Thứ năm, 11/1/2007, 10:06 GMT+7

Chánh Tín yêu mà chẳng dám nói

Ở tuổi mon men hai phần ba quãng đời, Nguyễn Chánh Tín không còn thích chụp ảnh nữa. Ấy là vì anh đang bực mình với tấm thân "đổ đốn" đến đồ sộ, lên tới 86 kg. Nhưng lạ kỳ, nụ cười của "Nguyễn Thành Luân ngày xưa" vẫn vậy.

- Xuất thân của anh từ đâu?

- Tôi sinh ra ở Bạc Liêu. Má tôi là Lưu Ngọc Lan, hoa khôi của vùng Bạc Liêu, Cà Mau. Ba tôi, Nguyễn Chánh Minh. Gia đình khá giả, nhưng bị sa sút do chiến tranh. Gia đình tôi lên Sài Gòn, tôi học ở trường Tây nhưng ham chơi, ưa tụ tập đánh lộn, học dở nên bị đuổi, tôi phải vào học trường Việt.

- Đẹp trai, tài năng, có lẽ phụ nữ đi qua đời anh không ít. Mối tình đầu đến với anh khi anh bao nhiêu tuổi?

- Thú thực, tôi không thể gọi được đâu là mối tình đầu. Với tôi, thuở học trò chỉ là những mối tình học trò với đúng nghĩa của nó chứ không lộn xộn như bây giờ. Trường Mạc Đĩnh Chi, quận 6, chỗ tôi học có nhiều cô rất xinh. Nhưng tôi lại chỉ lặng lẽ cắp cặp đi theo mấy người đẹp mà không một lần dám hỏi bắt quen. Có người đẹp thuở ấy sau này gặp lại, tôi kể là tôi đã cắp cặp bám theo bao nhiêu lần, rằng tôi yêu cô, cô ấy đã cảm động phát... khóc. Khi dứt cơn, cô ấy tấm tức: "Trời! Sao hồi đó anh không nói?". Tôi bảo: "Tôi không dám!". Cô ấy bảo: "Nếu anh dám nói thì tôi yêu anh liền".

Diễn viên Nguyễn Chánh Tín. Ảnh: Thế Giới Văn Hóa.

- Cảm giác thoát khỏi sự nhút nhát ấy là lúc nào?

- Chẳng lúc nào cả. Tin, không tin. Mặc! Cho đến tận thời sinh viên, tôi học với Ngọc Bích, tức Bích Trâm, bà xã của tôi bây giờ, vẫn vậy. Tôi và Trâm cùng hoạt động văn nghệ trong trường Luật. Gặp nhau, tôi chỉ nói qua nói lại chuyện bài hát nào hay, bài hát này hát thế nọ, mặc dù tôi để ý Trâm và rất thích Trâm. Cứ thế, thời gian trôi, tôi ôm "cục tình" trong sự im lặng. Cho đến một hôm, chắc sốt ruột vì chờ đợi câu tỏ tình của tôi mà Trâm đành buột miệng trước: "Tôi yêu anh!". Tôi vội nói ngay: "Anh cũng vậy".

- Làm đức ông chồng hơn ba mươi năm rồi, anh còn bao nhiêu phần nhút nhát trước vợ?

- Cái tính nhút nhát ấy đã được nâng lên đến đỉnh cao để biến thành: nể vợ, thương vợ.

- Cơ duyên nào đưa anh đến với điện ảnh?

- Có một sự thật, vào con đường nghệ thuật là bất ngờ lớn nhất đối với cuộc đời tôi. Khi còn là học trò trường Mạc Đĩnh Chi, tôi "buộc" phải tham gia văn nghệ ở trường. Đội văn nghệ trường tôi luôn được giải nhất các liên hoan văn nghệ Sài Gòn, được quay lên TV. Tôi nghiễm nhiên trở thành ca sĩ... bất đắc dĩ. Nhưng tôi vẫn chỉ đi hát chơi, tự trong tôi, ngay cả đến lúc nổi danh tôi vẫn chỉ nghĩ, sự nghiệp chính của tôi vẫn phải trở lại trường học, học Luật.

Một lần, đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc, một tên tuổi lớn của điện ảnh Sài Gòn xưa, xem tôi hát, đã ngỏ lời mời tôi đóng phim. Thế nhưng, chỉ sau khi đóng vai Nguyễn Thành Luân trong Ván bài lật ngửa tôi mới ở một vị thế mà tôi cũng không thể nào ngờ tới.

- Bắt đầu cuộc thay đổi ấy là gì?

- Là cuộc vượt biên không thành. Tôi bị nhốt trong trại trên đường Phan Đăng Lưu, Phú Nhuận. Đó là năm 1982.

Một số người mách với ông Sáu Thảo (Dương Đình Thảo, lúc đó là Giám đốc Sở Văn hóa - Thông tin TP HCM), người rất quan tâm tới bộ phim này rằng, người thích hợp với vai Nguyễn Thành Luân là tôi. Nhưng mọi người đều e dè vì biết tôi đang ở trại giam. Ông Sáu Thảo quả quyết: "Tôi sẵn sàng bảo lãnh nó ra trại để giao nhiệm vụ".

Ông Sáu Thảo vào trại gặp tôi. Ông hỏi: "Chú còn vượt biên nữa không?". Tôi đáp: "Anh Sáu ơi, em vượt biên chẳng qua vì cực quá, có cái hộ khẩu Sài Gòn xin mãi không ai cho. Mà không hộ khẩu sống toàn giá "noir" (chợ đen) thì làm sao em sống nổi! Có hộ khẩu đàng hoàng tại nhà của mình, kinh tế ổn định, em việc gì phải vượt biên cho khổ?". Ông Sáu Thảo nói: "Được, tôi sẽ giải quyết". Sau ba ngày, tôi có hộ khẩu. Thế là tôi lao vào đóng vai Nguyễn Thành Luân.

- Vậy sau cái thời đóng Nguyễn Thành Luân, vinh quang nào khiến anh còn ngất ngây cho tới giờ mỗi khi nhớ lại?

- Đời một nghệ sĩ như tôi chưa bao giờ được như thế. Bao chuyện dở khóc, dở cười. Đi đến đâu tôi cũng phải che kín mặt, đeo kính đen, ngủ chỗ nào phải vô ra như hoạt động bí mật. Có khi tôi phải đóng giả bụi đời ngủ trên thớt thịt ở lồng chợ. Có lần tại sân vận động Pleiku, hơn bảy nghìn người chen lấn xô đẩy vào xem chương trình có tôi xuất hiện. Cánh cửa sắt sân vận động đổ sập làm ba người bị thương.

- Những vai diễn của anh luôn mang lại cho người xem sự ngưỡng mộ. Vì sao anh đến được tận cùng các nhân vật?

- Tôi chúa ghét diễn ngoài đời. Có lẽ nhờ ghét diễn ngoài đời mà diễn thành công trong nghệ thuật. Nhưng "ăn theo" bài học ấy là một dư âm khó thoát: tôi luôn cảm thấy bị cô lập.

(Theo Thế Giới Văn Hóa)

Lien he quang cao