Cào... tiền trên bãi biển
 |
| Một kình ngư chuẩn bị lao ra vòng xoáy. |
Một chiếc thúng chai không rõ từ đâu xuất hiện tại bãi tắm Furama, Đà Nẵng. Chàng thanh niên thọc sâu chiếc chĩa sắt xuống biển, vớt lên một vật gì đó. Đó là tiền. Nhiều bãi biển ở Đã Nẵng từ lâu đã hình thành nhóm người chuyên lượm lặt tư trang của khách du lịch rơi vãi.
Không nói không rằng, người thanh niên tiếp tục chèo thúng dọc bờ, thỉnh thoảng dừng lại, cúi người xuống vớt tiền lên. Nhiều người tắm biển muộn cứ tần ngần nhìn theo, rồi bất giác nhìn quanh xuống nền biển, biết đâu… có tiền.
Mùa hè, người tắm biển ở Đà Nẵng đông như kiến. Những ngày cuối tuần, trên 15 km từ Mỹ Khê đến Non Nước có ngày lên đến 50.000 người theo nhau ào xuống biển. Người cẩn thận thì bỏ tư trang trong cốp xe hoặc gửi chủ bãi. Nhưng cũng không ít người, cứ đồng hồ, nhẫn vàng, dây chuyền, tiền mặt mang theo trong người rồi bị sóng đánh mất khi nào không biết. Không ít lần có mấy cô nàng đi Spacy nhưng sau buổi tắm không có được 2.000 đồng trả tiền gửi xe. Lý do thật đơn giản, những con sóng của "hà bá" đã đánh trôi tuồn tuột số tiền họ lận theo.
Có người mất tiền, tất có người được tiền, và họ chính là những ngư dân hành nghề cào biển. Theo những người dân này, "cái vụ săn tiền" xuất phát từ nghề lưới cào với 10 chiếc thúng máy lâu đời đến từ Hội An, Điện Dương (huyện Điện Bàn, Quảng Nam) và 2 chiếc ở phường Phước Mỹ (Sơn Trà, Đà Nẵng) vừa gia nhập. Thường, họ đi cào nghêu xanh ven bờ và nghêu bông ngoài chân sóng từ bãi Hà My (Điện Dương) đến bãi Phạm Văn Đồng (Đà Nẵng).
Với lưỡi cào bản rộng 1,2m, hai thúng chai kèm nhau ấn sâu giàn lưới ô nhỏ xuống đáy biển khoảng 20 cm, họ cào như sàng cát. Tất nhiên khi gặp cua, ghẹ, cùm cụm, nghêu thóc đang vào bờ sinh sản hoặc… tiền, vàng họ cũng cào luôn. Lâu ngày thấy "vụ cào" này có phần khấm khá, hằng đêm sau khi cào nghêu đâm cá, từ 1 đến 4 giờ sáng họ chuyển vào các ao sóng gần bờ dùng pin soi để vớt tiền. Đôi khi "trúng" cả vàng, nhẫn nạm kim cương.
Một "kình ngư" làm công tác cứu hộ ở biển Bắc Mỹ An tiết lộ, cách nay 2 tháng, ông Thảng ở Phước Mỹ trúng chiếc nhẫn 2 triệu đồng. Còn các anh em trong đội cứu hộ, mỗi năm mỗi người cũng trúng vài chiếc đồng hồ điện tử loại xịn, không vô nước. Một "kình ngư" khác kể chi tiết hơn: Mờ sáng khi các đôi thúng trở ra biển kéo lưới thì vài anh em - hết giờ trực - dùng thúng bơi ra các ao sóng tìm tiền. Có người, với tài bơi như rái cá kèm thêm bộ đồ nghề gồm mặt nạ, ống lặn và tấm xốp nổi đã bơi 15 km từ biển Non Nước về tới biển Mỹ Khê.
Thậm chí có hôm nhằm ngày nghỉ, họ bơi ra tận Bãi Bụt, Sơn Trà, Hòn Chão, Hải Vân… và trúng đậm cá, ốc, dây chuyền, nhẫn, hột xoàn và cả chân vịt người nhái nước ngoài. Kinh nghiệm cho thấy tiền giấy thường trôi theo con nước và quần tụ nhiều như… lá tại các ao sóng cách bãi tắm chừng 50-100m. Nếu các ngư dân chỉ có thể vớt tiền liệng qua liệng lại trong nước biển thì thợ lặn có ưu thế hơn nhờ kính lặn và ống thở. Chữ trong nghề gọi là "lặn rà" và mỗi khi "rà" sát đáy họ lại phát hiện tiền nằm sắp lớp, khi vài trăm ngàn đồng, khi cả triệu. Ai phát hiện trước thì được nhiều, ai lặn hôi thì được ít. Với các loại tư trang khác nặng hơn nằm dưới cát hoặc vướng rác, chúng chao qua chao lại, lòi ra sáng bóng, thế là họ cứ thò tay nhặt cho vào túi.
Anh Hồ Xang, nguyên vệ sĩ bảo vệ VIP, nay là "kình ngư" cứu hộ bãi Mỹ Đa Đông giới thiệu bộ đồ nghề lặn biển do anh "sáng chế" và cho xem cái đồng hồ điện tử to bản đang đeo: "Cái này cũng cào từ biển. To cỡ này chắc của ông Tây bà đầm nào đó. Thực ra hãn hữu lắm mới tìm được do khách Tây rất cẩn thận, chẳng mấy khi họ để tiền, đồng hồ trong quần tắm hoặc bikini. Hay mất tiền mất đồ nhất là mấy ông say xỉn nhà mình. Anh em cứu hộ luôn để mắt tới mấy anh chàng này. Đã say xuống biển rất nguy. Cứu họ thì được nhưng khi tiền trôi, dây chuyền tuột thì đành chịu.
Đoạn anh Xang kết luận: "Săn tiền nghe thật phiêu lưu và thú vị nhưng không phải lúc nào cũng có. Những khi ấy, anh em xoay sang săn cá. Gặp cá lưỡi trâu, chình bông, cá đuối thì dùng chĩa đôi đâm xuyên như cảnh ta thường thấy thổ dân vùng Amazone biểu diễn trên ti vi. Ngoài bữa nhậu đã đời ông địa, có hôm cũng bán được bộn tiền". Theo anh, đi đâm (cá) đi cào (tiền) lấy vui làm chính, nhưng qua đó trực tiếp chứng kiến cảnh họ hàng nhà cua cá bị đội thúng cào tàn sát, cũng đau lòng!
Ở Vũng Tàu đã từng có đoàn hàng chục người kéo nhau bới tung bờ biển lên hòng kiếm vàng, kim cương, hột xoàn... sau những cơn bão biển. Ở Đà Nẵng, thật may tình trạng ấy chưa xảy ra, nhưng với những gì thu thập được, một mối lo cần được đặt ra: các sinh vật biển ven bờ có nguy cơ cạn kiệt do phương thức lưới cào.
(Theo Thanh Niên)