|
||||||
![]() |
||||||
|
Viện nhi quá tải vì vượt tuyến
Bước chân vào khoa khám bệnh của Bệnh viện Nhi trung ương thấy giật mình vì ở đâu cũng cảnh chen chúc. Ngay giữa sân hai bàn bán sổ y bạ chật cứng người. 2 nhân viên y tế luôn tay thu tiền và viết sổ. Đồng hồ chỉ 10h30 nhưng dòng người xếp hàng vẫn chật cứng. Trước 4 quầy phát số khám bệnh là cả hàng người dài, tay ai cũng lăm lăm cuốn sổ, cố vươn người nhao lên phía trước. Nhiều người còn cố tình nhảy lên bậc cao hy vọng chen lượt. Một số người sốt ruột, xếp hàng góc này song chốc chốc lại chạy sang đợi góc khác. 4 dãy ghế dài không còn một chỗ trống, nhiều bà mẹ phải ngồi bệt xuống đất với vẻ mệt mỏi. Tiếng loa gọi tên bệnh nhân dù đã được kích âm song cũng không át nổi tiếng nhốn nháo của cả trăm người cùng tiếng khóc hỗn tạp của những đứa trẻ. Sau 10 phút không chen nổi vào trong bà Lý tất tưởi chạy ra cửa gọi anh con trai giọng tức tưởi: "Anh vào xếp hàng đi. Phải đàn ông mới chen được, để tôi ở ngoài này với mẹ con nó". Anh con trai tên Tuấn quáng quàng nhỏm dậy lao mình vào đám đông đang mỗi lúc một căng thẳng. Mấy nhân viên bảo vệ chốc chốc lại nhắc nhở bà con xếp hàng đúng lượt. Một bảo vệ cho tôi biết, khoảng 1 tháng nay bệnh viện đông chưa từng thấy. Một số vụ xô xát giữa người nhà bệnh nhân đã xẩy ra. Nhiều đối tượng xấu còn lợi dụng lúc nhốn nhác dở trở đạo tặc. Mới đây, bệnh viện đã phải cho trưng biển "Đề phòng trộm cắp" dán ngay trước quầy phát số.
Anh Trần Văn Bình ở Chương Mỹ, Hà Tây, cho biết, sáng nay anh và con gái có mặt tại bệnh viện từ 7h sáng nhưng phòng chờ đã đông nghịt người. Sau 2 tiếng chờ đợi con anh mới được khám. Khi được hỏi, sao anh không cho cháu khám ở bệnh viện tỉnh cho tiện, Anh Bình than thở: "Ở quê, các cháu bị ốm cần khám bệnh là mọi người nghĩ ngay đến viện Nhi - Thụy Điển (Bệnh viện Nhi trung ương). Ra đây, không ngờ lại mất công chen chúc thế này." Cũng như anh Bình, vợ chồng chị Trần Thị Thái, quê ở Bắc Giang, quyết định lên thẳng Hà Nội khám cho cậu con trai 7 tháng đang ho nhiều và khó thở. "Nghe tin Viện đang khám miễn phí, vợ chồng chúng tôi đưa thẳng con lên Hà Nội khám cho yên tâm" Chị Thái cho hay. Chị Lê Thu Hương (Thái Nguyên) một tay bế con, tay kia quệt mồ hôi nói góp: "Đằng nào cũng được khám miễn phí thì cứ lên Hà Nội. Vừa có nhiều bác sĩ giỏi vừa sạch sẽ lại hiện đại. Thôi thì mất công, tốn tiền tàu xe một tý nhưng coi như tiền nào của ấy". Không chỉ khu vực khám miễn phí mới đông bệnh nhân mà ngay tại khu khám bệnh tự nguyện (phải đóng tiền) cũng đông nghẹt người. Hai nhân viên phát số liên tục gọi loa, phát số. Chị Lan, nhân viên phát số cho biết, hôm nào bệnh nhân nhiều, đến cuối buổi là ù tai hoa mắt. Muốn đi ra ngoài một chút cũng không dám.Bệnh nhân bị ùn lại là kêu ca ngay.
Dù có tới gần 10 phòng khám nhưng cửa phòng nào cũng có khoảng 20 người đứng ngồi. Bác sĩ Việt ở khoa khám bệnh cho biết, thực ra có rất nhiều bệnh có thể chữa trị tại các bệnh viện tuyến dưới như các bệnh hô hấp, tiêu chảy, sốt, cảm... (bệnh lý chiếm đa số tại bệnh viện hiện nay). Nhưng nhiều gia đình cứ đưa các cháu khám vượt tuyến dẫn đến tình trạng quá tải. "Thực ra như vậy sẽ gây tốn kém cho cả bệnh nhân và bệnh viện. Vì riêng chi phí đi lại, ăn ở cũng tốn khá nhiều" Bác sĩ Việt mệt mỏi nói. Bệnh nhân của viện là trẻ em nhỏ tuổi nhu cầu chăm sóc rất cao, nhưng do thiếu y tá, điều dưỡng nên người nhà phải tự lo. Mỗi bệnh nhân thường có 2 người chăm sóc. Tuy nhiên, để giảm bớt sự chật chội và ngột ngạt, bệnh viện chỉ cho phép một người vào trông nom bệnh nhân. Người nào có tiền thì thuê nhà trọ hoặc giường nghỉ trên khu nhà dành cho gia đình bệnh nhân. Còn không thì họ vật vờ loanh quanh trong sân hoặc ngoài cổng bệnh viện. Ngồi bệt ở vỉa hè cổng bệnh viện chị Nhàn (Hưng Yên) mệt mỏi gục đầu dựa vào bờ tường. Con chị bị đau đầu, không chịu ăn nên chị cho cháu lên Hà Nội chữa bệnh đã hơn 1 tuần nay. Hai vợ chồng chị thay phiên nhau trực trong phòng bệnh. Mang theo 2 triệu đồng nhưng chỉ trong mấy ngày hai vợ chồng đã tiêu hết gần 1 triệu. " Biết lặn lội lên đây là vất rồi, nhưng viện ở quê chẳng thể tốt bằng viện thành phố nên có tốn kém một chút chúng tôi cũng phải gượng mà gánh thôi". Trịnh Vũ
- [Trở về]
|
||||||
| MENU | ||||||
Về đầu trang ![]() |
||||||
|
, |