Đi làm gái gội đầu massage
“Ở đây mình chỉ làm cho họ sướng thôi chứ muốn ngủ, hẹn nhau đi chỗ khác, vừa tránh tiếng cho cửa hàng, mình lại được hai lần tiền boa”. Đó là một trong những “bài học” đầu tiên khi đi xin việc gội đầu massage.
Địa chỉ đầu tiên là cửa hàng gội đầu massage trên phố Nguyễn Bỉnh Khiêm, Hà Nội. 12h30, quán có vẻ vắng khách. Bốn cô gái đang ngồi túm tụm đánh "phỏm", ba cô khác tranh thủ ngả mình trên một đống gối chăn lùng nhùng bẩn thỉu trong góc quầy.
"Chị chủ cửa hàng" là một cô gái sinh năm 1980 có khuôn mặt nhọn hoắt và đôi mắt quá to, đeo lông mi giả, nhướn lên nhìn người mới đến xin việc từ đầu tới chân: "Cứ theo chị Hải đi lên gác thực hành, cảm thấy làm được thì mai mang hồ sơ đến đây".
Hải (22 tuổi) gầy như que củi, mặc một chiếc áo mỏng dính đến mức không cần phải tưởng tượng gì nữa, lôi tuột lên gác. Thấy người đến xin việc lo lắng vì "chỉ biết gội đầu thôi chứ chưa làm massage lần nào", Hải cười ngất: "Chưa biết thì sẽ biết, dễ lắm, trò gội đầu chỉ là cớ thôi, khách vào đây có ai gội đầu đâu mà...". Nói rồi Hải dẫn vào phòng massage.
Đó là một gian phòng rộng khoảng 20 m2 được ngăn thành hai gian bằng một tấm gỗ ép. Tại mỗi phòng nhỏ được đặt bốn chiếc giường một có đệm phủ ga trắng, mỗi giường được che hờ bởi một tấm riđô xanh mỏng dính và ngắn cũn cỡn.
Theo lời Hải thì không gội đầu cũng chẳng cần massage gì cả, cứ khách bảo làm gì thì làm thế, từ A tới Z, miễn là khách thấy "thoải mái" và… ra thì sẽ được nhận tiền "boa".
Thấy cô nhân viên mới có vẻ lúng túng, Hải an ủi: "Ai ban đầu mới vào cũng thấy ngượng, nhưng làm quen rồi thì lại rất "yêu nghề". Rồi Hải kể, cứ mỗi khách, chị kiếm được ít nhất 100 nghìn, khách "sộp" thì vài ba trăm, ngày vắng thì được vài khách, ngày đông cũng được 6 khách, đấy là chưa kể mỗi lần được khách mời "đi chơi" cũng kiếm được dăm ba trăm. Tính ra mỗi tháng cũng kiếm được chục triệu.
Theo Hải, người yêu của bạn hay bạn của người yêu thì cũng làm tuốt, miễn là có tiền. "Ở đây mình chỉ làm cho họ "sướng" thôi chứ muốn ngủ, hẹn nhau đi chỗ khác, vừa tránh tiếng cho cửa hàng, mình lại được hai lần tiền boa. Nếu khách có nhu cầu cứ ra Hàm Long, vừa an toàn lại đỡ mất thời gian", Hải nói.
Ở tất cả những cửa hàng gội đầu massage trá hình kỹ viện đều có chung một quy định: Tất cả nhân viên đều không được trả lương mà chỉ sống bằng tiền "boa" của khách. Bởi vậy tất cả các cửa hàng này đều tuyển nhân viên không khống chế số lượng.
Chủ quy định, ngoại trừ những người được khách trực tiếp chỉ mặt, còn lại sẽ quay vòng để chia sẻ công việc và thu nhập. Thế nên, trong khi các cửa hàng đều đề ngoài cửa biển "tuyển nhân viên", thì các cô nhân viên mới lại ít khi được những cô nhân viên cũ chào đón.
Vẫn với vai đi xin việc, tại một hàng gội đầu massage trên phố Triệu Việt Vương, ông chủ cửa hàng to béo có bộ ria con kiến liếc đôi mắt him híp, dẫn vào "gặp các chị đồng nghiệp". Bốn cô gái tiếp viên đang nằm ngả ngớn trên ghế nhỏm dậy nhìn người xin việc với ánh mắt đầy khó chịu.
Một vị khách bước vào. Lập tức, cả 4 cô gái cùng ngồi dậy vuốt lại tóc tai. Lấy hết bình tĩnh đứng nép sau lưng cô lớn tuổi, "nhân viên" mới đến bắt chước nở nụ cười câu khách. Có lẽ chính sự ngượng ngập này đã gây sự chú ý cho người khách. Ông ta nhìn thẳng, nói rành rọt: "Nhân viên mới à, làm cho anh nhé" và đưa tay vuốt má, đoạn trờ xuống dưới.
Ngay lập tức, cô gái trẻ nhảy xổ lại: "Ông anh, nó mới đến, chưa có hồ sơ nên chưa được làm. Hôm nay ông anh cứ để bọn em phục vụ".
Theo lời chủ cửa hàng, thì gã có 3 cửa hàng ở phố Triệu Việt Vương, Trần Quốc Toản và Phù Đổng Thiên Vương. Nhân viên thích làm ở đâu thì được bố trí ở đấy, mỗi tháng chỉ phải đóng 100 nghìn tiền nước và tiền vệ sinh. Theo quy định thì nhân viên không được ngủ với khách ở trong phòng massage, song đôi khi vẫn được linh động.
(Theo Công An Nhân Dân)