Dương Yến Ngọc từ giã sàn diễn thời trang
 |
| Người mẫu Yến Ngọc. |
"Người mẫu quá khó để ước ao một gia đình bình thường như những người con gái khác. Cơ hội tìm hạnh phúc của họ rất mỏng manh. Bố mẹ bạn trai tôi cũng rất e ngại khi biết tôi là người mẫu", Yến Ngọc than thở.
Tôi sẽ trình diễn lần cuối ở "Tuần lễ thời trang thu đông 2003" vào tháng 12 tới coi như một sự từ biệt nghề người mẫu. Tuy nhiên, tôi không bỏ thời trang mà chuyển sang kinh doanh lĩnh vực này. Hiện tại tôi mở 2 cửa hàng mang nhãn hiệu Centinmet và có nhà thiết kế riêng. Ở tuổi 24, tôi nghĩ đây là thời điểm thích hợp để xây dựng kế hoạch mới trong sự nghiệp của mình.
Trước đây, chưa biết gì về nghề người mẫu, tôi đã thích vẽ, thích chơi đàn và hát. Tôi hát không tồi, từng đoạt giải nhì toàn quốc trong LH của ngành công an. Nhưng bố mẹ tôi, vốn đều công tác trong ngành công an, đã cấm con gái theo con đường nghệ thuật. 18 tuổi tôi thi ngành an ninh theo nguyện vọng của bố mẹ, học xong về làm một cô công an và bắt đầu thấy yêu công việc này. Đúng lúc đó, có cuộc thi Hoa hậu Phụ nữ Việt Nam qua ảnh, tôi liều đăng ký tham dự, chỉ đơn giản vì thấy giải thưởng cao quá, lọt vào vòng 10 người đẹp đã được 7 triệu đồng. Tôi chỉ mong lọt vào vòng 10 người đó để có tiền mua xe máy đi làm (lúc đó tôi còn đi xe đạp). Hồi ấy tôi cao 1m70, nặng 47 kg, ốm nhom. Khi đi thi tôi giấu hết cơ quan và gia đình, với ban tổ chức tôi cũng giấu luôn chuyện mình là công an, vì sợ khai thật nghề nghiệp sẽ bị loại. Tự nhiên đến đêm chung kết, tôi lại buột miệng khai thật, ban giám khảo cũng ngỡ ngàng luôn, nhiều người nghĩ là tôi nói dối.
Năm đó nếu ban giám khảo toàn người Việt, chắc tôi không được nhận danh hiệu Á hậu Phụ nữ Việt Nam. Nhưng ông Chủ tịch ban giám khảo, một người Đức, đánh giá cao sự tự tin của tôi khi ứng xử (sự tự tin này tôi có được nhờ học trong môi trường an ninh). Đêm chung kết tôi tin là mình sẽ giành được một giải thưởng, và lúc ấy tôi mới thông báo cho bố mẹ kèm theo lời hứa: "Con sẽ có tiền cho mẹ mua xe".
Sau khi đoạt giải, tôi tiếp tục làm việc trong ngành an ninh 5 tháng nữa. Nhưng yêu cầu nghề nghiệp phải bí mật tuyệt đối, mà tôi coi như đã "lộ diện" rồi nên bắt buộc phải chuyển sang ngạch cảnh sát. Sự chuyển đổi này khiến tôi phải lựa chọn giữa hai lĩnh vực và tôi đã chọn thời trang. Quyết định đó khiến tôi phải chịu một áp lực rất lớn trước dư luận, và cả bố mẹ. Cho đến bây giờ bố mẹ tôi, tuy không còn phản đối quyết liệt như lúc đầu, nhưng cũng chẳng vui vẻ, thoải mái gì khi tôi đi theo con đường này.
Là người đẹp đã có nhiều cạm bẫy, trong môi trường người mẫu, cạm bẫy càng nhiều hơn. Trước tiên là những lời "đề nghị khiếm nhã", tôi từng nhận được nhiều lời mời đi ăn với các "đại gia", kèm theo là lời hứa "sẽ không bị lỗ về vật chất". Nếu nhận lời, tôi hiểu điều đó đồng nghĩa với việc sẽ không được tôn trọng. Cái mất mát lớn nhất khi vào nghề người mẫu với tôi là bị lấy mất danh dự, cho dù tôi không làm gì hết. Thật khó thay đổi những suy nghĩ của nhiều người về nghề nghiệp nhiều "nhạy cảm" này. Từ khi vào nghề tới nay, tôi mất nhiều bạn bè cũ, hàng xóm cũng nhìn tôi với con mắt khác.
Công bằng mà nói, nghề người mẫu rất hấp dẫn vì mang lại cái đẹp cho người khác, được tiếp cận thường xuyên với những gì mới mẻ nhất của thời trang thế giới. Làm nghề này, thu nhập cũng khá, một show thời trang, người mẫu như tôi được trả từ 500.000 đồng đến 800.000 đồng, nếu một tháng nhận nhiều show cũng sống được. Bên cạnh đó tôi còn nhận chụp ảnh mẫu, mỗi bộ sưu tập thù lao 1-4 triệu đồng, nên một tháng thu nhập của tôi hơn 10 triệu. Tôi sống được với nghề, nhưng tích lũy thì không được vì nghề này tuổi thọ ngắn lắm.
Nghề người mẫu là như vậy, không ai có thể sống trọn đời với nó, bởi vậy, tôi quyết định chọn cho mình một hướng đi khác nhưng vẫn liên quan đến thời trang vì đó là lĩnh vực mà tôi rất say mê.
Dương Yến Ngọc
(Theo Thể Thao - Văn Hóa)