Thứ tư, 13/7/2005, 11:43 GMT+7

'Du ngoạn' 17 giờ dưới giếng sâu  

Cáp Xuân Trung, một học sinh lớp 9 rơi xuống giếng nước sâu 20m, ở đáy giếng 17 tiếng đồng hồ nhưng vẫn sống và không hề bị xây xát. Chuyện xảy ra ở xã Nghĩa Hiếu huyện Nghĩa Đàn, tỉnh Nghệ An.

Cậu bé Cáp Xuân Trung.

Một đêm mùa hè, sau khi đã học bài xong, Nguyễn Ngọc Đức, Nguyễn Xuân Hùng và Cáp Xuân Trung rủ nhau xuống xóm Găng chơi. Tới xóm Găng, họ gặp một số bạn gái cùng lớp, ngồi tán gẫu cười nói rôm rả.

Một lúc, thấy có anh đèn pin đi tới, cả bọn tưởng là bố của bạn Oanh (bạn gái cùng lớp) đi tìm con gái về nên những cô cậu học trò lớp 9 này đã lánh đi chỗ khác. Lúc đó đã 23h, trên đường về tới khu vực chợ Nghĩa Hưng thì có ánh đèn pin khua dọc khua ngang. Cứ tưởng là công an xã đi tuần nên cả ba bàn nhau lẩn tránh, Đức và Hùng men theo đường về nhà còn Trung nhảy qua tường rào chợ rồi tạt vào vườn vải.

Về tới nhà, không thấy Trung đâu, Đức và Hùng quay lại khu vực chợ gọi bạn nhưng không thấy trả lời. Cả hai đoán Trung đã đi đường tắt về nhà nên bảo nhau đi ngủ.

Sáng hôm sau, như thường lệ, Đức, Hùng đạp xe đến gọi Trung đi học. Dạo này Trung đang ở với bà nội. Đêm qua không thấy Trung về bà đã lo lắng không yên. Hùng vội đạp xe xuống trường hỏi một số bàn bè cùng đi chơi đêm qua nhưng ai cũng trả lời không biết.

Tin như nhanh chóng lan khắp xã. Mọi người đổ xô đi tìm, rà roát các vườn cây ao cá, nhưng dấu vết của Trung vẫn mất hút. Đến khi Cáp Hoài Ngọc, em gái của Trung sau gần một ngày tìm kiếm anh mình mà không thấy, về nhà rủ bạn Nguyễn Thị Huyền cùng đi cắt cỏ cho bò thì mới phát hiện tung tích của Trung.

Hai người men vào vườn vải nhà ông Khang cắt cỏ, khi chỉ còn cách giếng tưới cây dăm mét, Ngọc bỗng nghe có tiếng ai gọi nho nhỏ, yếu ớt, tên bố mẹ mình ở gần vườn vải: “Thanh... Bảy... ơi” . Hai cô bé vừa mừng vừa sợ chạy lại cái giếng trước mặt và ngó xuống. Cả hai kêu thất thanh. Trong lòng giếng sâu thẳm Trung đang ngước mắt nhìn lên khẩn cầu, chờ đợi cứu tinh. Nhìn cái giếng sâu khủng khiếp và tình huống đến quá bất ngờ, Ngọc ngất xỉu, còn Huyền la hét gọi mọi người đến cứu Trung.

17 tiếng đồng hồ ở trong lòng giếng, mất ngủ, thiếu ăn khiến da thịt Trung tái nhợt. Khi được đưa lên khỏi giếng, Trung ngất lịm đi.

Theo lời kể của Trung, khi vào vườn vải, cậu phát hiện ra trước mặt mình có một cái thùng, đưa tay sờ thấy mép thùng chỉ dày khoảng 6 cm. Trung nghĩ đây là một cái bể xi măng đã cạn nước nên quyết định chui vào đó ngồi cho thoải mái, chờ Đức và Hùng gọi thì ra về.

Nhưng vừa nhảy vào “bể”, Trung thấy mình cứ rơi mãi xuống một hố đen tối om. Trung bị va đập, ngất đi. Khi tỉnh lại, trong hoảng loạn, Trung nhận ra mình đang ở dưới đáy một giếng nước, do nắng hạn, nước chỉ còn độ 80 cm.

Trong đêm tối, Trung gào lên kêu cứu nhưng càng kêu càng vô vọng. Do bị đau nên sức lực Trung giảm sút rất nhanh. Sáng hôm sau, Trung lả đi, tuyệt vọng chờ đợi cái chết. Đúng lúc ấy thì nhìn thấy gương mặt của em gái mình phía trên thành giếng. Trung được cứu sống, điều kỳ lạ là rơi xuống giếng có độ sâu 20 m đầy đá lởm chởm nhưng Trung không bị xây xát hay gãy xương ở bất cứ bộ phận nào của cơ thể.

(Theo Tiền Phong)

Link Site
 
 
 
 
 
 
Lien he quang cao