|
||||
![]() |
||||
|
Tạ Minh Tâm không bận tâm người khác coi mình là ai "Tôi là tài sản vô giá đối với vợ. Cô ấy rất yêu tôi và ngược lại, tôi may mắn có được người vợ như cô ấy. Chúng tôi quen nhau từ hồi trẻ và đến với nhau không phải bằng sự nông nổi, bồng bột. Đó mới là điều đáng quý", vai nam chính trong "Blouse trắng" tâm sự. - Trông anh còn khá trẻ mặc dù đã có 2 cô con gái lớn. Bí quyết giữ ngoại hình của anh là gì? - Tôi không nghĩ gì hết mà chỉ lo công việc. Hết việc là tôi thoát ra luôn và không để đầu óc bị vướng bận vì những chuyện không đâu. Không coi nghệ thuật là thánh đường nên tôi rất ngại khi ra ngoài đường bị xét nét như một nghệ sĩ. Tôi thích làm một người bình thường, không màu mè, như nhiều người nhận xét: lè phè, giản dị, tự nhiên. Ở trường, tôi làm công việc giảng dạy, họp hành, ở đài truyền hình tôi làm MC, ca sĩ... Nhưng bước ra khỏi đó, tôi tự cho phép mình la cà chỗ này chỗ kia với bạn bè. Làm nghệ sĩ suốt ngày, chắc tôi chịu không nổi. - Nghệ sĩ muốn nổi tiếng mới khó, chứ giống người bình thường thì dễ rồi. Vậy sao anh lại mơ ước ngược lại? - Tôi không nghĩ thế. Nghệ sĩ muốn làm người bình thường cũng khó, bởi không khéo, anh sẽ mang danh nghệ sĩ đi khắp phố. Hơn nữa, có rất nhiều người khó thoát khỏi vai diễn nên suốt ngày bị ám ảnh. Bản thân tôi không bao giờ nghĩ mình là cái gì, nổi tiếng hay không nổi tiếng, mà chỉ biết, tới việc thì làm, hết việc thì thôi. - Nếu đến một ngày anh không có việc gì nữa để làm, anh sẽ thế nào? - Chuyện đó sẽ đến khi mình bước vào giai đoạn tuổi cao sức yếu. Nhưng với tôi, còn lâu nó mới xảy ra, hơi đâu mà bận tâm. Người già cũng có công việc của người già chứ.
Có lúc tôi hoang mang, chán nản - Chọn opera - một thể loại âm nhạc cổ điển rất kén người nghe để theo đuổi, anh đã gặp những khó khăn gì? - Học nghề này phải trả giá rất nhiều, cả về thời gian lẫn công sức. 17 tuổi tôi bắt đầu theo học thanh nhạc và mất 11 năm luyện tập miệt mài (4 năm trung học, 5 năm đại học và 2 năm cao học), tôi mới có thể khẳng định mình. Thời bao cấp cuộc sống khó khăn, chúng tôi học nghệ thuật nhưng không có phương tiện nghe nhìn để tham khảo. Đời sống vật chất thiếu thốn kinh khủng, có khi tôi lao vào tập để quên đi cơn đói đang hành hạ. Ngày ấy trông tôi thảm hại lắm, cân nặng chỉ có 49 kg. Nhìn lại bạn bè học chung với mình bỏ cuộc gần hết, tôi cũng hoang mang, chán nản lắm. Sau khi ra trường, không có chỗ để hát, không có việc để làm, trong thời gian chờ sắp xếp việc, tôi nhận làm hướng dẫn viên du lịch một thời gian để trụ lại, kiếm tiền lo cho cuộc sống gia đình. 30 năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên tôi đi học nhạc. Trong quãng thời gian nửa đời người ấy, số nghệ sĩ hát nhạc cổ điển rất ít ỏi. Cả Nhạc viện TP HCM tính cả già lẫn trẻ tổng cộng được 30 thày cô trụ lại đến giờ. Opera là môn nghệ thuật kinh điển của thế giới đã lên tới tột đỉnh và bắt đầu chuyển qua một trạng thái khác hiện đại hơn, nhưng ở Việt Nam, opera còn quá mới và non trẻ. Vì thế, tôi và những người cùng chí hướng với tôi gặp phải một bất lợi khác. Do sự phát triển của các phương tiện truyền thông đại chúng, công chúng yêu thích thể loại này có thể dễ dàng theo dõi, cập nhật các tác phẩm opera thế giới và mua VCD về xem. Nó đòi hỏi cánh nghệ sĩ chúng tôi phải phấn đấu ghê gớm, còn người nghe phải có đôi tai sành điệu. - Vất vả như thế tại sao anh không chọn cho mình một lối đi khác bằng phẳng hơn? - Vào khoa thanh nhạc, không phải bạn chỉ được học một thể loại duy nhất. Còn thày cô ở đây đào tạo ca sĩ sử dụng giọng hát của mình như một nhạc cụ. Ai luyện tập thành công thì hát gì cũng được, từ nhạc cổ điển như dân ca tới nhạc hiện đại pop, rock, opera... Sai khi học xong, thấy thích opera nên tôi theo luôn và đã trót theo thì phải làm tới nơi tới chốn. Trên đời này, không có con đường vinh quang nào chỉ toàn hoa hồng mà không sỏi đá. Cũng nhờ những ngày tháng vất vả, khó khăn ấy giúp tôi có được ngày hôm nay. Tôi nghĩ tôi không chọn sai lối đi cho mình. - Giống như âm nhạc có nốt trầm, nốt bổng, cuộc đời anh có những thăng trầm gì đáng kể? - Xét riêng về nghề nghiệp thì chỉ có thăng chứ không trầm. Tất nhiên thăng ở đây không phải vọt lên như hỏa tiễn mà sự nghiệp của tôi đi lên một cách từ từ. Cũng có giai đoạn tôi hoang mang, trì trệ do đủ thứ khó khăn cộng lại, nhưng tôi không tụt dốc. Tôi coi những nốt trầm của mình có chăng chỉ là tai nạn nghề nghiệp. Chẳng hạn, trong thời gian học ở trường, đi hát, tôi từng nếm trải thất bại khi đã cố hết sức mà vẫn không điều khiển giọng hát theo ý muốn. Nhưng tôi không đầu hàng, không trách khán giả. Không được thì thôi, làm gì mà dữ vậy? - Hát, dạy học, đóng phim, hướng dẫn viên du lịch, MC... anh quan niệm thế nào về "nhất nghệ tinh, nhất thân vinh"? - Nghề chính của tôi là hát. Không bao giờ tôi nghĩ mình là một diễn viên điện ảnh xuất sắc, một MC giỏi, nhưng tôi nghĩ tôi là ca sĩ lớn, một chuyên gia về thanh nhạc. - Nhưng đa số công chúng chỉ biết anh là một diễn viên điện ảnh chứ ít biết anh là một ca sĩ lớn. Anh thấy sao? - Cũng được thôi. Tôi không bận tâm người ta coi tôi là ai bằng việc người ta công nhận và quý mến tôi. - Ngoài lý do làm mới mình thì vấn đề thu nhập tác động ra sao đến việc chấp nhận hay từ chối lời mời của anh? - Những việc tôi đang làm đều hài hòa giữa ý thích và cuộc sống. Nếu tôi thấy không thích hoặc không phù hợp, tôi sẽ từ chối lời mời dù cát-xê cao bao nhiêu chăng nữa. - Khán giả chỉ không công nhận vai trò MC của anh chứ vẫn thích xem anh đóng phim, như thế cũng khó nói rằng họ không thích anh. Anh giải thích sao? - Đó là chuyện khác. Có thể có người thích lĩnh vực này nhưng lại không thích lĩnh vực kia. Bản thân tôi từng gặp trường hợp như vậy. Tôi vừa gặp người này khen tôi đóng phim, quay qua người khác lại chỉ thích nghe tôi hát, nhưng cũng có người nói thẳng: "Tôi chỉ khoái ông làm MC". Nói chung cứ khen là được rồi, chứ tôi chưa gặp ai chê tất tần tật thứ tôi làm.
Hai con gái tôi rất dễ thương - Anh từng nói, anh có thói quen xấu: làm việc rất tùy hứng. Điều đó ảnh hưởng gì tới cuộc sống của người đàn ông đã có gia đình? - Cả nhà tôi đều như nhau, làm việc theo cảm hứng dựa trên sự tôn trọng, cảm thông thì làm gì có ai phàn nàn ai. Điều tôi quan tâm là hiệu quả công việc chứ không phải làm việc bằng cách nào. - Trong "Blouse trắng" và "Ngoại tình", anh đóng rất đạt những vai có cảnh nóng bỏng. Khi trở về đời thường, anh đối mặt với cơn ghen của vợ như thế nào? - Vợ tôi gần như không thể hiện gì mặc dù trong lòng chắc có ghen. Cô ấy là diễn viên kịch nói nên khi tôi đem hàng chồng kịch bản về, cô ấy đều coi rất kỹ và biết rõ những cảnh quay này. Khi chiếu phim cả hai vợ chồng tôi đều không xem, nên cô ấy không biết tôi làm gì trong phim mà chỉ nghe nói thế thôi. - Giả sử một ngày nào đó vợ anh cũng được mời đóng phim, cũng vào vai ngoại tình, phản ứng của anh sẽ thế nào? - Thực sự tôi không nghĩ tới tình huống này, vì bây giờ vợ tôi có tuổi rồi. Nhưng nếu là hồi mới lấy nhau thì sẽ có vấn đề. Khi mới quen, vợ tôi cũng có lần được mời đóng phim, trong đó có những cảnh "nóng", nhưng cô ấy từ chối tham gia. Thực sự, vợ tôi luôn mang lại cho tôi cảm giác yên tâm. - Hầu hết phụ nữ làm vợ nghệ sĩ cũng phải chịu đựng thiệt thòi như thế. Là một ông chồng hoạt động nghệ thuật, anh chia sẻ với vợ mình những gì? - Nếu gọi là thiệt thòi thì trên đời này không thiếu sự thiệt thòi. Đặt trường hợp tôi không phải là nghệ sĩ mà là người khác, có khi cô ấy sẽ gặp những thiệt thòi khác. Nói chung, tôi là tài sản vô giá đối với vợ. Cô ấy rất yêu tôi và ngược lại, tôi may mắn có được người vợ như cô ấy. Chúng tôi quen nhau từ hồi trẻ và đến với nhau không phải bằng sự nông nổi, bồng bột. Đó mới là điều đáng quý. - Sự chú ý của công chúng có tác động gì tới các thành viên trong gia đình anh? - Cái gì cũng có hai mặt. Dĩ nhiên mọi người trong gia đình rất vui với những gì tôi làm được nhưng bên cạnh đó, họ cũng phải chịu một sức ép tâm lý. Có lần, cô con gái lớn nói thẳng với tôi: "Con không muốn người ta biết đến con qua cái bóng của ba". - Là người đàn ông duy nhất trong nhà, anh cảm thấy sao? - Vợ con luôn tôn trọng ý kiến của tôi. Bởi đối với các con, tôi vừa là ba, là bạn, luôn sẵn sàng chia sẻ mọi vấn đề trong cuộc sống. - Khi vợ sinh con một bề, lúc đó anh nghĩ thế nào? - Mặc dù tôi là con cả trong gia đình, nhưng mấy cậu em sau tôi đều sinh con trai nên việc nối dõi tông đường không quá quan trọng đối với tôi. Có thì tốt, không có thì thôi. Khi vợ sinh cô con gái thứ hai, tôi cũng thoáng buồn một chút: "Giá có trai có gái thì vui". Nhưng sau đó, tôi lập tức quên ngay khi nhận ra mình là bố của hai cô con gái rất dễ thương. Nếu là trai, chưa chắc con tôi đã dễ thương như thế. (Theo Mỹ Thuật)
- [Trở về]
|
||||
| MENU | ||||
Về đầu trang ![]() |
||||
|
, |