Thứ hai, 29/1/2007, 09:20 GMT+7

Trẻ em Sapa trong vòng xoáy kiếm tiền

ảnh
Chia tiền sau buổi chợ tình. Ảnh: Tuổi Trẻ

Bỏ học đi bán đồ lưu niệm cho khách du lịch, tối đến tham gia những phiên chợ tình với những điệu khèn và vòng nhảy để kiếm tiền... Nơi đây, giáo viên thường phải đến nhà học sinh để vận động đến trường.

Thị trấn Sa Pa (huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai) là một lòng chảo được bao bọc bởi núi non trùng điệp quanh năm mây trắng phủ bồng bềnh. Đập vào mắt du khách sau tấm biển “Bản Cát Cát, làng văn hóa” là hơn chục trẻ em dân tộc Mông đứng trước cổng bản tay cầm những khăn, áo, vỏ gối, chăn, vòng bạc… chào hàng.

Cô bé tên Mái theo riết khách năn nỉ bằng tiếng Kinh trọ trẹ “mua đi, mua đi, đẹp lắm mà!”. Mái năm nay 12 tuổi, bỏ học nửa chừng để đi bán đồ. Cùng đi với Mái là cô bé nhỏ tuổi hơn tên Ải. Cô bé đen nhẻm, mái tóc vàng vì cháy nắng, người nhỏ thó. Tiếng Kinh của Ải chỉ đủ để chào mời khách mua hàng. Em chưa đến trường buổi nào.

Lớn tuổi nhất trong nhóm đi bán đồ lưu niệm cho khách du lịch là Mễ. Tiếng Kinh khá sõi, Mễ giới thiệu từng em một trong nhóm bán hàng của mình. Mái 12 tuổi, Ải 10, Sang 15... Tất cả đều chưa học qua tiểu học.

Chợ tình bây giờ không còn là dịp để trai gái Mông tỏ tình với nhau nữa. Trên vỉa hè của con phố nhỏ, hơn mười cậu bé Mông tuổi từ 11-12 đang lúi húi nhảy điệu khèn trong vòng quây của khách du lịch. Những tiếng vỗ tay tán thưởng, những đồng tiền được thả vào chiếc mũ của cậu bé đi vòng quanh...

Cậu bé 11 tuổi tên Chinh, gương mặt nhìn sáng sủa và thông minh được nhiều người chú ý hỏi chuyện. “Rủ bạn gái mày múa một bài khèn với mày rồi tao cho tiền”, người đàn ông trung niên nói và dúi vào tay cậu bé người Mông tờ 50.000 đồng để cậu ra kéo một cô bé vào hát và múa theo tiếng khèn. Những tiếng vỗ tay hò hét vang lên huyên náo cả một góc chợ.

Cạnh vườn hoa thị trấn Sa Pa, năm thiếu nữ Mông tuổi chừng 12-15 đang trò chuyện rất rôm rả với khách. Thiếu nữ Mông bây giờ dùng son phấn, nhiều em mặc quần bò, váy bò xuống chợ tình.

Trường tiểu học xã Lao Chải lác đác vài em học sinh. Thầy giáo Dương Văn Tài tâm sự: “Mùa hè hầu hết các em đi bán hàng cho khách du lịch. Vào năm học mà không đến nhà nhắc là các em quên luôn.Thỉnh thoảng có em lại xin phép nghỉ mấy ngày đi thu hoạch ngô và hoa hồi giúp bố mẹ. Xin phép thế là tốt lắm rồi chứ không cho các em cũng vẫn cứ nghỉ”.

Lê Văn Toàn, sinh viên Trường cao đẳng Sư phạm Lào Cai lên thực tập, tâm sự: “Lúc đầu lên đây cũng nản lắm. Học sinh phải vận động mãi mới chịu đi học. Trang thiết bị thiếu, học sinh hầu hết chưa sõi tiếng Kinh nên việc giảng dạy gặp rất nhiều khó khăn”.

“Dưới xuôi thì học sinh tìm đến nhà thầy để học thêm. Còn ở đây thầy muốn dạy phải tìm đến nhà học sinh vận động”, giáo sinh Ngô Đức Thành cười buồn.

(Theo Tuổi Trẻ)

   
Link Site
 
 
 
 
 
 
Lien he quang cao