Quán Internet của dân 'mổ cò'
Chưa biết cách tự vào các địa chỉ mạng để khai thác thông tin, chỉ dùng 1-2 ngón tay để gõ bàn phím, nhưng công nhân của các khu công nghiệp gần Sóng Thần, Bình Đường, Linh Trung 1,2 (TP HCM) vẫn say sưa hàng giờ bên máy tính.
Vùng ráp danh gữa Thủ Đức (TP HCM) và hai huyện Thuận An, Dĩ An (Bình Dương) có gần chục khu chế xuất, khu công nghiệp. Tại đây, có hơn 30 dịch vụ Internet với 9/10 khách hàng là công nhân.
Trong căn phòng diện tích chưa đến 40m2 của một cửa hàng Internet thuộc khu phố Thống Nhất, thị trấn Dĩ An cạnh khu công nghiệp Đồng An (Bình Dương), hai dãy máy không còn một chỗ trống. Khoảng 30 khách hàng trẻ đang cặm cụi gõ bàn phím với quá nửa số máy có tới hai người đang dán mắt vào màn hình.
Hầu hết trên màn hình các PC đều là những ô cửa sổ chat. Chatter (người chat) ở đây chỉ gõ "mổ cò", không hiếm người "mổ" theo kiểu "nhất dương chỉ", tức là dùng một ngón tay duy nhất.
Một anh chàng có nickname anhtimem vừa gắn phone vào tai vừa thu chân lên ghế và ngón trỏ tay phải cứ dò dò trên bàn phím "mổ" từng mẫu tự. Còn cô gái có nick hoamuoigio có vẻ khá vất vả khi hoàn thành câu trả lời "em cũng rất vui khi làm quen với anh". Cô bạn đi cùng ngồi cạnh buột miệng: "Vô webcam xem thằng cha đó có đẹp trai không đi". Sửa chiếc máy quay chĩa thẳng vào mặt mình, hoamuoigio hỏi: "Anh có webcam không?". Tích tắc sau, trên màn hình hiện lên một anh chàng chừng 27 tuổi. Cô gái tiếp tục hỏi: "Anh làm ở đâu?". "Anh làm ở khu công nghiệp Đông An". "Thế thì mình ở gần nhau rồi"...
Ở một góc phòng, hai chị em Hoa, Hồng, quê Thái Bình, đang chat với người em trai học lớp 10. Hoa cho biết: "Hằng tuần, hai chị em tôi hẹn nhau ra Internet để nói chuyện cho bớt nhớ nhà. Ngày mới vào còn viết thư, chứ bây giờ có Internet cũng hay lắm, vừa nhanh lại vừa thấy được mặt của người nói chuyện". Chính vì đã hẹn hò theo lịch vào tối thứ 7 hằng tuần nên Hoa và Hồng phải tranh thủ đến tiệm Internet thật sớm mới có máy.
Một cửa hàng Internet cafe khác còn nhốn nháo hơn vì chủ tiệm đã tiết kiệm diện tích mặt bằng, làm thêm gác lửng để đặt máy. Kẻ ngồi người đứng lố nhố làm anh chủ mướt mồ hôi vì khách hàng cứ nhờ hướng dẫn liên hồi.
"Hồi tôi mới mở tiệm, tôi không có thời gian ngồi không đâu. Hầu hết khách hàng đều không biết cầm con chuột thế nào chứ nói gì đến gõ chữ. Hết giúp người này tạo nick lại phải hướng dẫn người kia cách vào chat", Quân, chủ tiệm Internet, kể lại. Anh vừa dứt câu đã có người khách ngồi số máy 28 "ới" đến giúp vào một trang web kết bạn bốn phương.
Không giống phố Internet trên đường Trần Quang Khải, Sư Vạn Hạnh.... toàn những xe đời mới đậu trước cửa dịch vụ Internet, có gắn máy lạnh, ở các khu phố Internet dành cho công nhân này chỉ dựng toàn xe đạp và không nơi nào có điều hòa, cũng chẳng có phòng VIP và ít khách hàng truy cập những trang web "đen" vì đa số họ không biết địa chỉ nào mà vào.
Chị Nguyễn Thị Hằng, chủ tiệm Internet khu công nghiệp Linh Trung (Thủ Đức), nói: "Hầu như khách vào cửa hàng chỉ chat hoặc nghe nhạc chứ không thấy ai tìm kiếm thông tin hay đọc báo trên mạng đâu".
Chiều Chủ nhật, phòng máy của chị Hằng chật cứng và đó không phải là cá biệt vì hầu hết công suất của các phòng máy Internet xung quanh khu đô thị công nhân này đều quá tải vào buổi tối và những ngày cuối tuần, không đủ đáp ứng cho hàng chục nghìn công nhân. Tiệm Internet với 30 máy nằm trước khu công nghiệp Đồng An vừa treo biển khai trương ngày 31/3, ngay tối đó đã chật cứng khách. Chủ tiệm vừa chuyển 10 chiếc máy vi tính cho trẻ em chơi game sang nối mạng phục vụ công nhân thuê.
Hầu hết công nhân đến chat đều học vỡ lòng tin học từ chủ tiệm Internet. Họ cũng chưa biết cách vào các địa chỉ trang web hay để giải trí, thu nhập thông tin, nâng cao đời sống văn hóa tinh thần. Trong khi đó, chương trình phổ cập tin học cho thanh niên của Đoàn vẫn chưa "phủ sóng" đến những nơi này.
(Theo Tuổi Trẻ)