Thứ ba, 13/7/2004, 10:10 GMT+7

Nạn nhân Đoàn Nhật Linh: 'Em đang cố gắng để quên'

Đòan Nhật Linh
Đoàn Nhật Linh (giữa) cùng luật sư và ông Hong.
Cô dâu VN bị chồng Đài Loan ngược đãi này đã tâm sự với báo giới trong nước về thảm cảnh của mình. Sau khi tòa án xét xử xong cô sẽ về VN làm cho công ty môi giới hôn nhân. Với trải nghiệm của mình, Linh sẽ tư vấn cho những cô gái chuẩn bị lấy chồng Đài Loan.  

- Cuộc sống hiện tại của chị thế nào rồi?

- Em đang được gia đình ông Hong Tu Hien cưu mang và làm việc tại văn phòng của ông Hong, một công ty dịch vụ về môi giới cho các cô dâu Việt Nam lấy chồng Đài Loan. Công việc của em là tư vấn cho các cô dâu Việt Nam đang sống ở Đài Loan. Trong thời gian chờ đợi kết thúc vụ án, em được đi học tiếng Hoa, để có thể làm phiên dịch cho công ty. Ông Hong là người em đã biết khi còn ở Việt Nam.

- Linh nghĩ gì về những câu chuyện của mình đã được đăng tải trên các báo?

- Ở Đài Loan, không chỉ báo chí mà cả các đài truyền hình cũng phát công khai. Giờ đây, đi ngoài đường ai cũng biết em. Em cố gắng để quên (im lặng một lúc)... Thật ra, gia đình ông Hong đã không cho em xem lại hình ảnh và những gì có liên quan đến những chuyện đã qua. Suốt mấy tháng đầu em ngủ cứ thấy ác mộng mình bị đánh đập, em sợ lắm.

- Đến giờ đã hết sợ chưa ?

- Em hết sợ nhưng không thể quên... Có lúc em đã rất hận ông ấy. Em không thể quên (im lặng một lúc). Em nhớ, hôm ấy, sau 7 ngày liên tục em bị bỏ đói, 11h trưa, ông ấy coi đồng hồ rồi bảo em: "Thời gian tới rồi". Nói xong ông lấy kéo sởn tóc em. Sau đó, ông lôi em lên xe, chở đi ra một cánh đồng vắng. Tới đó, ông bỏ em xuống rồi đưa cho em 1 chai thuốc và nói: "Uống để chết nhanh, không đau!", rồi hái lá cây cho em ăn. Em mệt nhoài nằm giữa cánh đồng. 2 tiếng sau ông ấy quay lại, thấy em nằm im chắc là tưởng em chết, ông ấy lấy lá cây xóa những lằn vệt của bánh xe rồi đi. (im lặng một lúc).

Xung quanh vắng vẻ, em vừa mệt vừa đói, em lết đến một quán ăn gần đó. Thấy một người phụ nữ đang rửa chén, em xin một bát cơm. Bà cho em ăn một bát cơm, ăn xong em nói để em rửa chén trả ơn bà thì bà không cho. Bà lấy thêm cho em 1 vắt mì, 2 trái quýt, 1 lon cocacola và một cái áo khoác vào người em. Em ngồi ngoài đường ăn đồ ăn bà cho, người đi đường qua lại đã cho em 20, 50 Đài Loan tệ. Ăn xong thì em ngất xỉu và sau đó tỉnh dậy ở bệnh viện.

Khi tỉnh dậy, em không dám nói tên thật, vì sợ ông ấy sẽ tìm đến. Sau đó thì tình cờ em gặp ông Hong. Ông giúp đỡ thuốc thang và chăm sóc em. Vì bất bình nên ông nói với các ký giả viết về em...

- Bác sĩ ở bệnh viện có biết loại thuốc mà Lưu Chánh Kỳ cho Linh uống là thuốc gì không ?

- Khi ấy, nhịp tim của em rất yếu, chỉ có 30 nhịp/phút. Bác sĩ chỉ nói là chỉ cần chậm 2 phút là sẽ không cứu kịp, em sẽ chết. Em không biết rõ đó là thuốc gì.

- Trong suốt 7 tháng bị hành hạ dã man, vì sao chị không cầu cứu đến cảnh sát hay các cơ quan chức năng ở Đài Loan?

- Vợ chồng ông ấy không cho em gọi điện thoại.

- Chị có ý định trở về Việt Nam không ?

- Vụ án chưa kết thúc, em còn phải chờ vụ án xét xử xong thì mới về được. Trong thời gian chờ đợi, em cố gắng học để khi về Việt Nam có thể làm phiên dịch để có việc làm tốt. Em muốn làm việc cho Công ty Việt Phước (chi nhánh của Công ty Chino của ông Hong tại Việt Nam) để em có thể tư vấn cho những cô dâu muốn lấy chồng Đài Loan bằng câu chuyện thật của mình.

- Khó khăn lớn nhất của cô dâu Việt là gì ? 

- Phần lớn các cô dâu Việt Nam khi sang đây là những cô gái rất ngoan, một phần vì lạ, nhớ nhà. Khó khăn của hầu hết họ là không biết tiếng bản xứ, cũng giống em trước đây. Em nói họ khi nào buồn, cần tâm sự thì cứ gọi cho em, khi nào gặp khó khăn thì phải gọi cho cảnh sát...

- Còn với những cô gái sắp lấy chồng Đài Loan, chị sẽ nói gì ?

- Điều quan trọng nhất là phải hiểu cuộc sống ở đây không giống như ở Việt Nam.

(Theo Thanh Niên)

Link Site
 
 
 
 
 
 
Lien he quang cao