Thứ tư, 16/11/2011, 14:01 GMT+7

San Jose ký sự

Gần 8 năm trước vào một ngày đẹp trời giữa năm, tôi và ba má có mặt sáng sớm tại tòa lãnh sự Mỹ trên đường Lê Duẩn với tâm trạng lâng lâng khó tả.
> Cuộc sống người Việt tại San Jose

Một góc thành phố San Joe, bang California. Ảnh: tripadvisor

Tôi hiểu được mỗi người trong 3 chúng tôi có một suy nghĩ riêng và những ưu tư thăng trầm riêng về một cuộc "cải cách" lớn trong đời. Nhưng tôi là một thằng con trai mới lớn với biết bao hoài bão mơ ước thì khỏi nói là "sung hết xẩy" về cuộc "cải cách" này.

Khi sứ quán mở cửa và đến lượt gia đình tôi phỏng vấn, tôi thầm nghĩ gia đình tôi được bảo lãnh bởi ông cậu giàu có ở Mỹ nên chẳng lo gì, chắc chắn là sẽ phải đậu thôi 100%. Quả thật vậy, mọi chuyện êm xuôi và gia đình tôi đăng ký vé máy bay sớm nhất để được đến Mỹ ngay hưởng thụ cuộc sống ở xứ giàu mạnh văn minh nhất thế giới, cái mà sau này tôi mới biết là mình bị "việt vị".

Ngày 8/7/2004, máy bay là là đáp xuống sân bay San Francisco. Tôi nghĩ bụng: "Chà chà, đây là thiên đường đây sao? Mình sẽ đi làm để mua nhà tậu xe hơi đời mới cho thỏa thích". Đến khâu hải quan, họ tiếp gia đình tôi cũng lịch sự qua người thông dịch Việt Nam. Tuy nhiên, tôi hơi lo lắng vì trong khi chờ giải quyết giấy tờ khoảng 1 tiếng, tôi nhớ ra là mình dốt tiếng Anh. Ví như giờ có 5 USD trong túi mà khát nước làm sao để mua?

Cuối cùng mọi việc cũng xong, bên ngoài bà con gia đình đang đứng đón, mọi người tay bắt mặt mừng làm tôi quên bẵng cái vụ ngôn ngữ. Về đến nhà bà nội, cả nhà được thết đãi một bữa linh đình. Ngày đầu ở Mỹ mà chuyện gì cũng vui làm tôi phấn chấn hết sức. Tôi chạy tới chạy lui tay cầm chai Heineken thứ thiệt nhập khẩu với hương vị tuyệt hảo. Dù là ở đây 21 tuổi mới được uống thức uống có cồn, tôi chưa đủ tuổi nhưng thôi, coi như xả láng vậy ngày đầu vậy.

Tàn tiệc, tôi và má theo chị và anh rể về để lại ba tôi ở với nội. Vừa đến nhà anh rể, tôi quá choáng: "Ái chà, cái kiểu nhà này là kiến trúc giống Phú Mỹ Hưng đây mà, chuyến này lên hương rồi". Đêm đó, ở trong nhà đẹp và mới, tôi không ngủ được vì trái múi giờ. Không gian xung quanh yên ắng đến không ngờ. Ở Việt Nam, nếu có về quê đi nữa ít nhất cũng nghe tiếng dế, nhái kêu. Vậy mà ở đây, nếu có máy đo độ ồn tôi nghĩ chắc sẽ đo được bằng 0. Không gian yên tĩnh quá, tôi mới qua, lại là con nít, túi chỉ có 5 USD và vài bộ quần áo thôi. Tôi ước gì giờ này có cái máy vi tính xách tay để chat với mấy đứa bạn thân ở Việt Nam cho đỡ buồn. Tôi mò lên lầu định dùng máy của anh rể, dù biết là không tốt vì đây là máy tính cá nhân, vả lại cũng chưa xin phép, nhưng cái sự yên lặng đáng sợ này nó làm tôi phải dẹp "tự trọng" qua một bên. Sau này tôi mới hiểu đó là thứ mà ở Mỹ không thể và không được quyền giữ trong đầu mình, vì nếu mới qua mà còn đòi "tự trọng, tự ái" chỉ có nước đi ăn mày.

Rồi tôi đi học lớp 12. Ngày đầu vô trường sợ quá, ai nói gì cũng “I don’t speak English”. Nhiều đứa hiền thì chúng nó hiểu. Nhiều đứa muốn chọc ghẹo lại nói là “You just speak English man?”, đại khái vậy.

Hai năm đầu ở Mỹ đối với người không biết chút tiếng Anh thì thật là khủng khiếp. Mình không thể làm tất cả những gì mình muốn chỉ vì rào cản ngôn ngữ. Phần lớn phải nhờ người đã ở lâu giúp đỡ, mà ở cái xứ này nhờ vả người khác chuyện gì cũng là một hình thức "rèn luyện tính tình kiên nhẫn" giống Gia Cát Lượng ấy. Tức là khi nhờ vả bạn sẽ nghe: "OK, đừng lo để đó yên chí bữa nào (anh/em/chị/chú) ghé qua làm cho". Quả thật là cái "bữa nào" đó hình như không có trong "cuốn lịch" và cái "yên chí" thì thật là "yên" luôn vì chờ mãi chẳng thấy. Và xin nhắc lại mọi người đều vậy nhé. Bạn đừng thử nhờ người khác làm chi mất công. Cái tôi muốn nhấn mạnh ở đây là các bạn phải kiên nhẫn trong mọi tình huống và hoàn cảnh, sự việc nếu không thì sẽ đứt gân máu đấy.

Thương xá của người Việt tại San Joe. Ảnh: Truc Le

Đến đây, cái "mộng Mỹ" của tôi hình như giảm từ 10 điểm xuống còn 8 thôi. Vừa bị "hành hạ" trong trường, vừa đi làm thêm ở chợ Việt Nam trong vai trò "người bỏ bịch", tức là khách tính tiền xong mình giúp họ bỏ đồ vô bịch giúp họ và đẩy xe ra ngoài cho họ nếu họ yêu cầu. Hầu như là mình phải làm hết, khách chỉ đi tay không. Mỗi tháng lĩnh được 500 USD. Thứ 2 đến thứ 6 đi học, thứ 7 và chủ nhật đi làm, tôi còn thời gian nào để hưởng thụ xứ "thiên đường" đây?

Sau nửa năm ở đây, bà con bà khía bay biến hết chả thấy mặt nào "giận quá, buồn quá, tình đời thế sao?". Xin nhắc rằng những gì tôi "lên án" và "nói xấu" trong bài này thì sau 8 năm tôi đều có hết những đức tính đó nhé. Tức là tôi đã thành người Mỹ mất rồi. Ở đây tôi kể hết những gì tôi thấy, biết, chịu, trải qua cho các bạn nghe thôi chứ còn ai đánh giá sao thì tùy vì có thể còn nhiều yếu tố tùy theo như may mắn hoặc tùy gia đình nữa.

Tôi vừa đi học vừa đi làm coi như là đã trở thành "cu li" bán thời gian rồi vì nhà tôi ba má không lo con cái, nên tôi không lo cho mình thi ai lo đây? Chị em thì đâu lo hoài được dù giàu đi nữa. Mình tôi nhiều khi muốn mua cái áo hay đồ lót chả lẽ chìa tay xin? Thế vậy nên tôi không dám bỏ làm, dù có 500 USD/tháng "điếc còn hơn đui". Mà phải nói là tôi thuộc dạng không học được chứ không phải đổi thừa hoàn cảnh. Tôi đi học chỉ cho biết tiếng Mỹ chứ thiệt ra là tôi biết sức mình không thành ông này ông nọ được.

Sau 4 năm ở Mỹ, tôi đã đi làm cho một hãng điện tử và nhiều việc khác như bán điện thoại, rửa xe... Lúc này tôi hình như đã thành "cu li" toàn thời gian với vốn tiếng Mỹ gọi là đủ xài.

Ghi chú thêm rằng nếu ai đi nước ngoài sống mà đem theo khoảng 300.000 USD thì xin thưa cuộc sống là thiên đường đấy. Là thiên đường thật sự không có ngoặc kép nhé! Vì sao? Vì đây: 30% lương sẽ vào tiền nhà, 20% lương vào chiếc xe (bảo trì, xăng và trả góp thì tăng thành 30%), 20% lương vào bảo hiểm sức khỏe và cho chú ngựa sắt, 20% lương vào tiền ăn, 10% lương vào lặt vặt như xà bông, kem đánh răng...

Công thức này dựa trên người kiếm được 2.000 USD/tháng sau thuế nên vì vậy người nào không có nhà sẽ rất là "thê thảm". Ví dụ vợ chồng và một đứa con mỗi tháng tiêu pha 3.500 USD là ít nhất. Tiền nhà 1.100 USD/tháng, điện nước gas 120 USD /tháng, đi chợ 400 USD/tháng, xăng cho 2 xe 400 USD/tháng, bảo hiểm xe 150 USD/tháng/2 chiếc. Điện thoại và Internet 150 SD/tháng. Gửi con 400 USD/tháng, đồ lặt vặt 200 USD/tháng, bảo hiểm sức khỏe ít nhất 200 USD/tháng/gia đình, thuế xe 40 USD/tháng ( thực ra là tính năm nhưng tôi chia luôn cho tiện). Xài vặt như cuối tuần đi ăn phở hoặc cà phê, cà pháo khoảng 600 USD/tháng. Tổng cộng 3.760 USD/tháng/gia đình nếu không có nợ thẻ tín dụng!

Các bạn thấy chưa đây là mô hình gia đình nghèo ở Mỹ đó. Hai vợ chồng kiếm về tháng 3.800-4.000 USD chi tiêu xong là dư 200 USD, một năm dư 2.400 USD. Về Việt Nam mỗi lần mỗi người mất ít nhất 5.000 USD/tháng vé máy bay. Gia đình 3 người là ít nhất 10.000 USD/tháng. Các bạn thấy đó, mỗi Việt kiều muốn về Việt Nam một tháng họ để phải dành tiền rất lâu. Người Việt nghèo ở nước ngoài là vậy đó. Để dành 10 năm mới dám về một lần. Người giàu thì ít người nghèo thì đầy đường.

Hy vọng qua bài này các bạn hiểu thêm về Việt kiều.

Chí Vân Tâm

Chia sẻ trải nghiệm những ngày đầu ở nước ngoài tại đây. Độc giả vui lòng viết tiếng Việt có dấu.

Xin chúc mừng

Chào bạn Phạm Tôn Nhơn.
Chúc mừng bạn vì bài viết của bạn như một lời tâm tình chân thành. Không giống như một số bài viết kể lể, so sánh nước Mỹ và nước Việt Nam. Ở đâu cũng phải sống và làm việc phải không bạn. Tôi đến Mỹ sau bạn. Tôi yêu đất nước văn minh này. Nhưng tôi nhớ Việt Nam, nhớ lắm mùi đất thơm nồng sau cơn mưa, nhớ ba mẹ và ông bà. Tôi nhớ nước Việt Nam, nơi mà tôi đã khôn lớn từng ngày.
Ở Mỹ, tôi gặp rất nhiều người phỉ báng quê tôi. Họ căm ghét và nói xấu quê mình, họ nói con người Việt Nam nghèo lắm. Khi tôi cố giải thích họ vẫn không bằng lòng và có vẻ không thích tôi. Nhưng tôi yêu quê tôi dù tôi sống ở Mỹ.
Thân mến

hy sinh đời bố đi bạn!

HY SINH đời bố, cũng cố đời con! Ai qua Mỹ cũng tâm niệm câu này để mà sống đấy! bạn cố gắng lấy vợ và sinh con để có thêm nghị lực sống nhé!!

Cá nhân tôi luôn biết Mỹ vẫn là thiên đường. Tôi mong ước và nhất định sẽ có ngày đi du lịch đến Mỹ. Nhưng du lịch thôi nhé! Tôi vẫn yêu nơi tôi sinh ra và lớn lên. Tôi vẫn yêu những con nguời nghèo nàn, cục mịch ở đây. Cuộc sống vốn ngắn ngủi, tôi sống không đầy đủ, sang trọng như ở Mỹ, nhưng hơn lúc nào hết, tôi vẫn đủ thời gian để cảm nhận từng giây từng phút tôi đang sống, sống với gia đình, bạn bè, người thân. Có người cho rằng đó là ý kiến ích kỷ khi chỉ nghỉ cho bản thân mà không nghĩ đến đời con cái mình. Nhưng.., biết đâu được, sau này con tôi cũng nghĩ giống tôi thì sao nhỉ ??

Tôi đồng cảm!

Tôi đang sống ở Mỹ và cùng thành phố San Jose với bạn Chí Vân Tâm. Tôi hoàn toàn đồng cảm với những gì bạn thấy và đã trải qua. Các anh chị đã tranh luận nhiều tôi không có ý kiến gì thêm. Mỗi người đều có cái lý của mình. Tôi chỉ nói thêm một điều là ở VN có ít tiêu ít, có nhiều tiêu nhiều, nhưng ở Mỹ không thể như vậy, nếu không có bắt buộc phải cà thẻ tín dụng! Trong ví mỗi người ai cũng có vài ba cái thẻ.

Có nhiều cái mà VN không bao giờ theo kịp Mỹ như cơ sở hạ tầng...Nhưng có cái Mỹ không bao giờ bằng VN đó là sở hữu nhà cửa của người dân. Ở VN dù giàu hay nghèo hầu như ai cũng có một mái nhà, một mảnh vườn cho riêng mình. Để sau này còn có cái mà để lại cho con cháu. Ở Mỹ đến 90% nhà là của Ngân hàng cho vay để mua trả góp trong hai ba mươi năm, và phần lớn cả đời không trả hết.Nói một vài điều như vậy để các bạn ở trong nước hiểu cho "Việt kiều" chúng tôi hơn.

Xin cảm ơn VNexpress đã cho chúng tôi được nói trên diễn đàn này!

Hoc Hanh

Tôi đọc trả lời từ những người nói rằng ông không cố gắng hết sức ở trường. Đây là một thực tế ở Mỹ khoảng 10% người Mỹ có 4 năm đại học hoặc cao hơn. Đối với Việt Nam tại Mỹ chỉ có 6,6% có 4 năm đại học hoặc cao hơn. Bang 4 năm ở nước khác không duoc làm việc ở Mỹ, bang ở Mỹ sẽ làm việc để tất cả các quốc gia khác.

Nếu bạn là một Việt Nam trung bình bạn sẽ có một thời gian rất khó khăn để học tiếng Anh. Sinh viên quốc tế hoac la từ Việt Nam thường là một đứa trẻ giàu có họ học tiếng Anh từ độ tuổi rất trẻ. Những đứa trẻ giàu ở Việt Nam, họ có gia sư riêng của họ để dạy cho họ vì vậy hầu hết kiem thuc của họ có nhiều hơn một Việt Nam trung bình. Đối với tôi, "Khoa học Máy tính 4 tốt nghiệp" tôi biết một số bạn cùng lớp của tôi có bang 6 o nuoc của họ. Các giáo viên chỉ dạy cho bạn giới thiệu của mon bang se lam kiem tra thoi. Bạn sẽ có một bài kiểm tra mức độ "Dai Hoc Bach Khoa" nếu bạn không nhận được 70% hoặc cao hơn điểm (7/10 diem), bạn rot lớp. mua sau hoc lai.

Bài viết hay quá

Tôi thấy người viết này viết hay, mỗi người nhìn nhận về cuộc sống khác nhau, và ai cũng có quyền viết lên cảm nhận của mình. Cám ơn về bài viết của bạn

Bài viết chẳng có duyên tí náo

Chẳng có thiên đường nào trên thế gian này cả! bạn nào muốn đến Mỹ để hưởng thụ sự giàu sang mà chẳng phải lao động gì thì hãy chuẩn bị sẳn túi ngủ để gia nhập đội quân vô gia cư hằng ngày đang chờ phát chẩn..thế thôi. Còn bạn nào muốn biết cái nổi khổ cực của giới cu li thì hãy qua Trung Quốc xin vào làm ở hãng Foxconn hay về Việt Nam xin vào làm ở các khu công nghiệp là biết liền àh, tuần làm 6,7 ngày, ngày 12,13 tiếng...không có chuyện tuần làm 2 bửa mà còn có thời gian để đi học như bạn gì đang than vãn ở đây đâu...đừng có đứng núi này trông núi nọ.

đó chính là sự thật

nên tin đi các bạn ah đó chính là bài viết phàn ánh chân thật nhất ở mỹ(gử riêng bạn bùi ngọc giao).ở việt nam hay ở mỹ đúng là chúng ta cũng phải cố gắng và học tập để đi đến thành công vậy nên ở việt nam tốt hay ở mỹ tốt tôi xin không so sánh và những nguời chưa qua mỹ sống hoặc chỉ đi du lịch thì không nên chê trách tác giả vì các bạn có va chạm thực tế đâu.ở mỹ đúng là phải học có bằng cấp thì mình mới làm những công việc kiếm ra tiền để sống theo mức thu nhập trung bình cũa người mỹ chứ không phải là( khá giả nha các bạn) nhưng hoàn cảnh có cho phép không là chuyện khác.nếu như có ngườ nói ở việt nam là lao động chân tay sao mà khổ quá một ngày làm 10 tiếng mà vẫn không đủ sống,thì ở mỹ bạn phải bỏ công sức ra gấp 3-4 lần cái mà bạn làm ở việt nam.như tôi đây ở việt nam lam ở chợ tân thành nơi chuyên buôn bán phụ tùng xe máy .

thuở ban đầu lập nghiệp toàn làm những công việc nặng nhọc như khuân vác khiêng hàng hóa ngày làm 10 tiếng.nên khi người ta nói ở mỹ làm cực lắm tôi đâu có sợ cứ nghĩ tới những đồng usa và cuộc sống tươi đẹp hơn.vậy mà bạn biết không ngày đầu đi làm nơi xứ ngươi khi tan ca là lúc tôi đứng còn không nổi phải ngồi nghỉ cả tiếng đồng hồ mới bắt đầu đi tới trạm xe bus về tới nhà thêm 1 tiếng nửa ..vậy tôi hỏi các bạn thời gian đâu mà các bạn đi học còn nếu làm ít dành thời gian đi học thì ai lo cho cái miệng mình đây còn tiền nhà ..v.v..còn những người có tiền ở việt nam đem qua đây tôi không nói tới vì họ có thể dành một khoảng thời gian để đi học còn với tôi qua đây vỏn vẹn có 500 usa trong túi quần bửa ờ nhà người này mai ở nhà người kia chạy ăn từng bửa nên mỏi người mỏi hoàn cảnh và nó có cho phép mình hay không nửa...những ai chưa trải qua thì không nên phê phán này nọ ..đôi lời chia sẻ thân !

Tôi vẫn muốn đến Mỹ....Thực tế chứng minh rõ ràng

Chào, Nói thiệt, tôi có đọc hàng trăm bài báo viết hường tiêu cực về nước Mỹ...nhưng không khi nào tôi bỏ ý định tìm đường sang Mỹ...có làm cực nhọc đến mấy cũng ok.Chấp nhận tất cả để được đinh cư...Tôi chấp nhận làm lại từ đầu mặc dù tôi đang học đại học và sắp ra trường. Nếu có cơ hội 1% tôi cũng ngừng học drop out đại học để sang Mỹ...Nói như vậy để bạn biết Mỹ vẫn còn sức hút lắm. Ngoài mặt ai nói không thèm nhưng trong thì ước muốn mãnh liệt...Có trời biết. Bạn hãy an phận mà sống ở xứ tự do. Không biết hưởng mà còn lên than thở. Có voi đòi tiên chắc.

Bài viết chính xác

Bài viết của Chí Vân Tâm hoàn toàn chính xác. Bên Mỹ bạn làm 5,000 USD 1 tháng bạn thuộc tầng lớp nghèo, có cuộc sống chật vật Nếu có 1 Viêt kiều về VN nói anh ta làm 10,000 USD 1 tháng bạn có ấn tượng không? Với mức lương đó bên Mỹ chỉ đủ sống thôi, không phải giàu có gì. Nếu bạn làm 10,000 USD 1 tháng ở VN, bạn là người giàu. Bên Mỹ, số tiền đo' bạn đủ sống thôi. Bên Mỹ, bạn được gì? Không khí trong lành, con người lịch sự, nghèo không sợ bị người ta khi dễ.

Có tiền không đâu sướng bằng ở nhà.

Bạn "Du học sinh" nói cũng có phần đúng. Tuy nhiên chính xác ra thì một người lao động không bằng cấp không liên quan gì đến thu nhập. Rất nhiều người không học đại học vẫn kiếm được tài sản triệu đô. Vấn đề là người sống có chịu vươn lên hay không thôi. Người Việt Nam mình rất kỳ thị các công việc chân tay, vì vậy khi đi làm thì rất dị ứng, thậm chí cảm thấy bị ngược đãi. Trên thực tế công việc kiếm được là tương xứng với khả năng. Có anh tiến sĩ ở Việt Nam, ra nước ngoài phải đi bán quần áo hoặc rửa bát, vì các công việc khác khi anh ta không apply nổi. Nước ngoài họ cũng căn cứ vào bằng cấp, nhưng chủ yếu nhận người theo khả năng. Nếu các bạn có một số vốn nhất định, tốt nhất là nên làm việc tại Việt Nam, có tiền không đâu sướng bằng ở nhà.

Cuộc sống bên Mỹ

Tóm lại chỉ có 1 câu hỏi cho những người đang sống bên Mỹ. Cuộc sống bên Mỹ và bên VN chọn bên nào? - Nếu cuộc sống bên Mỹ quá khổ như đã nói thì sao khồng về VN sống?!!!

Bạn hơi thiếu tự tin

Bạn Tâm thân mến.

Tuy mình không sống ở một nước phát triển như bạn, nhưng mình cũng dọc nhiều sách báo về cuộc sống ở các nước. Ở bất cứ nơi đâu chúng ta cũng phải cố gắng học hỏi và làm viêc mới có tương lai tốt.
Mình thấy nhiều người nói nước Mỹ có rất nhiều cơ hội để phát triển nghề nghiệp, pháy huy khả năng sang tạo. Rào cản lớn nhất của bạn có thể là về ngọai ngữ ,sự tự tin và kiên trì học hỏi. Nếu bạn cải thiện được khiếm khuyết này có lẽ bạn sẽ thành công hơn .

Chúc bạn có một cuộc sống vui vẻ và tự tin hơn.
TH

San Jose

Tôi cũng là ngưòi đang sống ở Mỹ. Cuộc sống ở đâu cũng có cái hay và thú vị tùy theo trải nghiệm và cách nhìn nhận của mỗi ngưòi nhưng nói chung thì cuộc sống ở đâu cũng cần làm việc và lao động tích cực nếu muốn có cuộc sống tốt hơn. Nhưng các bạn đừng vội chê cuộc sống ở Mỹ vì các bạn phải biết tại làm sao rất nhiều ngưòi thuộc tầng lớp mới giàu lên tại Trung quốc họ tìm mọi cách từ kinh doanh lẫn mua nhà ở châu âu hoặc Mỹ để tìm cách được định cư hợp pháp chắc phải có lý do gì hấp dẫn họ đến vậy. Bởi vì dù họ có là tỷ phú đi nữa nhưng ở nước nhà họ không được hưởng những giá trị tương xứng với đồng tiền bỏ ra như : Không khí sạch, thức ăn sạch, giáo dục cao và y tế tốt và đặc biệt là hệ thống luật bảo vệ khối tài sản kếch xù của họ cũng như sự công bằng. Thế nên các bạn hiểu tại mặc dù ở Mỹ vất vả lao động cực nhọc nhưng ai có cơ hội đi họ không dễ gì từ chối.

Lê Lan

San Jose Ký Sự..

Thật ra những điều Chí Vân Tâm kể ra đều là sự thật, nhưng cách dùng từ của CVT làm cho các độc giả sống ở Mỹ cảm thấy bị xúc phạm. Ví dụ CVT dùng từ "culi", từ culi dùng để chỉ những ngưòi lao động "chân tay". Nói chung, người Việt mình hay dùng từ để chỉ một số ngưòi làm những công việc thấp kém trong xã hội Việt Nam với tính cách miệt thị...

Đối với xã hội Mỹ, làm những công việc "culi" như tác giả viết thì không có gì không có gì phải xấu hổ, người Mỹ cũng không khinh thường những người này. Bởi vì họ coi đó chẳng qua là cái job mà thôi - không hơn không kém - không vì cái công việc culi mà họ trở thành hèn kém. Một số lớn bác sỹ, kỷ sư, giáo sư....đều có một thời làm culi. Ngay cả trong những gia đình khá giả, họ vẫn để con cái họ đi làm những công việc "culi" như tác giả ở trong các chợ Wall Mart, Target or KFC...vân vân. với mục đích là giáo dục.

Tôi từng là một người ngèo ở Việt Nam nên tôi thật hiểu rỏ người nghèo ở xã hội mình hay bị khinh thường như thế nào. Cho nên khi tôi đến Mỹ tôi rất trân trọng cái cách người Mỹ đối xử với những người làm "culi" - họ tôn trọng bạn cho dù bạn làm bất cứ nghề gì và họ chỉ không tôn trọng bạn khi bạn có những hành động THIẾU VĂN MINH mà thôi.

Tôi rất thông cảm với tác giả khi đọc bài này, tôi thật hi vọng rằng sau 5, 6 năm nữa bạn không còn làm culi nữa và có cuộc sống tốt hơn như hàng trăm hàng ngàn người Việt Nam tới Mỹ bắt đầu với những công việc culi nhưng sau đó cố gắng học hành và trở thành giai cấp trung lưu ở cái xứ này.....
Chúc bạn may mắn!

Gởi bạn David

Bạn David nói vậy là bạn không đọc kỹ bài viết của tác giả, nhất là đoạn viết về chi phí cuộc sống phía dưới của bài viết. Bạn viết không đúng vì tác giả kiếm 500 đô để giải quyết tiêu xài cá nhân thôi chứ không phải trang trải cuộc sống. Nếu chỉ kiếm 500 đô mỗi tháng mà trả mọi thứ trong cuộc sống thì người ở Mỹ chỉ có ăn nhưng phải ngủ ngoài đường vì ở Cali mướn được 1 appartment rẻ cũng phải mất ít nhất 1000 đô mỗi tháng. Tất cả những ý kiến phản bác tác giả đều do những người không hiểu về nước Mỹ viết. Nếu những ai sống ở Mỹ trên 5 năm đều sẽ đồng ý với hầu những gì tác giả nói.

Cuộc sống tại Mỹ

Bài viết rất hay phản ánh được cuộc sống tiêu biểu của người dân Việt ở Mỹ. Tôi sống ở Mỹ hơn 20 năm nhưng tôi thấy hầu hết người Việt đều trải qua cuộc sống như vậy dù thành công hay thất bại. Dù có thành công thì cũng phải trải qua ít nhất 5-10 năm như vậy.

Có vài ý kiến cho rằng tác giả của bài viết là chê nước Mỹ là không đúng vì tác giả chỉ nói lên một sự thật mà thôi và sự thật thì có thể tốt hay xấu. Có ý kiến so sanh cuộc sống ở Việt Nam và Mỹ cũng không hoàn toàn đúng vì nếu tác giả sống Việt Nam trong 1 hoàn cảnh hoàn toàn khác với những ý kiến đó và những gì tác giả viết để giúp cho người ở Việt Nam hiểu về cuộc sống Việt Kiều chứ không phải để so sánh.

Có ý kiến cho rằng tác giả là một người không có ý chí và nghị lực vươn lên cũng không đúng. Vì trong hoàn cảnh khó khăn như vậy nhưng tác giả đã làm việc cật lực để duy trì cuộc sống đầy lương thiện của mình, vậy là đáng khen rồi chứ không phải học hành đỗ đạt cao hay kiếm được nhiều tiền mới được.

Tôi quen biết rất nhiều người rất thành công ở Việt Nam kiếm được rất nhiều tiền và có địa vị cao trong xã hội nhưng qua Mỹ nói tiếng Anh không được và không thích ứng với cuộc sống ở Mỹ nên hoàn toàn thất bại kiếm không được việc làm hay đi làm luôn bị mất việc, phải xin tiền trợ cấp hay sống nhờ vào người khác, chưa lo được cho cuộc sống bản thân mình chứ đừng nói là thành công

Một Người Việt Xa Xứ

Tất cả những gì mà dân Việt nhìn và hiểu về dân Mỹ chỉ là bền ngoài giống như là nhìn người khác qua áo quần vậy. Bạn có thể thấy dân Mỹ ai ai cũng có nhà đẹp, xe hơi, smart phone và những tiện nghi cao cấp nhưng ít người Việt Nam biết rằng chỉ 1 số rất ít người Mỹ giàu có (khoảng 5% dân số) là có thể trả hết những gì họ mua. Còn hầu hết những người dân còn lại phải vay nợ để tiêu xài bởi vậy để duy trì cuộc sống hàng ngày dân Mỹ phải làm việc cật lực để trả nợ hay trả đủ thứ bill hàng tháng của mình với bao nổi lo toan là mình làm không đủ để trả nợ hay là mình có thể bị mất việc làm bất cứ lúc nào. Bởi vậy cuộc sống thật sự của dân Mỹ là lúc nào cũng vất vả, lo toan, tính toán và.... mệt mỏi.

Sống lâu năm ở Mỹ, mình mới thấy là cuộc sống ở Mỹ là 1 sai lầm lớn nhất của đời một người Việt như mình khi phải xa bạn bè, làng xóm, bà con, quê hương thân yêu để đến 1 xứ sở xa lạ sinh sống, nói thứ tiếng xa lạ và đối phó với mọi thứ xa lạ trong tư thế của một người đến sau, rồi chuốc lấy sự vất vả đầy lo toan, buồn phiền và nhiều áp lực chỉ để đổi lấy những phương tiện vật chất mà mình chưa chắc thật sự cần thiết. Nếu cho mình được quyền lựa chọn lại từ lúc bắt đầu, mình sẽ không hối hận mà chọn cuộc sống bình thường ở tại quê hương như bạn.

Chính xác

Chào bạn!.... Thành thật chia buồn về nhung gì bạn đang đối mặt voi cuộc sống hiện tại của Hoa Kỳ Bài viết rất gần gũi su thật, tuy nhiên bạn đang sống gần cái nghèo của Hoa Kỳ (Poverty Line). Tuy nhiên, bạn đã không có nhìn xa và không có kiến thúc tổng quát của xã hội Hoa Kỳ ..... Bạn hãy nên nâng cao kiến thuc nhé, vì voi cách nhìn hiện tại của bạn thì khó thành công o Hoa Kỳ hay bất kỳ noi đâu vì bạn đến voi Hoa Kỳ trong ảo tuong vàng, nhung không có lý tuong vàng và không biết con đuong mình nên đi nhu thế nào ......... Xã hội Hoa Kỳ là một noi tạo co hội cho nhung nguuoi có tài để thăng tiến; tuy nhiên, co hội xã hội cho, thảm đỏ đã trải, nhung không phải ai cũng biết nắm bắt co hội và có tu cách buoc lên thảm đỏ đâu Thân

San José ký sự !!!!!!!

Nói gì thì nói, dù sao ở Mỹ vẫn tốt hơn ở Việt Nam, đương nhiên như vậy! Chẳng trách sao mặc dù là triệu phú ở các quốc gia khác họ cũng tìm mọi cách đi Mỹ làm ăn và sinh sống cho bằng được. Bạn Vân Tâm đang ở San José nơi này vật giá sinh hoạt rất cao, cũng như ở TP.Hồ Chí Minh thì tại sao bạn có thể nói "Nước Mỹ là như vậy đó", vả lại ở đâu cũng vậy có xài, có hưởng thụ thì phải trả tiền chứ, không nơi nào cho free cả. Không phải người VN nào ở Mỹ lo kiếm tiền để 10 năm sau trở lại VN chơi tốn kém lo lắng như bạn! Tôi không biết bạn Tâm nói "thuế xe" 40 usd/tháng là chi phí gì? Ở San Diego không có" thuế xe".

Gởi bạn Giao

Xin lỗi bạn Giao ! Bạn tiêu cực quá khi đưa suy nghĩ của bạn vào người khác, ko phải ai cũng muốn xuất ngoại đâu bạn nhé ! Tác giả chỉ muốn phản ánh đúng cuộc sống của bạn ấy để chia sẻ với mọi người về cuộc sống của bạn ấy tại US để mọi người hiểu thêm về cuộc sống tại đó chứ ko có ý làm phai mờ cái mơ ước về "giấc mơ mỹ " của bạn đâu. Thanks

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
Kinh nghiệm bạn đọc
Tôi làm giàu ở Mỹ như thế nào?
Kinh nghiệm kinh doanh địa ốc ở Mỹ
 
Immigration
Góc ảnh bạn đọc

Gửi ảnh về cuộc sống ở nước ngoài tại đây. Độc giả vui lòng chú thích từng ảnh.

 
 
 
 
 
 
Lien he quang cao