Hồ Ngọc Hà chưa bao giờ tiếc nuối trong đời
"Tôi chẳng cần khỏa lấp hay ve vuốt vì điều gì cả. Tôi luôn tự tin với vẻ đẹp của mình và tự tin hơn nữa với những gì mình suy nghĩ. Chính vì thế, tôi cảm thấy đầy năng lượng trong tất cả công việc mình đang làm", ca sĩ "chân dài" bộc bạch.
- Cho đến tận hôm nay vẫn có không ít người tiếc vì chị rời sàn catwalk lúc rực rỡ nhất để đặt chân đến một mảnh đất xanh mới khác, chị thấy sao?
- Như thế là quá hạnh phúc rồi còn gì. Khi mình rời bỏ sàn catwalk ở một vị trí mà người xem cho là rực rỡ nhất tức là mình còn để lại những dấu ấn đẹp cho một giai đoạn đã đi qua, một nghề nghiệp mà mình đã luôn yêu mến, trân trọng nó. Tôi chưa bao giờ tiếc nuối bất kỳ điều gì cả bởi bản thân tôi luôn xác định rất rõ những việc mình phải làm, những cơ hội mình phải nắm bắt và con đường trước mắt của mình. Dường như trong từ điển riêng của tôi không có hai từ tiếc nuối.
- Chị chưa bao giờ bày tỏ sự tiếc nuối của mình về việc không còn đứng trên sàn diễn thời trang nữa. Đâu là lý do cho điều này?
- Tôi không từ bỏ thời trang bao giờ, vẫn theo sát, vẫn luôn chú ý đến những chương trình thời trang trong nước cũng như những kênh thời trang trên truyền hình quốc tế. Còn quyết định không diễn thời trang nữa bởi tôi nghĩ đã đến lúc mình phải tập trung cho ca nhạc, nghề mà tôi theo học từ nhỏ. Không thể làm tốt nhiều việc cùng lúc. Đã lựa chọn thì phải chú tâm thôi.
 |
| Ca sĩ Hồ Ngọc Hà. Ảnh: Quốc Huy. |
- Nếu người ta cứ nhắc mãi đến quá khứ rằng chị từng là một người mẫu ấn tượng và vẫn nhàn nhạt với hình ảnh ca sĩ trẻ ở mảnh đất màu xanh kia, chị cảm giác thế nào?
- Hình như hiện nay khán giả không nhìn nhận như thế. Tôi khẳng định một lần cuối: đã không biết đến hai chữ "tiếc nuối" thì cũng chẳng cần quan tâm đến chữ "nếu" làm gì. Cuộc sống này không ai làm việc với từ "nếu" cả mà phải có kế hoạch đàng hoàng.
Tôi chẳng cần khỏa lấp hay ve vuốt vì điều gì cả. Tôi luôn tự tin với vẻ đẹp của mình và tự tin hơn nữa với những gì mình suy nghĩ. Chính vì thế, tôi cảm thấy đầy năng lượng trong tất cả công việc mình đang làm. Được làm việc với một nhà sản xuất chuyên nghiệp và tài năng là ước mơ của bất kỳ ca sĩ nào. Và tôi cũng nghĩ được làm việc với một ca sĩ có tiềm năng, đam mê, đầu óc, nhiệt tâm và có những tố chất tốt cũng là mong muốn của bất kỳ nhà sản xuất nào.
- Trong một khái niệm nào đó, hai từ chuyên nghiệp rất trừu tượng. Chị đã chuyên nghiệp như thế nào trong khi chính chị tự nhận mình cũng là ca sĩ đôi khi mắc bệnh lười?
- Lười không phải là yếu tố để nhắc đến trong chuyên nghiệp bởi đó là một đặc tính của con người. Chuyên nghiệp là thước đo tầm mức nghề nghiệp. Thực ra, tôi không cho nó là trừu tượng. Chuyên nghiệp không phải là một điều gì đó quá cao để ít ai có thể thực hiện được mà nó có những tiêu chuẩn rõ ràng. Nếu làm đúng những tiêu chuẩn đó, có nghĩa là mình đã chuyên nghiệp rồi. Tôi không chỉ cho rằng mình đã chuyên nghiệp mà cả ê kíp của mình cũng rất chuyên nghiệp.
- Chuyên nghiệp cũng có khi là phải sòng phẳng trong thóa thuận cát-xê. Nếu đếm từ 1 đến 5, chị đánh giá cát-xê đứng hàng thứ mấy khi quyết định nhận sô?
- Nằm trong một êkíp chuyên nghiệp nên việc thoả thuận cát-xê không phải là điều tôi cần làm, và cái tiêu chuẩn chuyên nghiệp nhỏ nhất mà tôi đang có là không soi mói cát-xê của đồng nghiệp để so sánh. Còn về tầm quan trọng để nhận sô, tùy vào êkíp mình sẽ cộng tác trong sô đó. Không thể đánh đồng mà phải linh hoạt trong việc này. Điều này tôi hoàn toàn tin tưởng vào những quyết định của cộng sự.
- Nếu ra một album, chị muốn hướng đến kinh doanh hay ghi dấu nghệ thuật?
- Với tôi, ra một album cũng là kinh doanh nghệ thuật. Trước tiên nó phải là nghệ thuật cái đã, nhưng không thể vì một dấu ấn nghệ thuật nào đó của riêng mình mà bỏ quên yếu tố quan trọng nhất: người nghe. Hướng đến người nghe là hướng đến thị trường của riêng mình. Chẳng ai muốn bỏ tiền ra để rồi không thu lại được giá trị tương xứng với công sức.
- Nhiều ca sĩ VN đang đầu tư ra thị trường âm nhạc nước ngoài, còn chị thì sao?
- Việt Nam sẽ có những nghệ sĩ vươn ra được với quốc tế, trước mắt là khu vực, rồi sau đó ở châu lục và hơn thế nữa... là mong muốn của tất cả những người làm nghệ thuật. Có một lần anh Đàm Vĩnh Hưng đã nói: "Đó là mong muốn lớn nhất của tôi và nếu thế hệ tôi không làm được thì các em đi sau sẽ làm được". Tôi tin rằng thế hệ của mình sẽ làm được điều mà anh Hưng tâm sự.
- Vươn ra ngoài biển, chị và êkíp của mình đã chuẩn bị gì để đọ với sóng lớn?
- Thuyền lớn chưa chắc đã đi được xa, giống Titanic thôi. Quan trọng là chất lượng của con thuyền và những người chèo lái nó, trong đó có cả tôi.
- Bằng cách nào?
- Mọi người có thể nhận thấy điều đó trong tất cả những việc tôi đã và đang làm đó thôi.
- Chị an tâm với êkíp, trong đó Đức Trí là đầu tàu, vậy có khi nào chị nghĩ nếu tàu trưởng trục trặc thì cả con tàu ấy - có cả chị - sẽ trật bánh ra khỏi đường ray, trong khi chị vẫn có thể không làm cho nó đổ?
- Tôi trân trọng tài năng và tâm huyết của Đức Trí ở cương vị nhà sản xuất, nhưng không dựa hoàn toàn vào anh ấy. Sự nghiệp của tôi nằm trong tay tôi. Đơn giản thế thôi.
- Chị giữ quan điểm như thế nào khi làm việc với êkíp của mình?
- Rất may mắn là trong êkíp mà tôi đang cùng làm việc, ý kiến của tất cả mọi người đều được tôn trọng và mọi quyết định đều đưa ra rất khách quan. Không có sự áp đặt và cũng không nhượng bộ vì nể nang. Tất cả chỉ nghĩ đến công việc chứ không phải đến quan điểm riêng của cá nhân mình.
- Nhưng có một sự thật là các ca khúc của Đức Trí phần lớn nổi tiếng đều qua giọng hát của Hồ Quỳnh Hương, Phương Thanh. Dấu ấn của chị trên nhạc Đức Trí vẫn chưa bật được sự sung mãn và có cảm giác chưa đi đến đích, chị nói sao về điều này?
- Chị Phương Thanh đã làm việc với Đức Trí trước tôi cả chục năm và bề dày đó tôi chưa thể đạt tới. Còn nếu nói tôi không có bài "hit" từ Đức Trí thì hình như người ta đã quên mất sự thành công của Và em đã yêu, Đêm nghe tiếng mưa, hay Yêu thương mong manh rồi thì phải.
- Trong khi làm việc, đàn ông có thể rất rõ ràng, nhưng phụ nữ đôi lúc vẫn đánh đồng tình cảm và công việc lẫn vào nhau. Chị thì sao?
- Trong công việc tôi là đàn ông đấy.
- Nếu thế, chị tự nhận mình là con người như thế nào?
- Một Hồ Ngọc Hà nữ tính trong cuộc sống và lạnh lùng, sắt đá trong công việc.
- Còn quá tỉnh táo và bản lĩnh thì sao?
- Tôi thích đánh giá đó.
- Hai thứ ấy, liệu đã đủ sức chinh phục một người đàn ông tài giỏi như Đức Trí?
- Tại sao không đặt câu hỏi cho Đức Trí là liệu người đàn ông tài giỏi ấy có bị khuất phục bởi hai đặc điểm này và phải đi chinh phục chúng.
- Sự thật là người ta thấy chị gắn bó Đức Trí lâu hơn lời đồn thổi "một, hai ngày". Ở Đức Trí, chị tìm thấy điểm mạnh gì lớn nhất?
- Đơn giản trong hai chữ: có đức và có trí.
 |
| Ảnh: Quốc Huy. |
- Chị ước mình sẽ còn ở "đỉnh cao" trong sự nghiệp ca hát bao năm nữa?
- Đến khi nào tôi không thể hát nổi nữa. Đó cũng là ước muốn chung của bất kỳ ai thôi.
- Một người đàn bà đẹp, những từ ấy có ý nghĩa như thế nào trong đời chị?
- Chỉ một chữ đẹp thôi là đã quá đủ. Còn gì hơn vẻ đẹp cả bên ngoài lẫn bên trong? Những người duy mỹ vẫn hướng đến điều đó mà.
- Chị muốn hướng đến một hình ảnh như thế nào trong năm nay?
- Một hình ảnh Hồ Ngọc Hà luôn thống nhất với những sản phẩm âm nhạc của chính mình.
- Cho chị khai bút ngày xuân Đinh Hợi, chị sẽ gạch đầu dòng điều gì trước tiên?
- "Con yêu ba mẹ". Đó là điều tôi sẽ viết cho ba mẹ mình đầu tiên.
(Theo Phong Cách Việt)