Thứ tư, 20/4/2005, 09:52 GMT+7

Trị bệnh bằng cách... hôn

Thầy Tư trần Lê Văn Duyên.
Thày Tư Trầu - Lê Văn Duyên.

Dù nữ hay nam, "thày" cũng bảo vén áo lên đưa lưng cho thày trục bệnh bằng cách... hôn chùn chụt trên lưng bệnh nhân và phun trầu vèo vèo vào lưng họ rồi lầm rầm đọc chú. Một hồi sau “thày” hỏi: "Thấy dễ chịu không?"...

Đó là cách chữa trị bệnh của thày Tư Trầu ở ấp Tà Ngáo, xã Xuân Tô, huyện Thoại Sơn, An Giang.

"Thày" Tư trầu tên thật là Lê Văn Duyên, quanh năm cứ nhai trầu bỏm bẻm nên người bệnh mới "thành kính" gọi chết danh như vậy. "Thày” Tư nói rằng ai mà bị chó dại cắn đến mức độ chở qua sông đã bị "ngộp nước" nhưng đã tới tay "thày" thì cũng như chưa hề bị chó cắn... (!?). Đặc biệt "thày” không trị bệnh bằng thuốc như các y sĩ thông thường mà trị bằng... nước. Thày nói: "Tôi chỉ phun vài hớp nước vào ngay vết chó cắn và đọc thần chú là nọc chó dữ cỡ nào cũng... bay. Cả nọc bò cạp chích, cá trê đâm tôi phun một cái là bay liền. Tại người ta không biết chứ đó chính là nọc ma, khi gặp nước lạnh cộng thêm câu chú nọc ma bị “khắc” nên phải rời khỏi bệnh nhân" (?!).

Chỉ vào mấy lu nước, "thày” Tư khoe: "Nước ở đâu cũng vậy, miễn tôi uống vào là trị được". Theo thày, có được khả năng trên là do hồi nhỏ thày lưu lạc sang Nam Vang (Phnom Penh - Campuchia). Sống nơi lam sơn chướng khí đầy rẫy muỗi mòng, độc xà mà tôi không bị mất mạng là do may mắn học lóm được bùa ngải, câu chú trị bệnh của người bản xứ. Đó là thứ ngải có thể trù yếm, “thư” cho người ta bị bệnh, hoặc khiến người ta yêu mình suốt đời dù chỉ gặp lần đầu. Còn câu chú là những câu rắc rối, rất khó hiểu mà khi đã thành tâm thuộc làu làu sẽ có khả năng ngậm nước, hay trầu phun vào vết thương bệnh nhân thì bệnh gì cũng khỏi. Thấy mấy chuyện bỏ bùa ngải ác nhân quá nên tôi chỉ học mấy câu chú để giúp người thôi đó...".

Bỗng có 3 bệnh nhân chạy xe vào, trong đó có 2 nữ ở Long Xuyên. "Thày" Tư không hỏi bệnh nhân đau như thế nào mà tuần tự gọi từng người vào một góc khuất trị bệnh. Cả ba ai cũng than rằng mang bệnh ngặt nghèo như viêm xoang mũi, tiểu đường, đau bao tử đi bệnh viện trị hoài nhưng không bớt, nay nghe tiếng thày "mát tay" nên không quản ngại đường xa tìm tới. Ba con bệnh với 3 bệnh lý khác nhau nhưng thày đều có chung cách trị. Dù nữ hay nam, thày cũng bảo vén áo lên đưa lưng cho thày trục bệnh bằng cách... "hun" chùn chụt trên lưng bệnh nhân và phun trầu vèo vèo vào lưng họ rồi lầm rầm đọc chú. Một hồi sau thày hỏi: "Thấy dễ chịu không?". Con bệnh trả lời: "Dễ chịu lắm". Sau đó thày hốt mấy toa thuốc và dặn bệnh nhân liều lượng uống. Khi có người thắc mắc sao cứ phải phun trầu mà không phải thứ khác, thày cười cười trả lời phun trầu đọc chú cũng như phun nước trị độc rắn cắn, chó cắn vậy... Trục độc là phải trục từ trong xương tủy, chứ trục bên ngoài chỉ hết tạm thời. Và "thày" nói rằng trị bệnh giúp người không lấy tiền nhưng thực tế 3 con bệnh khi rời nhà thày đều "thành tâm" để lại trên cái đĩa nhỏ mấy tờ giấy 50.000 đồng.

Với cách trị bệnh này "thày" Tư đã từng bị địa phương nhắc nhở, cảnh cáo không được hành nghề mê tín dị đoan. Song cấm thì cứ cấm, bệnh nhân vẫn cứ tìm “thày” Tư trầu. Vậy nên nhà "thày" dù nằm ở nơi xa xôi hẻo lánh nhưng vẫn có bệnh nhân.

(Theo Thanh Niên)

Link Site
 
 
 
 
 
 
Lien he quang cao