Thứ năm, 4/6/2009, 01:00 GMT+7

'Giáo viên phải chạy show như ca sĩ'

"Với mức học phí hiện nay, giáo viên nếu không có thu nhập ngoài, không thể tiếp tục đứng trên bục giảng. Tôi cũng phải "chạy show" các tỉnh giống như... các ca sĩ", đại biểu Quốc hội Nguyễn Ngọc Đào bày tỏ quan điểm về đề án học phí, sáng 3/6.
> 'Đề án học phí không nên gây sốc cho xã hội' / Ý kiến bạn đọc về học phí

Mặc dù mới chỉ thảo luận ở tổ nhưng Đề án đổi mới cơ chế quản lý tài chính trong lĩnh vực giáo dục đã thu hút sự quan tâm đặc biệt của đại biểu Quốc hội. Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố Hà Nội đã giảm thời gian nghỉ giải lao để dành thời gian cho các phát biểu. Thứ trưởng Bộ Giáo dục Đào tạo và Vụ trưởng Kế hoạch Tài chính của Bộ này cũng trực tiếp đến các tổ để lắng nghe, tiếp thu.

Sau 3 giờ tranh luận, quan điểm ủng hộ hay không ủng hộ đề án vẫn chưa thống nhất. Nhiều ý kiến phản biện giữa các đại biểu diễn ra khá sôi động.

Đại biểu đoàn Hà Nội phát biểu đề án học phí. Ảnh: V.A.

Dưới góc nhìn của một chuyên gia kinh tế, đại biểu Trần Du Lịch phân tích, theo cơ cấu chi tiêu, nếu thu nhập 100 đồng gia đình chi cho ăn ở 20 đồng thì tăng học phí không ảnh hưởng, nhưng nếu chi cho ăn ở 60 đồng thì ảnh hưởng lớn tới cuộc sống.

Theo ông Lịch, từ năm 1990 đến 2008, đầu tư cho giáo dục đã tăng hàng chục lần, trong khi GDP chỉ tăng 3 lần. "Điều xã hội quan tâm là chất lượng giáo dục có tương xứng với đầu tư hay không? Thực tế phụ huynh đóng rất nhiều khoản khác ngoài học phí. Bộ trưởng Giáo dục có cam kết rằng tăng học phí sẽ chấm dứt thu các khoản khác không? Tôi sẵn sàng đóng thêm mấy chục ngàn cho con em, nhưng phải chấm dứt các khoản khác", ông Lịch nói.

Đại biểu Nguyễn Đăng Trừng cho rằng, Bộ Giáo dục đang làm theo quy trình ngược, đáng lẽ phải làm chiến lược giáo dục trước, sau đó mới tính đến cơ chế tài chính. "Tôi cho rằng không nên có đề án này, cấp học phổ thông phải miễn thu học phí. Chúng ta đang thực hiện xã hội hoá giáo dục, nhiều trường đại học tư thục được mở ra đáp ứng nhu cầu học. Do đó, Bộ Giáo dục nên tập trung củng cố các trường đại học công lập để thu nạp nhân tài. Các trường này phải tạo cơ hội bình đẳng, con đại gia và con nhà nghèo đều có cơ hội như nhau".

"Ý kiến của tôi khác với đại biểu Trừng, tôi nghĩ rằng đổi mới cơ chế tài chính là cần thiết và cấp bách", đại biểu Huỳnh Thành Lập lên tiếng. Theo đại biểu này, đề án đã giải quyết được các vấn đề: ngân sách nhà nước dành cho giáo dục vẫn là chủ yếu; miễn học phí tiểu học, gia đình nghèo; giảm cho hộ cận nghèo, gia đình chính sách; tiếp tục thực hiện chính sách tín dụng cho người đi học, cho sinh viên vay tiền đi học; nhà nước khuyến khích người học giỏi bằng học bổng.

Từ thực tế hơn 30 năm giảng dạy, đại biểu Nguyễn Ngọc Đào cho rằng, với mức học phí hiện nay, giáo viên, giảng viên nếu không có thu nhập ngoài, không thể tiếp tục đứng trên bục giảng.

"Tôi cũng phải "chạy show" các trường, tỉnh ngoài giống như... ca sĩ. Một buổi giảng 3 giờ tại trường tôi (Học viện hành chính) chỉ được 120.000 đồng. Chúng ta không thể yêu cầu chất lượng đại học Việt Nam ngang với Mỹ khi học phí ngành y một năm của họ là 50.000 USD trong khi ở ta chỉ vài trăm USD", ông Đào nói.

Theo đại biểu này, mức trần học phí 180.000 đồng một tháng, cách đây hơn 10 năm có thể mua được một chỉ vàng nhưng nay giá một chỉ vàng đã hơn 2 triệu đồng. Học phí rẻ, lệ phí thi lại rẻ (30.000 đồng) nên nhiều sinh viên chưa có trách nhiệm học tập.

"Tôi xin hỏi, rẻ đi với chất lượng cao có phải là logic không. Tôi không kỳ vọng đề án tăng học phí sẽ nâng cao ngay chất lượng giáo dục nhưng sẽ góp phần tháo gỡ những khó khăn của ngành. Đề án cũng không bỏ qua tính hỗ trợ đối với người nghèo", ông Đào nói.

Lên tiếng ngay sau đó, đại biểu Đặng Văn Khanh lại bày tỏ quan điểm ngược lại. Theo ông, đề án đổi mới cơ chế tài chính giáo dục là cần thiết nhưng đưa ra lúc này là phản cảm khi mà sự lãng phí và tiêu cực trong ngành giáo dục vẫn chưa giải quyết được.

"Đề án cho rằng học phí không quá 6% thu nhập của gia đình nhưng học phí và chi phí học tập khác nhau. Tại sao sách giáo khoa năm nào cũng phải mua mới, em không dùng được sách của anh. Anh Đào có nói là học phí đại học nước ngoài cao nhưng xin thưa toàn bộ chi phí như thư viện, sách... đã nằm trong học phí", đại biểu Khanh nói.

Theo ông Khanh, chủ trương của ngành là phân luồng học sinh sau khi tốt nghiệp nhưng theo đề án học phí đào tạo nghề, trung học chuyên nghiệp không giảm. "Nếu tiếp tục chính sách như vậy liệu có tiếp tục tình trạng thừa thầy thiếu thợ không?".

Hơn 2 triệu sinh viên sẽ chịu tác động của đề án học phí. Ảnh: Hoàng Hà.

Đại biểu Nguyễn Thị Tuyến tỏ ý băn khoăn khi Bộ Tài chính và Bộ GD&ĐT chưa có đánh giá hiệu quả đầu tư cho giáo dục thời gian qua, do đó khó cơ sở để khẳng định tăng học phí đi đôi với nâng cao chất lượng giáo dục.

"Cần có lộ trình cụ thể cho việc tăng học phí, nếu tình trạng học sinh bỏ học tăng sẽ ảnh hưởng đến mục tiêu nhà nước. Chính phủ đặt ra thời điểm triển khai của đề án là 2009-2014, theo tôi nên lùi lại là 2010-2015, sau khi đánh giá lại hiệu quả đầu tư cho giáo dục", bà Tuyến nói.

Trước những băn khoăn của đại biểu Quốc hội, Thứ trưởng Bộ Giáo dục Đào tạo Phạm Vũ Luận khẳng định, sau khi tăng học phí, trách nhiệm chính về ngân sách đào tạo vẫn thuộc về nhà nước.

"Tôi không dám hứa là tăng học phí sẽ tăng được chất lượng đào tạo ngay. Tuy nhiên, không có chuyện sau khi có khung học phí mới các hiệu trưởng thích tăng bao nhiêu cũng được bởi Bộ đã có cơ quan kiểm định chất lượng đào tạo để kiểm soát", ông Luận nói.

Hiện, cả nước có hơn 20 triệu học sinh, sinh viên. Trong đó, khối đại học, cao đẳng, trung cấp chiếm hơn 2 triệu.

Việt Anh

Đừng cào bằng mức tăng học phí

Đừng cào bằng trong việc tăng học phí. Biết rằng tăng học phí để nâng cao chất lượng tuy nhiên vẫn còn một mục tiêu khác nữa là cơ cấu lại lực lượng lao động trong tình trạng thừa cử nhân nhưng lại thiếu thợ lành nghề. Do đó học phí cần được tăng mạnh ở những cấp học cao để bù đắp cho các cấp học mà thị trường đang có nhu cầu (Cao đẳng và THCN).

Lương giáo viên thấp không chỉ vì học phí rẻ

Vấn đề tài chính của ngành giáo dục chưa được công khai nên giáo viên sẽ nghĩ mức học phí liên quan trực tiếp đến lương là chuyện bình thường.

Quỹ lương của giáo viên xuất phát từ nhiều nguồn, không chỉ từ học phí. Hãy cộng ngân sách dành cho giáo dục, học phí do cộng đồng đóng góp, các nguồn viện trợ dành cho giáo dục... xem hiệu quả sử dụng tài chính của ngành giáo dục hiện nay ra sao rồi hãy "đổ" tội nặng ấy cho học phí.

Khoản đóng góp 'tự nguyện' lớn gấp nhiều lần học phí

Thiết nghĩ, việc tăng học phí hay không không quan trọng vì trong thực tế số tiền học phí chiếm tỷ lệ rất nhỏ trong tổng số tiền chi phí cho học tập.

Cũng như nhiều ý kiến đã nêu thực trạng còn có quá nhiều điều không ổn. Trong nghành giáo dục còn có quá nhiều tiêu cực (nhiều phương tiện thông tin đại chúng đã nêu) và cũng không ít vụ việc còn chi tiêu lãng phí.

Ngoài những khoản đóng góp theo quy định, còn có đến cả chục khoản đóng góp khác với hình thức "tự nguyện". Nhưng điều đáng nói ở đây là số tiền này có thể lớn gấp nhiều lần số tiền học phí.

Cho nên thay vì tăng học phí hãy làm trong sạch những tiêu cực trong ngành. Khi đó, tôi nghĩ tăng học phí đến 100% thì mọi người đều ủng hộ vì chi phí cho học tập có thể còn giảm trong khi chất lượng giáo dục được nâng cao.

Tôi thấy thật khó nghĩ về đề án tăng học phí

Từng là hiệu phó một trường THCS và hiện là chuyên viên của phòng GD&ĐT tôi thấy thật khó nghĩ về đề án tăng học phí. Thật buồn nếu không đủ kinh phí trang trải cho lương, trang thiết bị nhà trường, giáo viên dạy chay...

Những lần dự tập huấn về phương pháp giảng dạy với máy chiếu, bảng điện tử, thầy cô cùng dự đều say mê nhìn những trang thiết bị hiện đại thống nhất với nhau rằng nếu có chúng thì thật là "khỏe" cho học sinh và giáo viên, nhưng giá thì không mua nổi.

Nhưng đó là buồn một thôi, sẽ lại buồn hơn gấp đôi ba lần khi có một học sinh nghỉ học vì nghèo quá. Gia đình không lo dược học phí cho con, lo cho cuộc sống hằng ngày mà chưa thể cho con đến trường.

Tôi biết vẫn có giáo viên dạy thêm gây những điều tiếng đôi khi không tốt, nhưng cũng có giáo viên phải làm thêm việc khác ngoài giờ như phụ gia đình buôn bán, làm vườn... Tuy vậy, giáo viên chúng tôi vẫn cố gắng duy trì và phát huy làm sao cho xứng đáng với sự quan tâm và đầu tư của xã hội, tránh lãng phí

Giáo viên chạy show vậy công chức nhà nước chạy đâu?

Nếu như giáo viên còn có thể "chạy sô" các trường, các tỉnh, hoặc ít nhất là tổ chức dạy thêm để cải thiện thu nhập (ngoài lương) thì cán bộ, công chức, nhân viên, công nhân và các đối tượng khác thu nhập bằng lương Nhà nuớc... thì cải thiện bằng cách nào để tăng thu nhập ?

Xin đừng nại lý do "học phí thấp nên không thể tiếp tục đứng trên bục giảng" để tăng học phí vì nếu thế, công chức ở các cơ quan nhà nước sẽ tiếp tục nại lý do "lương thấp nên không thể nhã nhặn, cư xử mềm mỏng với công dân". Cái vòng lẩn quẩn vì tiền.

Tăng học phí nhưng chất lượng giáo dục đào tạo có tăng hay không? Đó là điều không phải ai cũng biết được. Có ai thống kê được hàng năm, kinh phí chi cho giáo dục đào tạo lớn bao nhiêu và được sử dụng cụ thể như thế nào?

Nếu học phí tăng cùng với hàng trăm loại phí "không tên" khác trong các trường, liệu ngành giáo dục đào tạo có đảm bảo được mục tiêu "toàn dân đưa trẻ đến trường hay không?" Cần có giải pháp đối với với tình trạng học sinh bỏ học hiện nay chứ đừng nói đến tăng học phí trong thời gian tới.

Học phí ở nước ngoài không bao gồm tiền SGK

Ở nước ngoài, làm gì có chuyện chi phí sách nằm trong học phí bởi chi phí hơn 100 USD một quyển sách làm sao trường có thể "bao" nổi. Còn chi phí thư viện đúng là nằm trong học phí vì đây là phần không thể tách rời của trường đại học.

Tóm lại, các nhà chính sách nên nghiên cứu kỹ trước khi đề xuất. Kiểu để xuất manh mún, học phương Tây nửa vời nên sửa đổi cũng manh mún, kiểu đào lên lấp xuống chẳng đâu vào đâu.

Học phí chính khóa rẻ, nhưng...

Học phí chính khoá thấp nhưng những khoản tiền khác mà phụ huynh bỏ ra chắc không phải là con số nhỏ. Bản thân em là học sinh lớp 12, biết rõ những khoản tiền mà bố mẹ bỏ ra lớn đến mức nào. Một buổi học thêm 2 giờ có giá khoảng 50.000 đồng. Nếu nhân cho cả năm học thì một năm mỗi môn khoảng 4 triệu đồng là thấp nhất. Nếu đã dạy thêm, có giáo viên nào chỉ dạy một lớp, một khối thôi đâu?

Tại sao không lùi đề án đến năm 2010?

Tôi đồng ý với ý kiến của đại biểu Nguyễn Thị Tuyến. Tại sao không lùi lại 2010-2015 mà phải tính trong năm 2009-2014 trong khi chưa đánh giá được hiệu quả đầu tư cho giáo dục. Chúng ta nên dành một năm để đánh giá lại hiểu quả rồi tính đến chuyện có nên tăng học phí hay không.

Theo ông Đào nói thì chẳng qua tăng học phí để lương tăng mà thôi, tại sao lại không nghĩ sau khi lương tăng thì giá cả thị trường lại tăng theo, rồi xảy ra lạm phát. Đến lúc đó đồng lương tăng theo đó có đủ đi theo lạm phát hay không. Cuối cùng người chịu khổ nhất lại là người nghèo.

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 
 
 
 
 
 
Lien he quang cao