Hành trình trốn khỏi động chứa Ma Cao của 2 cô gái VN
 |
| Hai nạn nhân |
Không hộ chiếu, không tiền, không người quen thân, hai cô gái Việt Nam liên tục chạy bộ, thay đổi nơi cư trú trong suốt 7 ngày liền để lẩn tránh sự truy bắt của chủ động chứa.
Vui làm nhân viên ở quán ăn Ngọc Hương, quận 6, TP HCM, từ 4 năm nay. Đầu tháng 4, một người bạn tên là Út Kiều rủ Vui đi làm thợ may bên Hong Kong. Đầu tháng 5, Út Kiều báo là đã hoàn tất thủ tục chờ ngày lên máy bay. Út Kiều được phía Hong Kong thưởng công cho 500 USD, còn khoản chi phí 2.500 USD, Út Kiều ứng trước, coi như Vui nợ, sẽ trừ dần vào tiền lương khi Vui qua Hong Kong làm việc.
Ngày 12/4, Út Kiều đưa Vui ra phi trường Tân Sơn Nhất đáp máy bay đi Quảng Châu, Trung Quốc. Sau đó, có người đón và đưa Vui bằng taxi thẳng đến một nhà trọ ở Ma Cao, ở đó đã có 3 cô gái Việt Nam tên là Thanh, Phương, Duyên đều là người TP HCM.
Bị ép bán dâm, các cô tìm cách bỏ trốn và liên lạc với gia đình. Gia đình Vui và Thanh đã tổ chức đưa người sang Ma Cao "giải cứu". Sáng 23/5, trong lúc bắt buộc đi thử máu, Vui và Thanh đã nhảy lên taxi bỏ trốn ra cửa khẩu theo đúng kế hoạch "giải cứu". Nhưng hộ chiếu bị "tú bà" Phương "tịch thu" nên cả hai bị Hải quan cửa khẩu Ma Cao ách lại, vì thế cuộc giải cứu bất thành.
Cũng trong buổi sáng đó, phát hiện bọn bảo kê nhà chứa đi lùng bắt lại, hai cô gái sợ quá cứ thế chạy bộ gần hai chục cây số để tìm nơi lẩn trốn. Cuối cùng các cô cũng tìm được một ngôi nhà hoang và chui vào đây ngủ. Đêm đến, lũ chuột và côn trùng hoành hành, Thanh, Vui giật mình tỉnh dậy, thấy những âm thanh kỳ quái trong màn đêm lạnh lẽo nên cả hai vùng chạy ra đường.
Sau đó, họ tìm ra cửa khẩu xin Hải quan Ma Cao cho ngủ nhờ qua đêm. Sáng hôm sau, các cô lại phát hiện thấy bọn bảo kê động chứa lảng vảng ở cửa khẩu. Vì thế, liên tiếp những ngày sau, ban ngày Vui và Thanh không dám ở cửa khẩu mà đi lang thang hàng chục cây số, mỗi nơi chỉ dừng lại năm bảy phút rồi lại đi chỗ khác, sợ bị bắt lại nhà chứa. Tìm thấy chỗ nào ẩn nấp được, kể cả nhà vệ sinh là các cô nhào vô. Bụng đói thì ăn bánh quy cầm hơi vì không còn tiền, nước thì uống ở vòi trong nhà vệ sinh công cộng, cả hai cô chân phỏng rát và sưng tấy, nhưng vì quá sợ bị bắt lại nên cả hai tiếp tục lẩn trốn.
Cứ như vậy, suốt 7 ngày đêm, họ không được tắm, không có quần áo thay, lại phải trốn chui trốn nhủi. Cô Vui cho biết, trong lúc lẩn trốn, chính mắt các cô chứng kiến cảnh “thanh toán” của một băng “xã hội đen” ở Ma Cao với một tài xế taxi làm các cô sợ hãi, xỉu ngay tại chỗ. Nhớ lại những lời hăm dọa của tú bà Phương: "Ma Cao và Quảng Châu nằm trong lòng bàn tay của tao, đứa nào trốn, tao bắt được thì cha mẹ không biết ngày giỗ đâu nhé…" càng khiến 2 cô khiếp đảm, tinh thần hoảng loạn. Rất may nhờ còn chiếc máy điện thoại đi động, các cô liên lạc với gia đình nên đã được động viên và hướng dẫn đến đồn Cảnh sát Măng Cụt ở Ma Cao trình báo vụ việc.
Gia đình nạn nhân đã đến Sở Ngoại vụ TP HCM nhờ giúp đỡ, sau đó gia đình hai cô đã gửi tiền sang Lãnh sự quán Việt Nam tại Hong Kong để mua vé và làm thủ tục giúp hai cô trở về Việt Nam. Đến ngày thứ 7, sau khi nắm chắc thông tin từ Việt Nam báo sang và liên hệ với Cảnh sát Ma Cao, ông Vũ Lê Hà, Phó Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại Hong Kong đã trực tiếp sang Ma Cao để gặp gỡ Thanh, Vui. Do thủ tục xuất cảnh chưa hoàn tất, ông Hà đã gửi Thanh, Vui vào ở nhờ nhà chị Út, một người Việt có chồng là người Hong Kong. Thấy hai cô gái như vừa móc dưới cống lên, chị Út thương cảm và đã đồng ý cưu mang.
Theo cô Vui trao đổi qua điện thoại về Việt Nam thì bọn "mặt rô" ở động chứa đã trực tiếp tìm đến nhà chị Út gây sự với chị, buộc chị phải giao nộp 2 người. Chúng hăm dọa sẽ giết hai cô nếu không quay về động chứa. Chị Út đã nhờ Cảnh sát Ma Cao can thiệp, bọn bảo kê mới bỏ trốn và không dám tìm tới nhà chị Út nữa. Hai cô gái đang được chị Út đùm bọc để chờ ngày trở về Việt Nam.
* Tên một số nhân vật trong bài đã được thay đổi
(Theo Công An Nhân Dân)