Thứ tư, 23/11/2011, 12:05 GMT+7

Cuộc sống của tôi ở California

Tôi đã nghĩ rằng bò Mỹ ngon nên phở sẽ khỏi chê, nhưng ăn đũa đầu tiên thì ôi thôi không biết nên cười hay khóc. Cứ tưởng tượng là lấy sợi hủ tiếu nam vang Hồng Phát mà bỏ vào nước phở thì các bạn sẽ có ngay tô phở Cali chính hiệu.
> San Joe ký sự

Nay tôi xin kể về cuộc sống ở Mỹ một cách chi tiết và tôi tin rằng cuộc sống ở những nước văn minh khác đều na ná như Mỹ vậy.

Thành phố San Francisco, California, Mỹ. Ảnh: newvietart

Ngay khi mới qua Mỹ dĩ nhiên ai cũng thấy bao điều mới lạ hết, xứ giàu mạnh nhất hành tinh mà! Ngày đầu tôi đến Mỹ, sau khi gặp gỡ gia đình bạn bè xong thì trời hãy còn sáng lắm. Đây là điều lạ đầu tiên với tôi. Tôi qua nhằm mùa hè nên trời hè Cali là 9 có khi 10 giờ đêm mới tối hẳn. Tôi nghĩ bụng “bây giờ là 8 giờ tối đó sao trời? Lạ vậy?”. Tối đó trằn trọc mãi, tâm trạng rối bời!

Ngày hôm sau, 9 giờ sáng thức dậy đã thấy người nhà tôi đi mua phở “to go”(có nghĩa là mua về ăn). Thú thật tôi từ nhỏ đến lớn ăn có 3 món phở, cơm tấm, hủ tiếu mì mà thôi nhưng phở Cali thì đây là lần đầu. Tôi nghĩ rằng bò Mỹ thì ngon lắm, thơm và mềm nữa nên phở thì khỏi phải chê nhưng ăn đũa đầu tiên thì ôi thôi không biết nên cười hay khóc. Tôi cắt nghĩa vậy các bạn sẽ dễ hiểu, cứ tưởng tượng là lấy sợi hủ tiếu nam vang Hồng Phát trên đường Võ Văn Tần mà bỏ vào nước phở thì các bạn sẽ có ngay tô phở Cali chính hiệu! Tôi ăn được vài đũa rồi đầu hàng luôn.

Thay đồ chuẩn bị đi San Francisco chơi….

Trên đường đi thì phải nói công nhận rằng cơ sở hạ tầng của Mỹ có vẻ như là tuyệt vời thật, nào là cầu vượt mấy tầng rồi thì freeway (xa lộ) rộng 10 lane (làn đường) là ít nhất. Xe cộ chạy có thứ tự đúng luật dù không thấy “bồ câu” (cảnh sát, đây là tiếng lóng hồi xưa tôi ở Việt Nam). Đến San Francisco, tôi thấy người ta buôn bán tấp nập và đường xá chật chội, nhà cửa cũ kĩ. Đấy nhé, xứ nhất thế giới vẫn có chỗ ổ chuột như thường nhưng ghi chú là nhà San Francisco tuy cũ và chật nhưng giá thì trên trời đấy các bạn. Có vài chỗ ăn uống cũng tốt và cũng khá vui chẳng hạn như Pier 39 là nơi các bạn nhớ ghé qua khi đi San Francisco. Ở đây có bán món Soup nghêu (Claim Chowder) ăn với bánh mì chua (Sour Dough) ngon lắm. Nhắc đến bánh mì chua mới nhớ lúc đó tôi mới ăn vào một miếng liền bảo “bánh mì này hư rồi!”. Thiệt là hai lúa.

Đến cầu cổng vàng (Golden gate bridge) thì cả đời chưa bao giờ thấy cái cầu dài và đẹp đến vậy (lúc đó thôi, giờ đi riết thấy thường rồi). Rồi thì cũng chụp hình, quay phim, đi ngắm cảnh trầm trồ chỗ này chỗ kia. Ăn uống xong lại quay về thành phố tôi ở - San Jose. Cả ngày đi chơi mệt đừ nhưng điều này sau 8 năm tôi mới biết để có một buổi đi chơi cả ngày như vậy thì tiêu tốn trên 200 USD là giá chót! Ôi chao rất nhiều người Việt kiều không có kiếm nổi 200 USD/ ngày nữa là!

Thật ra chính đến bây giờ tôi cũng công nhận một điều là ở Mỹ không hiểu sao quang cảnh và nhà cửa khi chụp lên hình nhìn sang thiệt! Dù là căn nhà đó ở ngoài nhìn thiệt là ghê, lạ lắm! Ai có ở Mỹ mới thấy tôi nói điều này là đúng, chả trách gì rất nhiều người bị đánh lừa bởi một cái Mỹ qua hình, qua phim. Rất nhiều người gửi hình về Việt Nam đeo kiếng đen rồi đứng dựa chiếc xe châu Âu (Benz, BMW…) hay một chiếc xe đắt tiền nào đó là lập tức bà con ở Việt Nam nghĩ rằng “Thấy chưa, mới qua vài năm chẳng mấy chốc mà khá rồi đó...” Thật ra nhiều khi người trong hình cũng không biết đó là xe ai nữa? Bó tay!

Sau đó thì tôi đi làm bán thời gian (part-time) ở chợ Việt Nam tuần hai ngày còn năm ngày thường phải đi học nữa. Làm việc ở đâu đi nữa thì cực khổ là phải chịu rồi nhưng cái khác biệt ở chỗ là Việt Nam có thiếu có hụt thì còn kêu réo nước ngoài giúp vài trăm còn Việt kiều thiếu hụt kêu ai đây? Ở Mỹ rồi kêu ai nữa? Chẳng lẽ kêu người ngoài hành tinh? Là vậy, ý tôi là ở Mỹ làm cực, Việt Nam làm cũng cực nhưng mà ở Việt Nam xứ nghèo làm không dư thì không nói. Ở Mỹ làm quần quật mà không dư thì mới là vỡ mộng. Tôi lúc đó làm 2 ngày/tuần thì không dư là đúng vì là học sinh trung học thôi nhưng khi giờ lớn rồi đi làm toàn thời gian (full-time) mà cũng không xong luôn. Lý do là khi làm full-time thì tiền nhiều hơn nhưng lớn lên nên chi cũng nhiều hơn đâm ra cũng vậy, “của thiên trả địa”.

80% dân Việt ở Mỹ là tầng lớp lao động nghèo, tức là có thu nhập dưới 50.000 USD mỗi năm. Ở Mỹ mà nói một người giàu hay nghèo thì phải xem đó là so với cộng đồng Việt Nam hay so với Mỹ. Nếu so với nước Mỹ thì xin lỗi 99% chúng ta (cộng đồng Việt Nam tại Mỹ) là trung bình trở xuống! Còn nếu chỉ so trong cộng đồng thì vâng, có giàu có nghèo. Nhưng may thay xứ Mỹ là một xứ có thể mua này nọ mà không cần tiền mặt ,chỉ cần có thẻ tín dụng (credit card) là xong. Cái thẻ tín dụng là thứ đưa bạn lên và đá bạn xuống trong tích tắc ở xứ Mỹ này. Tôi sẽ nói sâu về phần này vì đây là chuyện rất quan trọng khi ở nước ngoài!

Khi mới đến Mỹ, mình đi làm thì mình phải khai thuế thu nhập cá nhân và cái ba-rem thì tùy theo yếu tố là có nuôi ai không, có nhà không hoặc lương thấp hay cao….Ví dụ như mình làm 12 USD/giờ thì tháng khoảng 1.960 USD chưa thuế. Nếu còn độc thân sẽ bị trừ thẳng vào lương khoảng 500 USD nên mình còn khoảng 1460 USD. Và nhắc lại đây là trừ thẳng không đến lượt bạn quyết định là trả hay không hoặc chịu hay không! Nhắc lại rằng lương càng cao thì thuế càng cao, có thể lên đến 40%.

Một góc khu chợ Little Saigon của người Việt ở California. Ảnh: thenewgay

Trong năm đầu bạn sang, Credit Bereau (tạm dịch là Cục quản lý tín dụng) sẽ xem bạn như người mới nên họ xác định bạn là tín dụng mới, tức là không xấu mà không tốt. Sau một năm có đi làm đóng thuế thì bạn sẽ được cho thẻ tín dụng. Mọi việc bắt đầu từ đây, một là ngon lành hai là tanh bành. Ghi chú là các bạn phải đi làm đóng thuế thì mới có được tín dụng tốt và thẻ mới có mức sử dụng cao nhất trong khả năng tài chính của bạn được. Nếu đi làm tiền mặt, gọi là làm chui, thì Credit Bereau họ không thấy được là mình làm bao nhiêu, ở đâu. Mỹ là vậy, cái gì cũng giấy tờ sổ sách, khó lòng qua mặt lắm.

Sau khi bạn đã xin được thẻ tín dụng thì bạn phải xài vì bạn có xài có trả mới chứng minh là bạn có uy tín nếu không số điểm của bạn chỉ nằm ở mức đó hoài khó lên điểm lắm. Điểm càng cao nghĩa là uy tín người đó càng cao. Giờ nghĩ lại tôi thấy cái trò này là của các nước cường quốc là muốn đồng tiền trôi chảy chứ không đóng cục như các nước nghèo. Mặt khác họ có thể nắm tẩy các bạn được như là biết rõ tài sản của bạn hay bạn không thể quỵt nợ ai cả.

Tôi có thể nói là cũng khá rành về credit card vì bị nó vật vã nhiều năm rồi nhưng có thể là có vài chỗ thiếu sót nên bạn nào nhận ra thì bổ sung giùm. Khi bạn có thẻ lần đầu thì đa số ngân hàng sẽ cho cái thẻ cỡ khoảng 500-1.500 tùy theo lương. Họ sẽ tính tiền lời và theo mình thì cũng là khá cắt cổ. Thông thường thì người mới có thẻ vào khoảng 18-25%/tháng. Ví dụ: bạn mua đồ 1.000 USD bằng thẻ thì bạn sẽ phải trả tiền lời là 180-250 USD/tháng cho lần mua sắm đó. Tuy nhiên nếu bạn trả 1.000 trong vòng 3 tuần kể từ ngày mua thì bạn sẽ không phải trả tiền lời. Nhưng mà làm kiểu đó mấy ông ngân hàng coi bộ không khoái mình, mà không khoái thì cho điểm ít hoặc chậm.

Người có tín dụng trung bình ở Mỹ là phải 620 điểm, còn 680-720 là tốt, trên 720 là tuyệt vời. Đến đây bạn chưa thấy rõ là nó quan trọng ở chỗ nào? Là đây, khi bạn đi mua một cái điện thoại cầm tay như Iphone chẳng hạn, mua kiểu Việt Nam trả tiền hết 700 USD được không? Được chứ! Nhưng mà nếu bạn có tín dụng, bạn sẽ kí hợp đồng hai năm với nhà mạng vừa mua được Iphone giá 199 USD + thuế, vừa hưởng giá cước hàng tháng rẻ hơn là bạn mua đứt điện thoại như kiểu Việt Nam. Đằng nào thì mình cũng đóng tiền điện thoại hàng tháng, thôi thì kí cái hợp đồng cho nó rẻ đồng nào đỡ đồng đó! Mà ở Mỹ muốn ký bất cứ cái gì thì đều phải có tín dụng, tức là có uy tín nếu không có uy tín thì cái chữ ký của mình có giá trị gì đâu nữa mà ký?

Khi xài thẻ thì sướng tay lắm vì mình không thấy tiền mặt nên mình không nghĩ là nó nhiều, đến khi hóa đơn hàng tháng về mới tá hỏa thì sự việc đã rồi! Nếu như mình có việc làm đều và đủ để trả tiền thẻ hàng tháng thì không nói gì. Nhưng lỡ thất nghiệp thì thôi rồi “vẫy tay chào nhau” với số điểm của mình. Đến đây nhiều người nói là “ai bảo xài cố mạng rồi than”, nhưng bạn ơi bạn chưa vô tròng bạn không biết sức cám dỗ của vật chất xứ Mỹ này đôi khi nó chiến thắng lý trí mình một cách “ngoạn mục”.

Ở đây, với một người bình thường đi làm, sau khi chi trả các khoản cần thiết hàng tháng thì dư lại được 1.000 USD là một chuyện hiếm và khó lắm! Vậy nên dù bạn dư 1.000 USD/tháng đi nữa thì bạn sẽ phải mất 10 năm để có được 100.000 USD với điều kiện đừng để vật chất làm bạn phải “ngứa ngáy” tiêu xài! Khi bạn dư 100.000 USD thì sao? Mua nhà? Mua xe mới? Chà, đến lúc này bạn cần phải có tín dụng rồi đấy! Căn nhà ở Cali được được cũng cỡ 400.000 USD, thế thì bạn trả trước tối thiểu là 10% là 40.000 USD còn 360.000 USD còn lại được trả trong 30 năm + tiền lời “chợ búa” là 4%/năm. Mỗi tháng bạn trả 2,135 USD, trong 30 năm. Sau 30 năm, 768,000 USD ra khỏi túi bạn cho căn nhà trị giá 400.000 USD. Thuế năm là 1% trên giá trị nhà, tức khoảng 4.000 USD/năm. Bảo hiểm nhà là khoảng 100 USD/tháng.

Vậy thì để có được uy tín mượn 360.000 USD của ngân hàng, bạn cần có nguồn thu nhập hàng tháng gấp ba lần số tiền mà bạn phải trả hàng tháng khi mượn nợ, tức là trong ví dụ này bạn cần có tiền lương ít nhất là 6.000/tháng và đồng thời tín dụng phải tốt tức trên 700 điểm. Mức lương này là mức lương phổ biến tại San Jose dành cho các kĩ sư người Việt nhưng với người lao động chân tay thì để mua nhà là vất vả đến tột cùng. Tín dụng là quan trọng vậy đấy. Bạn mua gì cũng cần tín dụng cả, nếu không có tín dụng thì bạn không thể mượn tiền được, thế thôi! Còn nếu có cả núi tiền mặt như đại gia thì không còn gì phải bàn cãi, sống đâu cũng là thiên đường! Người Việt ở Việt Nam thì tôi không dám nói tất cả nhưng tôi nghĩ là 80% họ đều có nhà dù lớn nhỏ hay mục nát. Người Việt ở Mỹ thì ngược lại, 80% không có nhà!

Tôi xin tạm dừng ở đây. Xin hẹn gặp lại các bạn ở bài sau sẽ nói tiếp những chuyện trên đất Mỹ!

Chí Vân Tâm

Chia sẻ trải nghiệm những ngày đầu ở nước ngoài tại đây. Đọc giả vui lòng viết tiếng Việt có dấu.

Những con số thống kê sử dụng trong bài viết này

Tôi xin muốn biết anh Chí Vân Tâm lấy những con số phần trảm thống kê từ nguồn gốc nào xin cho biết rõ. Ví dụ như là anh đã viết là "80% dân Việt ở Mỹ là tầng lớp lao động nghèo, tức là có thu nhập dưới 50.000. Nếu so với nước Mỹ thì xin lỗi 99% chúng ta (cộng đồng Việt Nam tại Mỹ) là trung bình trở xuống! " hoặc "Người Việt ở Mỹ thì ngược lại, 80% không có nhà". Không biết độ chính xác của những con số này thì như thế nào. Nhưng mà dù sao thì anh thật là hay đã có được nhữung tài liệu cụ thể này về cộng đồng Việt Nam mình ở khắp 50 tiểu bang. Tôi đã từng kiếm nhiều lần xem mức thu nhập bình quân của người Việt mình ở San Jose không mà kiếm hoài cũng không thấy cơ quan hay đoàn thể nào có tài liệu chính thức hết.

Giấc mơ Mỹ

Tôi cũng như các bạn vậy,mới qua Mỹ vài tháng đầu thật chán vô cùng,muốn về lại VN mà về không được.Nhưng bây giờ có đuổi cũng không về !

"thiêng đường" hay không ?

em cũng vừa mới qua Mỹ được 3 tuần, nên cũng chưa biết và chưa hiểu rõ nhiều lắm về đất nước người ta thường gọi là thiên đường ...ở Việt Nam em làm nhân viên tín dụng của một ngân hàng lớn,nên em cũng hiểu về tín dụng nhưng để được cấp thể tín dung bên VN thì không phải là chuyện đơn giản , nó xét tùm lum thứ .Nhưng ở Mỹ thì khác ,người người nhà nhà đa số ai cũng " cà thẻ " trở thành "con nợ " của những ngân hàng ở Mỹ .... Bài viết của Chí Vân Tâm khiến cho người ta có những cái nhìn sơ lược về đất nước .

Ở đâu cũng có người giàu người nghèo nhưng đa số người Việt ở Mỹ " khôn" hơn họ cần cù làm việc giành dụm tiền chứ không như người Mỹ chính gốc họ thường làm bao nhiêu thì tiêu hết bấy nhiu . Đất nước Mỹ có phải là thiêng đường hay không thì còn tùy thuộc vào mỗi người thôi ... mong có thể được chia sẽ nhiều hơn qua địa chỉ email : linhnguyen201088@gmail.com

tai sao lai tao lao

tại sao lại tào lao hả anh bserives? tôi thấy bài viết này rất là chân thật và đúng,nó giúp cho 1 phần không nhỏ người dân Việt Nam hiện tại hiểu rõ và thức tỉnh khỏi "giấc mơ Mỹ" hão huyền đi! tôi từng ở Úc thấy bao cảnh gia đình Việt Nam ôm mộng Tây mà bán nhà cửa của cải sung túc hạnh phúc ở VN rồi qua tới đây mới thấy cái màu...Tây...tôi nghĩ là bài viết thiết thực,do tôi bận rộn với công việc nên không viết 1 bài tương tự như vậy,thanks anh Tâm!

Bai viet mang tinh ca nhan cao, han hep va thieu chinh xac

Kinh chao cac qui doc gia, Theo toi, bai viet nay do mot nguoi qua My nhung chi song va lam viec tai mot khu vuc rat gioi han va chi tiep nhan duoc nhung thong tin han che va sai lech. Hy vong se co nhung bai viet co tam nhin tong quat va chinh xac hon de ban doc o VN hieu dung ve nuoc My va cuoc song nguoi Viet tai My. Than men,

Ôi nước mỹ !

Có ý định lấy vợ đi Mỹ sống định cư nhưng xem xong bài viết này ...từ bỏ ý định luôn . Tạm biệt giấc mơ công dân Mỹ

Trật lất!

Lương kỹ sư ở Mỹ 6000USD/tháng - lương kỹ sư ở vn tầm 600USD/thãng
Xe (camry) ở Mỹ: 30000USD - ở VN > 70000USD
Nhà ở Mỹ (cali) tầm 350.000USD - nhà ở TpHCM tầm 350.000USD

Vậy sống ở đâu?

80% người ở vn có nhà là do đa phần của ông bà để lại... có mấy chục % tự mua nhà được = đồng lương chính quy?

Hay

Một bài viết hay, cảm nhận như đang ở đất Mỹ , đúng là cái gì cũng có cái giá của nó.

Chưa hiểu rõ ý của tác giả.

bạn nói cho rõ dùm "Người Việt ở Mỹ thì ngược lại, 80% không có nhà!" tức là 80% hộ gia dình không có nhà ở hay là 80 % dân số. Tại vì bạn nên nhớ trung bình 1 gia đình thì có 4 người mà có một căn nhà thì cũng là 75% người không có nhà nếu theo cách tính 1 người một căn nhà rồi. Còn nữa con số đó có đáng tin cậy không? và từ đâu để bạn nói như vậy.

Ở VN sướng nhất!

Theo như bạn kể , thì với thu nhập 8-12 triệu VND / tháng , thì ở VN là sướng nhất , Muốn mua sắm gì , tiết kiện vài tháng là có. nhưng chắc là không mua được Oto đâu. Mà có mua cũng không biết chạy đường nào , kẹt xe tùm lum.

bài viết hay

Bài viết của bạn rất hay. Rất mong đợi bài tiếp theo của bạn để có thể hiểu thêm về cuộc sống của người Việt trên đất Mỹ, cũng như cuộc sống của họ khác mình như thế nào.

Nuoc My

Tac gia chua hieu biet ve nouc My va cong dong My goc Viet

Cám ơn!

Cam ơn bạn đã cho người đọc hình dung được cuộc sống của cách chi tiêu của người dân tại Mỹ, đúng là mức thu nhập cao nhưng chi tiêu cũng gần bằng^^

Không học hành, không cố gắng thì ở đâu cũng vậy

"80% dân Việt ở Mỹ là tầng lớp lao động nghèo", "Người Việt ở Mỹ thì ngược lại, 80% không có nhà", tôi không biết người viết bài này lấy những số liệu này ở đâu ra. Có điều kiện học trung học ở Mỹ mà không chịu cố gắng để có được công việc tốt hơn. Tôi đoán không lầm thì bạn chỉ học xong trung học rồi đi làm. Sao không thấy bạn đề cập đến những người có học hành, ra trường với thu nhập vào khoảng $100,000/năm. Cuộc sống ở đâu cũng vậy, có chí, có cố gắng thì mới có tưong lai tốt đẹp.

Người kén ăn.

Chuyện chê Phở như bạn thì tại bạn là người kén ăn thôi. Phở ở Sanfran, ở Los, ở Dalas, thậm chí ở Eden hoặc các bang khác có người Việt thì cũng nấu theo phong cách người Việt ở Mỹ, nó đâu phải là món ăn riêng theo tập quán người Mỹ đâu mà bạn ỏng ẹo như vậy. Ngay ở VN thì Phở theo người Bắc hay người Nam nấu cũng có hương vị theo miền khác nhau vậy. Đừng nói là ở VN bạn cũng chỉ ăn phở theo 1 kiểu duy nhất của Bắc hay Nam thôi nha. Chê cho lắm bây giờ sau nhiều năm cũng phở đấy thôi bạn ạ. Đúng là người kén ăn.

gui ban

ech ngoi day gieng...ban o cali nen biet cali thoi...con 49 tieu ban nua lan...khong the noi la toan nuoc My nhu vay. Tieu bang toi oi thi 80% co nha do ban a. Ban moi qua chua biet het duoc.

Dzot qua

Anh Tam nay dzot qua,. Qua My khong lo di hoc ma cu lo di so sanh voi nguoi khac. O My ma cu che My thi ve VN o di. Tui o My 26 nam, ra truong di lam, cuoc song rat la thoai mai. 2 dua con gai duoc di hoc nhac, gia dinh di du lich thuong xuyen. Chuc anh Tam ve VN o luon vui ve nha.
Quang

Rất chân thực!

Anh Tâm viết vui quá, giọng văn rất chân thực và hài hước. Anh đã giúp tôi hiểu thêm được nhiều về cuộc sống của người Việt tại Mỹ. Rất mong được đọc những bài viết tiếp theo của anh. Chúc anh sống vui khỏe!

tran06@yahoo.com

thiệt đúng như bài viết, nếu mình có thể nhận xét thì 95% số người Việt vùng ,mình đang sống Vancouver Washington. còn 5% kia là những người sống xa hoa tiền sài không hết nhà mấy cái. trong đó một nữa là mhững nhà kinh doanh nhỏ, còn một nữa là những người sống bằng nghề trồng cần sa. người Mỹ gọi là "gang green". thế hệ thứ ba trở lên có học nhiều hơn một chút hy vong sẽ có nhiều thay đổi hơn trong tương lai.

CHUYỆN PHỠ CALI CŨA TÁC GIÃ BÀI VIẾT ..

Tôi chĩ đọc đến đoạn " phỡ Cali " cũa tác giã thì tôi bye bye bài viết ngay : nếu tác giã ăn phỡ tại vùng Little Saigon ỡ quận Cam thì chắc là tác giã sẽ xóa bài viết lại liền ! Phỡ Bắc và Cơm tấm bì sườn nướng là hai món ăn người Việt ỡ đây thích nhất đấy , vì ngon !

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
Góc ảnh của bạn đọc

Gửi ảnh hoặc bài viết về cuộc sống ở nước ngoài tại đây.

 
Mời gửi bài thi 'Xuân Quê hương'
 
 
 
 
 
Lien he quang cao