Thứ bảy, 4/9/2010, 07:00 GMT+7

Bạo lực tràn ngập màn ảnh Hàn Quốc

Với các ngôi sao hàng đầu, nhiều phim hình sự tội ác xứ Hàn như 'Uncle', 'I Saw the Devil' liên tiếp công chiếu và hút khách, đánh bật các phim bom tấn Hollywood. Thế nhưng, các phim này cũng gây tranh cãi vì quá bạo lực.
> Phim của Won Bin qua mặt các bom tấn Hollywood/ Phim của Lee Byung Hun ra rạp nhưng vẫn rất bạo lực

Đao kiếm và súng ống đã thuộc về quá khứ. Hiện tại, súng bắn đinh và máy chém là lựa chọn hàng đầu của các nhà làm phim trong việc tái hiện bạo lực. Các nhân vật trên màn ảnh xứ Hàn ngày càng hung bạo và các cảnh máu me ngày càng chân thực khiến người ta rùng mình.

Theo Joong Ang Daily, nhiều nhà phê bình điện ảnh nước này lo ngại những bộ phim ngồn ngộn cảnh bạo lực sẽ gia tăng số lượng tội phạm do bắt chước phim ảnh.

Cảnh trong
Cảnh trong "Uncle".

Theo Hội đồng Điện ảnh Hàn Quốc, đầu tuần này, bảng xếp hạng phim ăn khách ở Hàn Quốc chứng kiến sự thống trị ở tuần thứ 4 liên tiếp của Uncle (The Man From Nowhere) do Won Bin đóng vai chính. Bộ phim tội phạm I Saw the Devil với sự xuất hiện của Lee Byung Hun về thứ 3. Phim này cũng đoạt doanh thu khá cao sau khi cắt nhiều cảnh bạo lực để được công chiếu vào hôm 12/8.

Cả hai phim đều chứa đựng các cảnh bạo lực rất rùng rợn và chân thực. Trong Uncle, những kẻ buôn người cắt các bộ phận trên cơ thể nạn nhân khi họ vẫn còn sống. Nhân vật chính do Won Bin thủ vai cũng sử dụng súng bắn đinh trong vài cảnh. (Xem trailer)

Tuy nhiên, Uncle vẫn còn dễ chịu hơn so với I Saw the Devil, bộ phim đẫm máu từng phải chỉnh sửa đến 3 lần mới được ra rạp, được mô tả là có nhiều cảnh “xúc phạm nhân phẩm”.

Cảnh
Cảnh trong "I Saw The Devil".

Bản công chiếu của I Saw the Devil đã cắt một cảnh bạo lực 90 giây nhưng vẫn còn gây tranh cãi. Hai nhân vật chính là một kẻ tâm thần giết người hàng loạt (Choi Min Sik) và một điệp viên tình báo quốc gia (Lee Byung Hun). Người điệp viên đã tra tấn tên tâm thần một cách dã man để trả thù cho người bạn gái bị hắn giết hại. Bộ phim thể hiện nhiều khía cạnh của tội ác. (Xem trailer)

Trong khi tra tấn, nhân vật của Lee Byung Hun dùng tua vít đâm vào cằm và chặt đứt gân gót Achilles của kẻ sát nhân. Bộ phim rất khó xem, nhiều cư dân mạng đã bày tỏ trên blog riêng của họ, quả thực họ không thể xem hết những cảnh đó.

“Tôi thích phim kinh dị, ví dụ như Saw (2004), nhưng I Saw the Devil rất khác các phim kinh dị mà tôi đã xem”, Kim Eun Jin, 26 tuổi, giảng viên một học viện tư ở Seoul, cho biết. “Sau khi xem phim này, trong suốt một tuần, tôi không dám ra ngoài một mình vào buổi tối”.

Trong buổi họp báo ra mắt I Saw the Devil giữa tháng 8, đạo diễn Kim Ji Woon và hai diễn viên chính Lee Byung Hun, Choi Min Sik cũng được hỏi về tính hung bạo của bộ phim. “Phim ảnh phản ánh xã hội”, đạo diễn nói. “Tôi không nghĩ tội ác trong phim sẽ khiến nhiều người bắt chước. Trái lại, tôi nghĩ phim còn chưa bắt kịp được xu hướng tội ác trong đời thực thời gian gần đây”.

Còn Choi Min Sik, người thủ vai kẻ sát nhân tàn bạo, nói: “Rất tích cực khi chúng ta có thể bàn luận cởi mở về những tội ác đang ngày ngày hiện hữu trong xã hội”.

Tuy vậy, nhiều nhà chuyên môn không đồng ý với họ. Những người này cho rằng các bộ phim bạo lực kích thích người ta phạm tội, mặc dù có những kết quả nghiên cứu khác nhau về vấn đề này.

Cảnh trong
Cảnh trong "Public Enemy".

Hồi tháng 4, ở Busan xảy ra vụ cưỡng hiếp và giết hại một nữ sinh trung học. Kẻ sát nhân Kim Kil Tae đã phủ vôi lên xác nạn nhân hòng phi tang chứng cứ. Điều đáng nói là, hành động đó y hệt những tình tiết trong bộ phim Public Enemy (2002) của đạo diễn Kang Woo Suk. (Xem trailer)

“Không phải ai cũng bị ám ảnh bởi những cảnh bạo lực mà họ xem trên phim, nhưng phim bạo lực quả thực ảnh hưởng xấu đến trẻ em, thiếu niên và những người không biết phân biệt phải trái”, giáo sư Lee Su Jung chuyên nghiên cứu tâm lý tội phạm ở đại học Kyonggi cho biết. “Vì trẻ em được giáo dục để làm theo những gì người lớn chỉ dạy, những bộ phim kiểu như vậy sẽ tạo ra những hình mẫu không tốt cho các em”.

Sim Young Sup, một nhà phê bình phim, chủ tịch Healing Cinema Center ở Seoul nhận xét: “I Saw the Devil làm người ta bị tổn thương. Tôi chỉ có thể nói một điều, phim Hàn Quốc đang ngày càng bạo lực và vượt quá giới hạn”.

Pham Mi Ly

Bạn Pooh viết thật buồn cười!

"Quan trọng là nhận thức! Có ảnh hưởng đến bạo lực hay không là do nhận thức của chính mình, biết đó là bạo lực mà vẫn xem, vẫn nhiễm thì chỉ biết tự trách mình mà thôi. Nếu tự thấy rằng không thể miễn nhiễm thì đừng xem, nếu có khả năng tự miễn nhiễm thì bình thường, xem xong rồi thì quên đi! (Pooh)"

Bạn Pooh này viết như là đúng rồi ấy. Mình tưởng tượng đến "lu lu".

Đừng suy nghĩ ích kỉ

Bạn có thể nói quan trọng nhất là nhận thức. Như vậy là hoàn toàn đúng nếu trong 1 xã hội ai ai cũng có điều kiện, cũng được giáo dục kĩ luỡng về đúng sai, phải trái. Hoàn toàn đúng trong 1 xã hội lí tuởng. Nhưng thực tế thì ko như vậy. Xã hội nào cũng có nhiều tầng lớp. Có thể chúng ta là lớp trẻ chúng ta có thể xem hình ảnh bạo lực chỉ để có đôi chút cảm giác mạnh. Nhưng bạn nhớ lại hồi nhỏ xem. Bạn có xem Đô rê mon hay siêu nhân mà nghĩ là nó không có thật?

Nguồn gốc của bạo lực

Nếu film ảnh quá nhiều cảnh bạo lực khiến gia tăng lượng tội phạm. Vậy sao mọi người không đặt lại câu hỏi là: phim ảnh đang hiện thực hóa xã hội lên màn hình? Và nhận ra được chính xã hội chúng ta đang sống ngày ngày diễn ra rất nhiều cảnh bạo lực và những nhà làm phim chỉ tái hiện lại và công bố cho mọi người biết!

Hiện thực có thể khắc nghiệt nhưng đưa nó lên màn ảnh thì lại là chuyện khác

Từ xưa xã hội con người luôn tồn tại bạo lực, con người nhiều khi đối xử với nhau rất dã man. Điều này không cần phải bàn cãi. Nhưng có bao nhiêu người được chứng kiến những cảnh đó, bao nhiêu người biết là có chúng xảy ra. Thậm chí cả những nguời trong cuộc nhiều khi còn không muốn nhắc đến chúng. Nhưng khi đưa nó lên màn ảnh là ta đã đưa sự việc đến toàn thể người xem. Đối với "trẻ em, thiếu niên và những người không biết phân biệt phải trái” thì trừ khi có lý do gì đặc biệt thì hiển nhiên nhân vật chính của bộ phim là trung tâm, những gì họ làm được mặc định trong đầu người xem là tốt. Thế là xem xong thì nhiều người đã làm theo những gì trong phim vì nghĩ mình được làm như thế, "giống như phim". Nhưng trên phim là không thực, khi hô "cắt" là hết, còn ngoài đời thì không.

Bạo lực không phải do phim ảnh

Bản thân tôi coi phim hành động bạo lực từ lúc còn 14 tuổi, hơn 16 năm qua tôi xem hầu hết các loại phim hành động bạo lực của điện ảnh Mỹ, Hồng Kông, Hàn Quốc, Nga... Nhưng tôi không nhận thấy mình có chút ảnh hưởng nào từ những cảnh bạo lực trong phim ảnh. Tôi nghĩ đừng nên đổ lỗi cho phim ảnh, mà nên xem lại khía cạnh đạo đức và nhận thức trong mỗi con người.

Nói không với Bạo Lực

Cần giảm thiểu số lượng phim này trên đài truyền hình là hoàn toàn đúng bạn ơi. Cũng như khi bạn bị đau thì bác sĩ khuyên nên uống thuốc giảm đau rồi sẽ trị liệu cho dứt cơn bệnh sau. Những mặt khác nó là nguyên nhân để gây ra tình trạng bạo lực. Phim bạo lực là một trong những độc tố trực tiếp tác động đến hạt giống bạo lực đã sẵn có trong người ta bạn ạ. Giảm thiểu loại phim này chính là bước đầu của việc điều trị căn bệnh bạo lực trong ta và của xã hội.

Quan trọng là nhận thức!

Có ảnh hưởng đến bạo lực hay không là do nhận thức của chính mình, biết đó là bạo lực mà vẫn xem, vẫn nhiễm thì chỉ biết tự trách mình mà thôi. Nếu tự thấy rằng không thể miễn nhiễm thì đừng xem, nếu có khả năng tự miễn nhiễm thì bình thường, xem xong rồi thì quên đi!

Bạo lực vì đâu?

Đừng nên chỉ trích phim, truyện, game... mang tính chất bạo lực. Nó chỉ phản ánh đúng với thực tế bạo lực của chúng ta mà thôi. Như các bộ phim tư liệu chiến tranh đầy cảnh bạo lực máu me cũng phải cấm đoán chỉ trích à? Không. Thử hỏi khi xưa khi chưa có phim ảnh, truyện, game thì bạo lực có tồn tại ko? Có đấy và nó còn man rợ, ghê tởm hơn như thế này nhiều. Vì bạo lực đã nằm trong máu của con người rồi. Nếu muốn xem xét phê phán thì hãy xem lại phương pháp giáo dục, quản lí xã hội, thực thi pháp luật... và tác động của xã hội môi trường sống đến con người rồi tìm cách khắc phục chứ đừng trông chờ vào những việc làm vô nghĩa như cấm đoán những tác phẩm bạo lực. Đó cũng là một hành động đúng nhưng không phải là chính. Nó chỉ là một phần nhỏ thôi.

Phim bạo lực

Quá nhiều phim bạo lực được chiếu trên các kênh của Việt Nam, chúng ta cần có kiểm soát tránh những ảnh hưởng tiêu cực đến khán giả Việt Nam. Bạo lực chúng ta toàn đổ tội cho Internet. Thực tế mà nói phim bạo lực mới đóng vai trò gây nên bạo lực (vì toàn cảnh thật người thật).

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
Link Site Thư viện Diễn viên Diễn đàn Phim ảnh
Phim 'nóng' ngoài rạp
Tìm lại những cuộc phiêu lưu vĩ đại với 'Journey 2'
'Safe House' - nơi an toàn cũng là nơi nguy hiểm
'Harry Potter 7.2' - cái kết trọn vẹn cho cậu bé phù thủy
'Sherlock Holmes 2' sáng tạo nhưng vẫn theo nguyên tác
'Thiên mệnh anh hùng' xứng tầm bom tấn Việt
Tiêu điểm điện ảnh
Những nụ hôn nổi tiếng trên màn ảnh rộng
 
Phim sắp ra rạp (dự kiến)
- 17/2: Star Wars: Episode I - The Phantom Menace (3D), Immortals (3D)
- 24/2: Ghost Rider: Spirit of Vegeance (3D), Man On A Ledge
- 2/3: The Vow, This Means War, Giấc mộng giàu sang
- 9/3: John Carter (3D)
- 16/3: Safe, Chronicle
- 23/3: Dr Seuss' The Lorax (3D)
- 30/3: The Hunger Games, A Few Best Men
- 6/4: Wrath of The Titans (3D)
- 13/4: Snow White - Mirror Mirror
- 20/4: Battleship, Cưới ngay kẻo lỡ
- 27/4: Act of Valor, Titanic (3D)
Lien he quang cao