Vở kịch đầu tiên của 'đạo diễn' Lê Khanh sắp ra mắt
Rạp buổi sáng vắng người, sân khấu dựng dang dở với những tấm voan trắng vương vất, chiếc đu quay treo lơ lửng giữa không gian, NSND Lê Khanh “rủ” hoạ sĩ Hoàng Hà Tùng ngồi lên thử “độ” an toàn. VnExpress trò chuyện với Lê Khanh về vở kịch đầu tay của chị “Từ thiên đường đi về phía Bắc 3 km”.
- Lý do nào khiến chị chọn “Từ thiên đường đi về phía Bắc 3 km” là vở kịch đầu tiên dàn dựng?
 |
| NSND Lê Khanh. |
- Đây là một vở kịch của Nhật Bản. Trước tiên, tôi thích nội dung của nó. Câu chuyện bắt đầu từ một tình yêu của một đôi trai gái. Cô gái tính hiếu thắng và hay ghen. Một lần đi chơi, hai người cãi nhau vì một lý do rất vớ vẩn là món cà-ri có nấm hay không có nấm, do không để ý cô gái bị ngã xuống dưới một cái hố. Và cô trở thành một linh hồn được bay lên thiên đường, ở trên đó Vân Vy (tên cô gái) gặp một thiên thần (là bản sao của Vân Vy ở thế giới bên kia), thiên thần nói cho Vân Vy biết là cô đã chết. Vân Vy không tin, không chấp nhận nổi sự thật là mình đã chết vì một lý do vớ vẩn như thế. Thiên thần dẫn Vân Vy trở lại cuộc sống trần gian để chứng minh cho cô thấy sự không tồn tại nữa của mình.
Trở lại trần gian, Vân Vy dõi theo cuộc sống đang chảy trước mắt, những người thân của cô, bạn bè, Phong (bạn trai) vẫn đang tiếp tục sống mà không có cô bên cạnh. Chính lúc đó, Vân Vy nhận ra giá trị cuộc sống quý giá tới mức nào và cô tiếc nuối… Một sự tiếc nuối kép, tiếc cho những người đang sống và tiếc cho cả những người không còn… Cuộc đời là như thế đấy, đôi khi con người ta đánh mất những điều quý giá chỉ vì những lý do rất vớ vẩn, chỉ đến khi mất đi rồi người ta mới hối hận và muốn níu kéo nhưng đã quá muộn… Vở kịch là lời gửi gắm hãy biết trân trọng, nâng niu những gì chúng ta đang có, hãy sống ý nghĩa từng ngày, để mai sau lên thiên đường cũng sẽ thanh thản!
- Nghĩa là, trong vở kịch sẽ có sự xuất hiện cùng một lúc hai thế giới, thế giới thực và thế giới của những linh hồn. Chị sẽ xử lý sân khấu như thế nào để làm nổi bật lên nội dung của vở?
- Hoạ sĩ làm với tôi trong vở này là Hoàng Hà Tùng. Tôi và anh Tùng đã bàn với nhau rất kỹ về yếu tố dàn dựng sân khấu. Cánh gà được kéo lên cao (tức là sân khấu không có cánh gà) sân khấu được mở rộng hơn, diễn viên ra mặt là phải diễn ngay, anh em còn đùa diễn viên phải diễn từ phòng hoá trang! Thực sự, chúng tôi có nhiều ý tưởng nhưng trong điều kiện sân khấu hiện nay của chúng ta, không phải ý tưởng nào cũng có thể thực hiện được. Chúng tôi sẽ dàn dựng một sân khấu gợi để khán giả cảm chứ không làm sân khấu theo lối tả thực. Tôi cũng không muốn nói nhiều về những ý tưởng, sân khấu, dàn dựng… Điều đó để khán giả đến xem và đánh giá!
- Vấn đề quảng cáo, marketing cho một bộ phim, một vở kịch mới hiện nay được xem là cần thiết, nhưng hình như chị có vẻ… dè dặt khi giới thiệu về vở kịch đầu tay của mình?
- Đúng là cần phải quảng cáo, cần phải giới thiệu để khán giả được biết, nhưng tôi nghĩ yếu tố cần thiết hơn, quan trọng hơn vẫn là chất lượng bên trong. Quảng cáo rầm rộ, khán giả sẽ có sự tưởng tượng nhiều hơn giống như khi chúng ta đọc một tác phẩm văn học, chúng ta tưởng tượng ra một bộ phim của riêng mình, đến khi xem phim của đạo diễn làm thì thấy… khác quá chẳng hạn!
- Chị nghĩ sao nếu người ta lại nói rằng chị không tự tin?
- Không sao cả. Tôi còn đang học năm thứ hai khoa đạo diễn, tự ti là phải! Đây là vở kịch tôi cùng anh Chí Trung, Sỹ Tiến (đều đang học đạo diễn) rủ nhau cùng làm (tôi phụ trách chính), coi như một vở thực tập. Chúng tôi vừa học vừa làm. Tranh thủ những buổi rạp không bận, anh em lôi nhau ra tập. Khi dựng vở này, chúng tôi phải kêu gọi sự giúp đỡ của tất cả bạn bè thân thiết. Nếu thất bại chúng tôi cùng chịu. Còn nếu kịch của tôi hay, tự nó sẽ nhân thành công lên!
- Một vở kịch thành công là sự cộng hưởng của nhiều yếu tố như: ánh sáng, âm nhạc, thiết kế sân khấu, diễn xuất… Chị đánh giá như thế nào về sự cộng hưởng các yếu tố trên trong vở kịch của mình?
- “Từ thiên đường đi về phía Bắc 3 km”, theo đánh giá chủ quan của tôi là một vở kịch sẽ đáp ứng được nhu cầu của khán giả, vừa có tính chất trí tuệ nhưng lại không giáo huấn, khó hiểu, vừa pha lẫn chất hài hước, vừa lãng mạn vừa chân thực, vừa ảo nhưng lại rất gần với cuộc sống thực ngay bên cạnh bạn… Ánh sáng là một yếu tố được nhấn mạnh trong vở này để gợi ra không gian của hai thế giới. Phụ trách phần âm nhạc cho vở kịch là nhạc sĩ Tuấn Khanh - người có nhiều sáng tác về tình yêu cho giới trẻ hiện nay và được đánh giá cao. Ngay phần âm nhạc cho kịch, tôi cũng muốn thu hút được khán giả. “Từ thiên đường đi về phía Bắc 3 km” ngoài phần âm nhạc, còn có khoảng 2-3 ca khúc, những ca khúc được sáng tác riêng cho vở kịch, nhưng đồng thời là một phần độc lập với kịch. Khi khán giả bước ra khỏi rạp sẽ mang theo những ca khúc này, và tôi hy vọng đó sẽ là những ca khúc được yêu thích trong nay mai (cười).
- Bạn bè, đồng nghiệp bảo nhau rằng chị Lê Khanh hiền nên dựng kịch cũng… hiền. Chị nghĩ sao?
- Tôi nghĩ, hiền hay không hiền phải dựa vào kịch bản, phải phù hợp với kịch bản chứ! “Từ thiên đường đi về phía Bắc 3 km” sẽ có gam màu riêng của tôi: đẹp và lãng mạn. Tôi không muốn cố gắng những gì mà mình không có. Với vở này, phần kịch bản văn học đã rất chắc. Nên tôi sẽ dựng theo cách bám sát vào ý tưởng văn học và chú trọng kỹ phần diễn xuất của diễn viên (toàn thể diễn viên Đoàn kịch II Nhà hát Tuổi trẻ). Tôi không có thủ thuật dàn dựng nào cả. Tôi mong muốn có thể chinh phục được khán giả bằng cảm xúc. Nếu vở thành công, tôi phải cảm ơn tác giả văn học và các diễn viên.
- Theo học khoa đạo diễn năm thứ 2, chị nghĩ sao về ý định chuyển nghề?
- Tôi chỉ muốn học để nâng cao trình độ lý luận, để có một cái nhìn rộng hơn với nghề, để khen chê đúng hơn. Nghề chính của tôi vẫn là một diễn viên. Nếu trong tương lai, có một kịch bản mà tôi thấy có cảm xúc, thấy hay, hợp với mình thì có thể sẽ… thêm một cơ hội làm đạo diễn. Làm đạo diễn như thế này, tôi thèm diễn lắm! Sắp tới, tôi sẽ tham gia diễn vở “Ngôi nhà búp bê” của đạo diễn - NSƯT Lê Hùng.
Hiền Hương thực hiện