|
||
![]() |
||
|
'Tham nhũng không giấu được dư luận đâu'
Trao đổi tiếp với báo chí về đề tài chống tham nhũng, nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu đã khẳng định như vậy. Ông tiết lộ khi còn đương chức, có người đến biếu ông 5.000-10.000 USD nhưng ông đã gọi lên cảnh cáo. - Quan điểm của ông về nguyên tắc công khai, minh bạch trong phòng chống tham nhũng? - Công khai, minh bạch gắn liền với cơ chế đảm bảo cho người dân giám sát. Ở Quốc hội cũng vậy, tôi (Quốc hội) giao anh (Chính phủ) chừng này tiền, anh quản lý sử dụng thế nào, tất cả phải công khai, minh bạch. Không có công khai, minh bạch thì dân làm sao nắm được anh làm gì. Ví dụ làm đường, làm cống, làm trường học 1 tỷ, anh phải nói rõ 1 tỷ này sẽ làm hai việc A, B. Cựu chiến binh, người dân tham gia giám sát sẽ bớt xảy ra chuyện này nọ và chất lượng được đảm bảo. Còn không là bị “xơi” ngay. Ngay ở xã tôi, làm cái cống cũng bị "xơi" hơn một nửa. Tôi về thì bà con bảo hai trăm triệu mà xơi tới trăm hai, còn có tám chục. Đấy mới là công trình nhỏ thôi đấy. - Thế nhưng hai vấn đề quan trọng nhất cần công khai, minh bạch phải là công tác cán bộ và tài sản cán bộ công chức? - Ta từng đưa ra nhưng người ta tránh được hết. Biết đích thực ông này có 2-3 nhà mà chưa làm được bởi nhà của ông ấy đứng tên ông A, ông B, ông C. Lẽ ra phải kê từ khi làm chủ tịch ông có bao nhiêu, sau đó có bao nhiêu... Công khai công tác cán bộ cũng là một ý hay, nhưng nhiều anh lại chưa đồng tình. Theo tôi, khi công khai sẽ biết anh tốt anh xấu, anh có đức có tài mới được trọng dụng. Đặc biệt là việc công khai, minh bạch này để người dân giám sát được người mình bầu, chứ lâu nay đâu có nắm được gì mấy. Bây giờ phải mở rộng công khai, minh bạch toàn diện hơn. Cứ từng bước từng bước chứ làm ngay chắc nhiều người chưa chịu đâu, nhất là công khai, minh bạch công tác cán bộ. Tài sản, thu nhập cũng thế, vì vẫn có người bảo do ta chưa tiêu tiền qua ngân hàng. Nhưng tôi xin nói rằng những người nhiều nhà nhiều đất có thể giấu được về mặt pháp lý chứ không giấu được dư luận đâu! - Cá nhân ông có kê khai tài sản không? - Khai hết chứ. Tôi bây giờ có cái nhà nào Nhà nước cấp đâu. Vẫn ở nhà công vụ đấy (cười). Khi tôi nghỉ, được phân cái nhà ở Đội Cấn 1.200 m2 vì nhà tập thể chỗ 36 Lý Nam Đế chật và nóng. Tôi cảm ơn không nhận. Vừa rồi các anh nói tiêu chuẩn nhà cửa của tôi phải 500-600 m2. Đâu có quy định nào như thế - Có một điều ở đây cần làm rõ, ở Việt Nam có kê khai nhưng chưa công khai, thưa ông? - Như thế đâu được. Kê khai như thế thì như chẳng kê khai. Tức là anh còn sợ. Anh làm cho tiêu cực có cách lẩn tránh. Việc đồng chí đề cập đến chuyện “bốn không” là được đấy (không cần tham nhũng, không muốn tham nhũng, không thể tham nhũng, không dám tham nhũng). - Ông có kinh nghiệm gì trong phòng chống tham nhũng? - Qua thực tế bản thân tôi thấy muốn làm được việc này thì mình phải giữ nghiêm đức tính liêm khiết. Tôi không muốn cái gì cũng đổ lỗi cho kinh tế thị trường. Trong quan hệ xã hội cả bên trong bên ngoài có nhiều mối quan hệ: với lãnh đạo cấp cao, với cấp dưới, với dân... Có người đến với mình với động cơ cầu thị, trong sáng như xin ý kiến để thực hiện công việc được tốt hơn. Song cũng có người đến với động cơ không trong sáng, muốn tìm chỗ nương tựa hay tiếp tay gì đó. Mình phải hết sức cảnh giác. Phải luôn răn mình là đầy tớ của dân. Tôi nói thật có chuyện họ đến biếu tiền, năm nghìn, mười nghìn chứ không ít đâu. - Ý ông nói là 5.000-10.000 đôla? - Đô chứ. Lúc tôi còn thường trực (thường trực Bộ Chính trị) đã có rồi, lúc làm tổng bí thư càng có. Đối với tôi, họ đến đút tiền không dám đưa thẳng đâu. Thường là có bó hoa xong để cái gói trên bàn rồi về. Mở ra thấy có năm nghìn, mười nghìn tôi gọi anh Hoan (ông Trần Đình Hoan, khi ấy là chánh Văn phòng Trung ương Đảng) và cậu Dần (ông Nguyễn Giáp Dần - thư ký nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu) lên, nói: “Cái này của ông A, ông B...". Tôi giao các cậu mời các ông đó lên xem thái độ thế nào. Tại sao lại có phong bì thế này? Đồng chí tổng bí thư nhắc như thế là không được, từ nay trở đi không được làm thế. Vậy mà có ông trả lời rằng “đồng chí Phiêu không nhận thì tôi xin biếu các anh”. Cả cậu Dần, anh Hoan về báo cáo lại tôi. Thế thì không được rồi. Tôi phải gọi lên cảnh cáo. - Sao lại chỉ cảnh cáo thôi, thưa ông? - Tôi không muốn làm to chuyện mà giáo dục bên trong. Nhưng tôi biết cũng có người khác đã nhận rồi, tôi phải mời lên yêu cầu trả lại. Nói thế để thấy trong nội bộ ta chuyện đó không ít. Họ cứ cho chuyện đưa là tự nhiên, chuyện nhận là bình thường. Nói thật, tôi thấy buồn. Bây giờ chuyện đó chắc vẫn thế thôi. Vì vậy cái chính là anh phải thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ “cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư”, giữ mình trong sáng mới chỉ đạo được. Ngay hồi phát động thực hiện nghị quyết 6 (lần 2) tại hội nghị toàn quốc, tôi đã nói hết các vụ việc (dù không nêu tên) với yêu cầu các anh cán bộ đứng đầu phải hết sức cảnh giác. Anh em ở dưới nghe rất ủng hộ. Mà không chỉ bản thân đâu, nhất là với gia đình cũng phải dặn dò cẩn thận, bởi kẻ xấu có nhiều thủ đoạn lắm. Vợ con anh phải giữ, nếu không nó "tấn công" rất ghê. "Tấn công" con có, "tấn công" vợ có. "Đánh" vào bếp, "đánh" từ phía sau. Phải đề cao cảnh giác! - Xin hỏi thật đã trường hợp nào ông cảm thấy chùn tay? - Không. Không chùn tay. Phát hiện được là làm đến nơi đến chốn. Cũng bị sức ép nhiều chứ không ít đâu. Như chỗ anh Ngô Xuân Lộc (nguyên phó thủ tướng Chính phủ), nói thật là tôi cũng rất quý. Từ hồi còn làm tổng giám đốc Tổng công ty Sông Đà, đến lúc làm phó thủ tướng anh ấy khá quyết đoán, miệng nói tay làm. Thế nhưng vấp phải chuyện đó thì phải xử lý thôi. - Ông có thường xuyên tiếp nhận được nhiều thông tin về tham nhũng từ dư luận? - Nhiều chứ. Ở đây (trụ sở làm việc của nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu trên đường Phan Đình Phùng) bây giờ đông lắm. Người dân có khi đến hằng ngày. Mặc dù tôi nói đã nghỉ rồi, họ vẫn cứ mang đơn tới gửi. Có cái làm công văn chuyển sang cơ quan chức năng. Có cái trực tiếp trao đổi với anh Mạnh (Tổng bí thư Nông Đức Mạnh), anh Diễn (ủy viên Bộ Chính trị, thường trực Ban bí thư Phan Diễn). Cái nào thuộc Chính phủ thì trao đổi với anh Khải (Thủ tướng Phan Văn Khải), anh Dũng (Phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng). Trong những cái chuyển đi, tôi cũng góp ý nên xuống tận nơi xem thực tế thế nào, nếu phát hiện sai phạm thì làm đến nơi đến chốn. Vụ Đồ Sơn tôi phải nói mấy lần bởi biết sai thế mà họ vẫn còn chối. Tôi đã gọi điện cho cả anh Thuận, Bí thư Thành ủy Hải Phòng (ông Nguyễn Văn Thuận): “Người ta nói rằng họ cũng định chia cho cậu một miếng đất nhưng cậu không nhận. Nếu như thế là tốt rồi. Nhân thể cậu phải làm cho đến nơi đến chốn. Cậu mới được bầu, phải làm thì mới bảo đảm uy tín, nếu lờ đi sẽ rất nguy hiểm”. - Ông nghĩ sao khi có người gọi ông là “ông chống tham nhũng”? - Đó là người ta ưu ái gọi thế thôi. Tôi cảm ơn chứ tôi làm chưa được bao nhiêu. Có những chuyện oan ức, người dân khóc, nằm cả ra xe (nằm chặn xe ôtô), đau lòng lắm. Sinh nhật tôi năm kia, hôm 27/12, anh em bạn bè đến rất đông. Ngoài đường, dân đang đi khiếu kiện thấy vậy liền dừng lại hỏi. Biết sinh nhật tôi, họ cất hết băngrôn khẩu hiệu đi và đề nghị được vào gặp tôi. Họ bảo: “Chỉ để chào bác một câu và chúc sức khỏe bác”... Tôi cảm động lắm... Nhưng tôi tự nhận thấy chưa làm được bao nhiêu. Sẽ hạnh phúc hơn, sẽ vui hơn khi nhiều người cùng làm được và làm được tốt hơn... (Theo Tuổi Trẻ)
- [Trở về]
|
||
| MENU | ||
Về đầu trang ![]() |
||
|
, |