Trẻ nhiễm HIV được học chung với trẻ khỏe mạnh

Trái với thái độ phản đối gay gắt như trong các buổi thảo luận trước đó, sáng 20/5, dự luật phòng chống HIV/AIDS nhận được sự ủng hộ của phần lớn đại biểu. Những đại biểu dân cử ghi nhận sự tiếp thu, chỉnh lý của Ban soạn thảo, đồng thời nhất trí phải có biện pháp mạnh để đối phó với HIV.

"Biết đâu trong số đại biểu ngồi đây không phải tham gia tệ nạn xã hội mà vẫn bị lây nhiễm do đủ các phương tiện như đi cắt tóc chẳng hạn. Người nhiễm HIV có thể là con em, bạn bè của chúng ta. Vì vậy, xin đừng phân biệt đối xử với bệnh nhân HIV/AIDS", lời khai mào của giáo sư Đỗ Nguyên Phương, nguyên Bộ trưởng Y tế đã khiến cả hội trường chăm chú lắng nghe.

Từ chỗ khẳng định sự gần gũi của virus HIV/AIDS với từng cá nhân, ông Phương thống nhất, các quy định của dự luật là không được sa thải người nhiễm HIV khỏi nơi làm việc, không tổ chức trường, lớp riêng cho học sinh nhiễm HIV (điều 14). Ý kiến này nhận được sự nhất trí của phần lớn đại biểu. Bà Trần Thị Mai Phương nói: "Các em khi sinh ra bị nhiễm HIV là một điều bất hạnh rất lớn. Thật không có gì đáng buồn hơn cho các em khi phải sống trong cô lập, bị phân biệt đối xử ngay cả trong việc học tập và vui chơi".

Trẻ nhiễm HIV đang được nuôi dưỡng tại Trung tâm giáo dục lao động xã hội số 2, Ba Vì, Hà Tây. Ảnh: Phùng Triệu

Một lý do khiến đại biểu nhất trí với điều 14 của dự thảo là khả năng lây nhiễm giữa trẻ nhiễm HIV với các trẻ khác là rất nhỏ. Hiện thế giới chưa ghi nhận trường hợp lây nhiễm HIV nào từ trẻ nhiễm bệnh và trẻ khỏe mạnh khi học cùng nhau. Mặt khác, nếu quy định phải tổ chức trường, lớp học riêng cho học sinh nhiễm HIV thì cũng không khả thi. Cả nước hiện có hơn 200 cháu bị nhiễm HIV, phân bố rải rác, có tỉnh chỉ có 1-2 trẻ, không thể thành lập trường riêng.

Dự luật còn một điểm khiến đại biểu băn khoăn đó là chính sách cho nhân viên y tế trực tiếp chăm sóc bệnh nhân AIDS. Với chất giọng nhỏ nhẹ, nhưng rất thuyết phục, bà Trương Thị Thu Hằng nói: "Chúng ta phê phán y đức của một số cán bộ y tế hiện nay, điều đó đúng. Nhưng cũng phải xem xét lại điều kiện làm việc và chế độ chính sách đối với cán bộ y tế, nhất là người chăm sóc bệnh nhân HIV. Dẫu có bệnh tật, thậm chí chết, họ cũng không được hưởng gì cả".

"Có phải do tài chính của ta quá eo hẹp, kinh tế còn lắm khó khăn cho nên mới sinh ra những quy định khắc nghiệt như thế, hay do quan điểm, cách, nhìn nhận đánh giá của ta đối với vấn đề này?", bà Hằng đặt vấn đề. Đồng tình với phân tích này, đại biểu Đoàn Văn Hồng nói: "Tại sao chúng ta có thể chấp nhận mua những chiếc xe hàng tỷ đồng mà lại tiếc chuyện tính toán phần trăm lương ngạch bậc cho anh em y tá, hộ lý chăm sóc bệnh nhân HIV/AIDS?"

Ông Hồng đã dẫn ra một loạt quy định cho thấy, lương của y tá, hộ lý trực tiếp rửa vết thương, cho ăn uống, thậm chí chôn cất bệnh nhân AIDS khi họ qua đời chỉ nhỉnh hơn 1 triệu đồng, bác sĩ là 1,9 triệu đồng. Trong khi không may chỉ cần 1 giọt máu nhỏ thì cả đời họ bị nhiễm HIV. Thực tế có không ít nhân viên y tế nhiễm HIV trong quá trình làm việc.

Dự luật phòng chống HIV/AIDS sẽ được tiếp tục hoàn chỉnh và thông qua tại kỳ họp này.

Điều 14 của dự luật quy định phòng chống HIV/AIDS trong các cơ sở giáo dục thuộc hệ thống giáo dục quốc dân.

1. Các cơ sở giáo dục có trách nhiệm tổ chức giảng dạy cho học sinh, sinh viên, học viên về phòng, chống HIV/AIDS, lồng ghép với giáo dục giới tính, sức khỏe sinh sản và thực hiện các hoạt động phòng chống HIV/AIDS khác trong cơ sở đó.

2. Các cơ sở giáo dục không được:
a. Từ chối tiếp nhận vì học sinh, sinh viên, học viên nhiễm HIV;
b. Kỷ luật, đuổi học sinh, sinh viên, học viên vì lý do người đó nhiễm HIV;
c. Tách biệt, hạn chế, cấm đoán học sinh, sinh viên, học viên tham gia các hoạt động sinh hoạt, dịch vụ của cơ sở vì lý do người đó nhiễm HIV;
d. Yêu cầu xét nghiệm HIV hoặc yêu cầu xuất trình kết quả xét nghiệm HIV đối với học sinh, sinh viên, học viên hoặc người đến xin học.

Hồng Khánh

 
 
MENU
Về đầu trang

,