Thứ tư, 10/12/2008, 16:38 GMT+7

Hà Nội, phố và anh

Đêm! Nằm trong căn gác nhỏ lọt thỏm giữa Sài Gòn hối hả, náo nhiệt… Chiếc radio phát đi bài hát “Đêm nằm mơ phố”, hình như là món quà âm nhạc của một người con gái gởi đến một người con trai… (Thanh Nhung)

Tiếng nhạc dạo đầu của bài hát nghe du dương, réo rắt làm em nhớ Hà Nội, nhớ anh da diết, nhớ đến nao lòng. Xa Hà Nội đã 3 năm, em cũng đã xa anh chừng ấy ngày… Em đã bỏ Hà Nội vào Sài Gòn cũng vì anh, có lẽ là một cuộc trốn chạy thì đúng hơn, chạy trốn một sự thật… anh không còn là của em nữa…

Giọng Thùy Chi cất lên thật nhẹ nhàng, êm ái, ngọt ngào mà sâu lắng đến lạ… “đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòe trên mái, đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà”.
Lúc này đây, trong căn gác nhỏ, em cũng đang thả hồn vào ánh trăng tràn qua cửa sổ để nằm mơ về từng góc phố của Hà Nội. Anh còn nhớ không? Ngày xưa, anh vẫn hay bảo em là cô bé lãng mạn, rồi sẽ khổ lắm đấy! Vì lúc nào em cũng thích mở cửa sổ để cho ánh trăng tràn vào phòng để được ngủ trong ánh trăng…

“Anh như là sương khói, mong manh về trên phố, đâu hay một hôm gió mùa thu”… Anh của em giờ đây chỉ còn là sương khói hư ảo mà thôi, mãi mãi em chẳng thể nào có anh nữa…vì anh đã thuộc về người khác…

“Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo, tay em lạnh mùa đông ngoài phố, đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng, đèn dầu khuya quán quen chờ sáng…”.

Em nhớ Hà Nội, nhớ những góc phố đã bao đêm, bao lần mình đi qua, và em - trong chiếc áo khoác của anh rộng thùng thình mà anh đã nhường cho em mặc… vì anh sợ em sẽ bị lạnh… Anh còn nhớ những góc phố đó không, hả anh?

Góc quán nhỏ với bát chè gừng ấm áp và những hạt ô mai là nơi dừng chân của hai đứa mình, sau một vòng anh phải theo em dạo qua các con phố trong cơn mưa phùn, cũng chỉ vì em là cô bé lãng mạn… rồi anh và em ngồi trong ánh sáng leo lắt của những chiếc đèn dầu khuya trong góc quán nhỏ chờ trời sáng…

Đã rất nhiều lần em muốn quên anh, quên Hà Nội, quên tất cả những gì thuộc về ngày xưa. Nhưng rồi, những lúc một mình, như thế này, em lại nhớ Hà Nội, nhớ anh da diết. Để rồi cuối cùng... em chỉ biết ngồi soi tình em giữa đời anh mà thôi, anh ơi…!!!

Nghe ca khúc "Đêm nằm mơ phố" (Sáng tác: Việt Anh. Thể hiện: Thùy Chi)
Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Lời bài hát:

Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.
Anh như là sương khói, mong manh về trên phố,
Đâu hay một hôm gió mùa thu.

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo,
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng.
Đèn gió khuya quán quen chờ sáng

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,
Quên đi tình yêu quá vô tình.
Sương giăng hồ Tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy,
Tôi soi tình tôi giữa đời anh

Đâu hay một hôm gió mùa thu

Thanh Nhung
(Quận Bình Thạnh, TP HCM)

Bạn yêu thích một ca khúc nào đó và dâng tràn cảm xúc mỗi lần lắng nghe? Bạn muốn gửi một bài hát hay và ý nghĩa đến người thân yêu cùng lời đề tặng? Hãy chia sẻ tại đây. "Cảm xúc âm nhạc" của VnExpress sẽ giúp bạn bày tỏ tấm lòng. (Mail gửi về đặt tiêu đề "Cam xuc am nhac").

Link Site
Tiêu điểm
Cảm xúc âm nhạc
Tình yêu qua 'I have nothing' của Whitney Houston
'Khúc giao mùa' - hân hoan một mùa xuân mới
Lắng nghe một năm đã qua với ‘Auld Lang Syne’
'Happy New Year' - giai điệu bất tử của mùa xuân
Xem tiếp >>>
 
 
 
 
Lien he quang cao