Thứ năm, 16/9/2004, 06:18 GMT+7

Bình Nguyên Trang: 'Tôi là một người trẻ bảo thủ'

Tập thơ Chỉ em và chiếc bình pha lê biết của Bình Nguyên Trang.

Là cây thơ trong Hội bút Hương đầu mùa năm nào, giờ khi đã là một phóng viên, Bình Nguyên Trang vẫn dành chỗ cho thơ. Sâu lắng, giàu cảm xúc nhưng chất chứa nhiều suy tư trăn trở, tập thơ "Chỉ em và chiếc bình pha lê biết" được nhiều bạn trẻ đón nhận.  

- Là một thành viên, theo chị, vì sao các cây bút trong Hội bút Hương đầu mùa bây giờ, ít người còn viết và thường chuyển qua làm báo?

- Tôi không thể đại diện cho các bạn viết của tôi để nói về nguyên nhân vì sao các bạn không còn tiếp tục sáng tác nữa. Mỗi người sẽ có cách giải thích của mình. Tôi chỉ nghĩ sáng tạo văn chương là một con đường dài. Khi chúng tôi cầm bút và tham gia vào nhóm Hương đầu mùa, đó chỉ là bắt đầu của một con đường. Ai sẽ đi tới đâu là do chính họ. Việc chuyển qua làm báo có lẽ là cách lựa chọn tốt của những bạn yêu thích văn chương. Thôi thì dù viết báo hay viết văn cũng là cầm bút, cũng là gửi gắm được ít nhiều những suy nghĩ của mình, thoả mãn niềm say mê chữ nghĩa.

- Chị có nhận xét gì về các nhà thơ trẻ hiện nay?

- Tôi thường xuyên đọc thơ của các nhà thơ trẻ. Tôi thấy họ tự tin trong việc thể hiện chính mình. Họ là những người không chịu đi theo lối mòn cũ, họ muốn khai mở những lối mới. Tất nhiên khai mở thế nào, thành công đến đâu phải có thời gian. Các đàn anh đàn chị cũng đừng quá đòi hỏi họ phải thế này hay thế khác. Viết văn hay làm thơ là chuyện tự thân mỗi người cầm bút. Tôi trân trọng sự tìm tòi của các nhà thơ trẻ, những người cùng lứa và sau tôi.

- Nhiều độc giả không chấp nhận sự đổi mới kỳ quặc trong thơ trẻ hiện nay, kiểu thơ Vi Thuỳ Linh, chị nghĩ sao về sự cách tân của họ?

- Với tư cách là một người viết trẻ, tôi thấy mỗi sự tìm tòi của các bạn cùng thế hệ đều đáng quý. Thời gian sẽ sàng lọc mọi giá trị. Những gì còn lại sẽ ở lại với độc giả. Mỗi người có con đường của mình. Tôi có con đường của tôi. Và tôi cũng không buồn vì tôi đã không cách tân được như họ.

- Nhiều nhà thơ nói rằng họ bị ghẻ lạnh bởi chính các nhà xuất bản không quan tâm nâng đỡ và độc giả không muốn đọc thơ họ, ý kiến của chị thế nào?

- Tôi nghĩ nếu đã là tài năng thì đủ bản lĩnh để đi một mình, không cần viện tới sự nâng đỡ. Tình hình in sách bây giờ quá dễ dàng. Chỉ cần có một ít tiền là có thể in sách đẹp, ở bất kỳ NXB nào. Vấn đề nằm ở chỗ nội dung cuốn sách có hấp dẫn bạn đọc hay không mà thôi. Còn nếu nói bạn đọc đang ghẻ lạnh với thơ thì tôi nghĩ không phải. Tất nhiên bạn đọc có nhiều phương tiện giải trí để lựa chọn, và thơ không phải là món ăn bất kỳ thực khách nào cũng muốn xài. Bạn đọc của thơ ngày càng chọn lọc, đó là một điều tất yếu. Tôi tin rằng còn người làm thơ thì còn độc giả. Còn có những bài thơ hay, còn độc giả.

- Với những tập thơ đã xuất bản của chị, chị thấy độc giả đón nhận thế nào?

- Tôi không biết. Tôi nghĩ, có dăm ba người thích đọc thơ tôi.

- Khi làm thơ chị viết theo sự đòi hỏi của cảm xúc hay chị có nghĩ đến việc mình phải thể hiện nó bằng hình thức như thế nào không?

- Tôi viết một bài thơ khi tôi muốn, và chỉ khi tôi muốn. Vậy nên, hình thức không ở trong sự tính toán ấy. Cảm xúc là thứ duy nhất chế ngự tôi và lái ngòi bút của tôi đi. Tôi cho rằng cứ viết tận cùng những điều mình đang buồn, đang vui, đang chiêm nghiệm, thì dẫu ở một hình thức như thế nào cũng sẽ đều nhận được sự đồng cảm của bạn đọc. Tôi là một người trẻ bảo thủ. Tôi không chủ trương thay đổi hình thức. Thơ với tôi là cảm xúc, rung động, đơn thuần là vậy.

- Thơ có ý nghĩa thế nào trong cuộc sống hiện tại của chị?

- Trong mọi trường hợp, thơ không có ý nghĩa nhiều với cuộc sống của tôi. Thơ chỉ có ý nghĩa với tôi lúc tôi buồn, lúc tôi một mình.

Thu Hà thực hiện

Lien he quang cao