Nguyễn Thị Minh Ngọc tự sự về tình yêu
 |
| Nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc. |
Người ta bảo tôi bây giờ gần 50 tuổi rồi còn yêu đương làm gì nữa. Nhưng tại sao lại không nhỉ? Tôi tin mình vẫn còn yêu ở tuổi 70, trước cả giờ nhắm mắt. Tôi cứ nhớ đến một câu trong vở kịch của Nga: "Nếu ngày mai chết đi, hôm nay làm lại cuộc đời vẫn chưa muộn".
Tôi rất nể phục một người bạn đang sống ở Mỹ, cô đã thoát chết 2 lần bởi hai người chồng. Người đầu tiên gặp lại người tình cũ từ Việt Nam sang, bỏ cô với hai con dại trốn biệt dạng. Đất Mỹ bao la, vậy mà cô bán nhà dắt hai con đi tìm anh ta. Ông chồng tỏ vẻ ăn năn, xin vợ được về nhà nhưng khi hốt trọn số tiền bán nhà, anh ta lại tẩu thoát. Cô đã pha thuốc độc định uống với hai con nhưng chính chúng đã cứu cô thoát chết. Người chồng sau thì hoàn hảo về mọi mặt nhưng đã yêu cô một cách bệnh hoạn, như ghen cả với con. Biết cô có ý định chia tay, anh viết đơn tố vợ và nếu không nhờ may mắn vào giờ cuối, cô lại phải trắng tay. Ra tòa cô trắng án, thẩm phán nói, ở đất Mỹ, có người đánh vợ, giết vợ nhưng hiếm ai lại đi tố vợ như thế, bởi vì đó là một cách đầy đọa đau đớn hơn sát thủ tức thì.
Có những người sau những vấp ngã trong tình yêu họ đâm ra sợ đàn ông, còn tôi thì khác. Vừa đánh hơi thấy mùi bất toàn là tôi phóng thân chạy sớm nhưng vẫn có thể tin tưởng một người khác phái nào đó, đôi khi chỉ bằng một thoáng săn sóc dịu dàng. Tuy nhiên, gần như tất cả bạn bè khi nghe tôi bày tỏ ý định lập gia đình đều ngăn cản. Họ nói, đang tự do quá vui sao thích lại thích chui vào thòng lọng?
Công việc giúp tôi làm mới mình mỗi ngày. Ngày cũng như đêm, tôi luôn nghe những nhân vật lổn nhổn trong đầu đòi được chui ra. Tôi đang dỗ dành họ cho tôi nghỉ ngơi một thời gian để lấy chồng xem sao.
Nguyễn Thị Minh Ngọc
(Theo Đẹp)