Nguyễn Công Trí nói về nghề thiết kế thời trang
 |
| Một mẫu thiết kế của Nguyễn Công Trí. |
"Tôi đã thử thiết kế đồng phục cho một công ty. Mẫu đưa ra đấu thầu, họ không ký hợp đồng nhưng lại đem mẫu của mình về chỉnh sửa vài chi tiết rồi tự may. Tôi từng bị lừa như vậy đến 4-5 lần rồi", Nguyễn Công Trí tâm sự.
- Công ty thiết kế thời trang của anh hiện hoạt động thế nào?
- Công việc kinh doanh chính của công ty vẫn là thiết kế bao bì ấn phẩm. Còn về thiết kế mẫu thời trang thì công ty hầu như không có thu nhập đáng kể. Ví dụ, trang phục biểu diễn cho ca sĩ giá khá cao, thấp nhất khoảng 1,5 triệu/bộ, mà làm thì lại mất nhiều công sức, hơn nữa mỗi thiết kế chỉ có duy nhất 1 bộ, nên chẳng lời lãi gì.
- Thế nhưng anh vẫn không từ bỏ việc thiết kế trang phục cho ca sĩ?
- Ca sĩ của mình hay chạy sô, có vài bài quen thuộc ngày nào cũng hát nên phải thay đổi quần áo liên tục để gây cảm giác mới, để thấy tự tin hơn. Hầu hết các ca sĩ phải bỏ ra 60-70% tiền cát-xê để chi cho các khoản quần áo, mỹ phẩm, quảng cáo này nọ. Nhưng thời trang biểu diễn không phải chỉ là quần áo. Nếu chỉ thuần túy thiết kế cho ca sĩ mặc đẹp, chưa chắc đã thành công, mà phải tạo ấn tượng. Trang phục thiết kế phải tính đến khoảng cách. Ví dụ, loại hát ở phòng trà, khoảng cách với khán giả rất gần, trang phục phải tiết chế các họa tiết, ngược lại, trong các chương trình trên sân khấu lớn, thì phải thật ấn tượng. Rồi còn phải tính đến thời điểm, thứ tự xuất hiện của ca sĩ trong chương trình. Với nhiều ca sĩ trẻ, giọng không bằng Thanh Lam, Hồng Nhung... chẳng hạn, thì càng phải tạo ấn tượng với khán giả bằng nhiều cách phụ trợ, trong đó có trang phục.
Nói chung, thiết kế trang phục cho ca sĩ, ngôi sao là lĩnh vực của nhà thiết kế thời trang chuyên nghiệp. Tôi rất thích vì nó có nhiều thách thức: phải làm sao mẫu thiết kế vừa thỏa mãn ý mình, hợp ý ca sĩ, lại phải vừa mắt khán giả.
- Đã có lần nào mẫu thiết kế của anh không làm vừa ý một trong số các đối tượng đó?
- Có một lần, và người không vừa lòng là khán giả. Khán giả không thích bộ tôi thiết kế cho ca sĩ Minh Thuận. Anh Thuận thích trang phục cầu kỳ, hơi quái dị, nhưng khán giả, nhất là khán giả ở các tỉnh, lại không thích.
- Anh đánh giá thế nào về ngành công nghiệp thời trang Việt Nam?
- Ở Việt Nam hiện nay, ngay cả khi có một vài thương hiệu thời trang thì thực chất vẫn ở dạng thủ công, làm đồ lưu niệm, chưa tiếp cận được tới người tiêu dùng về độ bền, màu sắc và phẩm chất đồ hiệu đúng nghĩa. Các shop thời trang mở ra nhiều nhưng không có định hướng. Còn mẫu thiết kế thì có khi 5-6 năm vẫn không thay đổi. Còn xuất hàng đi nước ngoài ư? Một vài người ở Tây Ban Nha, Italy mua của tôi 5-6 bộ, mang về bán ở shop của họ, thậm chí bán xong mới chuyển tiền về cho mình, như thế có gọi là xuất không? Mơ ước của tôi là có một thương hiệu hàng hiệu. Hàng hiệu rất quan trọng ở cách phục vụ. Tôi đã thử mua đồ hiệu ở nước ngoài, dù chỉ là một chiếc áo thun đơn giản, nhưng đựng trong một hộp nhung rất đẹp, được tặng thẻ membership, định kỳ cửa hàng lại gửi cho mình các thông tin..., khâu trưng bày, thử đồ thì tuyệt vời, người mua thực sự được coi là thượng đế. Còn ở ta, dù mua tới tiền triệu cũng bỏ tất cả vào bao. Một vài người nước ngoài làm trong ngành thời trang nhận xét, ở TP HCM chỉ duy nhất có một showroom hàng hiệu đúng nghĩa là Window (đồ Milano) của anh Thanh Hải tại khách sạn Sheraton.
(Theo Thể Thao & Văn Hóa)