cần nhiều thời gian. Để đảm bảo cung cấp nguyên liệu lâu dài, Chính phủ đã chỉ đạo khi đàm phán với các nhà cung cấp nước ngoài thì yêu cầu họ phải cam kết cung cấp dài hạn các thanh nhiên liệu hạt nhân, nếu không thì không đàm phán".

Vấn đề tài chính theo ông Hoàng cũng tương tự như nguyên liệu. Nhà cung cấp thiết bị phải cung cấp tín dụng, tức là cho vay và trả dần.

Hồng Khánh

Cần phát triển năng lượng gió, mặt trời

Theo tôi xét về nền kinh tế nước nhà thì chưa nên tiến hành xây dựng nhà máy điện hạt nhân vào thời điểm hiện nay. Khi mà vốn đầu tư, con người, nguyên vật liệu, an toàn bức xạ... của nước ta là chưa đủ tiềm lực để giải quyết vấn đề.

Còn thiếu điện thì bằng cách tiết kiệm. Hiện ta rất lãng phí ở cả khâu sử dụng và khai thác. Ngoài ra, cần phát triển năng lượng thân thiện với môi trường như gió, mặt trời. Vì chúng ta có bờ biển dài, nguồn năng lượng này rất lớn và ổn định.

Rủi ro lớn

Nếu xây dựng nhà máy điện hạt nhân mà chúng ta hoàn toàn phụ thuộc vào nước ngoài từ công nghệ xây dựng đến nguyên liệu vận hành thì cũng không khác nào việc mua điện nước ngoài với giá cao và rủi ro lớn.

Thiết nghĩ, việc đầu tiên chúng ta nên làm ngay là giáo dục việc sử dụng tiết kiệm điện, nước và các nguồn năng lượng khác cũng như giáo dục cách sử dụng hiệu quả các nguồn năng lượng này. Chúng ta nên đưa môn học "giáo dục cuộc sống" vào chương trình mầm non, tiểu học để con em chúng ta có ý thức hơn trong việc tiết kiệm và bảo vệ môi trường.

Hơn nữa, chúng ta nên khuyến khích việc xây dựng các nhà máy thủy điện vừa và nhỏ. Nước ta có địa hình và thiên nhiên ưu đãi. Lượng nước chúng ta đâu có thiếu, địa hình dốc, lượng mưa nhiều, sông ngòi chằng chịt. Nhà nước nên có chủ trương khuyến khích các nhà đầu tư xây dựng các nhà máy thủy điện công suất vừa và nhỏ rồi bán điện hòa vào lưới điện quốc gia. Điều đó cùng một lúc giải quyết được rất nhiều mục tiêu: thứ nhất là kích cầu kinh tế vì chúng ta có thể tận dụng nguồn nhân lực và công nghệ trong nước, thứ hai là bảo vệ môi trường và mục đích thứ 3 là dự trữ nguồn tài nguyên nước cũng như cắt lũ cho hạ lưu.

Nên xây một nhà máy điện hạt nhân

Tôi thấy rằng việc xây dựng một nhà máy điện hạt nhân là hợp lý vì:

1. Chắc chắn rằng trong tương lai vài năm tới, nước ta sẽ thiếu điện rất nhiều so với tốc độ phát triển của nền kinh tế. Mà điện là nguồn năng lượng quan trọng của một quốc gia, đặc biết là một quốc gia có chủ quyền và độc lập, nên việc mua điện sẽ gặp nhiều rủi ro.

2. Nhà máy điện hạt nhân là một công nghệ cao, chúng ta còn ít kinh nghiệm và nhân lực về lĩnh vực này. Nhưng chính vì thế mà chúng ta nên xây dựng một nhà máy ở một quy mô cho phép, ngân sách nhà nước và các nguồn vốn trong nước có thể giải quyết được 50%. Như vậy sẽ giảm được nợ cho thế hệ sau. Nhưng thế hệ sau sẽ có một nền tảng công nghệ, kỹ thuật về điện hạt nhân, là điều kiện để sinh viên, kỹ sư, chuyên gia trong nước học hỏi nâng cao trình độ. Đây là yếu tố quan trọng.

3. Chúng ta có thể kết hợp điện hạt nhân với các nguồn năng lượng khác (năng lượng gió, năng lượng mặt trời...) để tùy từng thời điểm mà ta dùng nguồn năng lượng cho thích hợp để tiết kiệm nguyên liệu.

Xin chân thành cảm ơn tòa soạn.

Nhà máy điện hạt nhân liệu có an toàn tuyệt đối?

Việt Nam quanh năm nắng gió tràn trề, bề dài đất nước là biển, nếu biết cách đầu tư khai thác thì sẽ thu được nguồn năng lượng đáng kể. Tiền làm nhà máy điện hạt nhân quá cao, có trả dần thì lúc nào cũng phải bị mang nợ, tiền đâu phát triển kinh tế. Chưa kể ai dám bảo đảm những nhà máy này an toàn tuyệt đối mà không bị rò rỉ phóng xạ.

Lúc mới xây dựng thì đảm bảo an toàn nhưng vài chục năm sau thì thế nào, không ai dám chắc một điều gì cả. Công nghệ tiên tiến đến đâu cũng phải có kẽ hở, lúc đó thật tội nghiệp cho thế hệ con cháu của chúng ta phải đối diện với nợ nần và nguy cơ nhiễm phóng xạ, rất mong lãnh đạo nhà nước xem xét thật kỹ vấn đề này.

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 
 
 
 
 
 
Lien he quang cao