Thứ hai, 19/3/2007, 09:16 GMT+7

Lam Trường không vì sự nghiệp mà đánh đổi gia đình

"Khi mới làm bố, xa con tôi nhớ nhiều lắm. Tôi gọi điện thoại mỗi ngày, nghe tiếng bé khóc, cười để giải quyết vấn đề của mình. Tôi yêu công việc, nhưng không phải là người quá tham vọng mà từ bỏ tất cả, đặc biệt là gia đình", "Anh Hai" tâm sự.

- Vợ con anh có về Việt Nam nghe anh “kể” Chuyện hôm qua?

- Gia đình tôi đã về Việt Nam, nhưng chỉ xem chương trình ở TP HCM, sau đó phải quay lại Mỹ. Chắc chắn đêm diễn mở màn sẽ có vợ và con tôi. Không biết bé sẽ ngồi được bao lâu. Vì bé mới được 7 tháng tuổi, âm thanh quá lớn sẽ không tốt cho bé, nên có thể mẹ bồng đi chút xíu, rồi có người đưa bé về.

- Liveshow trước anh vẫn một mình, lần này đã lên chức bố. Sự khác biệt này đem lại cho anh cảm nhận gì?

- Quan trọng nhất là suy nghĩ của tôi chín chắn hơn trước, tôi nghĩ đến con mình nhiều hơn. Mỗi lần nghĩ tới khuôn mặt, nụ cười và những điểm con giống mình, tôi cảm thấy rất vui.

Giai đoạn này, chính bé làm tôi lấy lại cân bằng, vượt qua được những mệt mỏi, áp lực trong công việc. Tôi thấy mình đằm hơn. Tôi muốn được ở bên cạnh bé suốt chứ không phải xa như thế này, nhưng đặc trưng công việc khiến tôi rất khó chăm sóc bé trong khoảng thời gian này.

Bây giờ bé chưa đầy tuổi, nhưng khi 2-3 tuổi, chắc chắn tôi phải tính thế nào đó để được chăm sóc bé, chứ không thể nào sống thế này được. Tôi sẽ nói chuyện với vợ để đưa cô ấy về Việt Nam. Ai cũng muốn con mình có cuộc sống được đầu tư ngay từ đầu. Mỹ là môi trường tốt, nhưng môi trường tốt nhất là gần bố mẹ. Công việc của tôi như mọi người đã thấy, vợ tôi lại là người có khả năng làm tốt nhiều công việc.

Ca sĩ Lam Trường. Ảnh: Phạm Hoài Nam.

- Trong cuộc phỏng vấn… 2 năm trước, anh cũng nói đang tìm việc cho vợ, sự xa cách chỉ là giải pháp tình thế. Nhưng xem ra “tình thế” này kéo dài khá lâu. Lý do khiến mọi chuyện còn mắc lại là gì?

- Tùy hoàn cảnh mỗi cặp vợ chồng. Có những người không vượt qua được sự xa cách, bắt buộc phải đến một chung kết nào đó, hoặc là phải sống chung với nhau, hoặc là chia tay. Riêng hoàn cảnh của tôi đặc biệt hơn một chút.

Tôi may mắn vì An là người rất hiểu và thông cảm cho tôi. Đó là lý do đến nay hai người vẫn hai nơi. Nhưng giai đoạn này sẽ khác, có em bé lại càng khác nữa. Bây giờ không phải là vấn đề của tôi với An nữa, mà là vấn đề của người thứ 3, và vì người thứ 3 này mà chúng tôi phải có sự hy sinh. Một là tôi phải sang Mỹ, hai là An về đây.

Và như tôi đã nói, chọn phương án vợ tôi về đây có lẽ hợp lý hơn, nhất là thời điểm này, đầu tư ở Việt Nam rất dễ. An làm về công nghệ thông tin, cô ấy có thể mở công ty riêng, hoặc tìm kiếm một công ty ở Mỹ có chi nhánh tại Việt Nam. Còn nếu tôi sang Mỹ mọi chuyện lại khác. Công việc của tôi là ca hát, nếu trở thành kỹ sư sẽ mệt hơn người khác, bởi tôi phải học lại. Không phải tôi không học được, nhưng sẽ mất rất nhiều thời gian và chưa chắc đã làm tốt bằng người ta, vì tôi chưa có nhiều kinh nghiệm.

- Như thế là anh đang đặt vợ vào tình huống phải hy sinh cho mình. Vợ anh nói sao về điều này?

- Người ta hay nói phụ nữ Việt Nam luôn hy sinh cho gia đình. Trước đây tôi chỉ cảm nhận điều đó qua lời nói. Có gia đình tôi mới cảm nhận hết được sự hy sinh đó. Khi hiểu được rồi mình phải làm sao để bù đắp lại.

Khi mới làm bố, xa bé tôi nhớ nhiều lắm. Tôi gọi điện thoại mỗi ngày, nghe tiếng bé khóc, cười để giải quyết vấn đề của mình. Tôi yêu công việc, nhưng không phải là người quá tham vọng mà từ bỏ tất cả, đặc biệt là gia đình.

Nếu bắt buộc phải chọn một trong hai, tôi sẽ chọn gia đình chứ không phải sự nghiệp. Nhưng tôi may mắn vì chưa đến mức độ phải lựa chọn như vậy. Có một gia đình mới, tôi phải từ bỏ công việc, khán giả, đam mê của mình. Có thể gia đình sẽ hạnh phúc, nhưng tư tưởng của tôi cắn rứt. Như thế tôi sẽ không vui, nên hạnh phúc gia đình không thể nào trọn vẹn.

Hơn ai hết, chính vợ tôi cảm nhận được điều đó. Đó là lý do không bao giờ An nói câu: "Anh phải chọn công việc hoặc em và con".

(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

 
Lien he quang cao