Vui buồn nghề nail ở Mỹ
Vào nghề nail thì bạn phải tự đánh mất chính mình, gạt bỏ lòng tự trọng, danh dự, tôn nghiêm... Người làm nghề nail thuộc đủ thành phần trong xã hội, đàn ông, đàn bà, già, trẻ, từ văn hóa lùn tới các ngài đại trí thức, nhưng đã vào nghề thì tất cả sẽ chỉ là một thợ nail.
![]() |
| Ảnh minh họa google. |
Lần nữa xin nghiêng mình kính chào bạn đọc trong và ngoài nước. Hôm nay tôi lại dành thời gian làm tội cái bàn phím quả táo méo để nói lên những điều mà đa số anh chị em Việt kiều không dại gì mà nói thật. Con người tôi là vậy, đã viết bài cho nhiều bạn đọc thì phải nói thật, thông tin phải chính xác dù đó là mặt tốt hay mặt xấu của xã hội.
Trước khi đi vào vấn đề, xin kể cho các bạn nghe một vài câu chuyện, vì đó là những điều mang đến cho tôi ít nhiều thành công trong cuộc sống.
Cách đây không lâu tôi về thăm Việt Nam. Vào một buổi sáng, tôi cùng hai người bạn đi uống cafe. Trong lúc ngồi chờ cafe thì có một cậu bé tới nói với tôi rằng: Lẽ ra em xin anh tiền để mua cơm trưa nhưng em không muốn làm người ăn xin, nên em xin anh cho em đánh giày cho anh. Tôi hỏi, cháu lấy bao nhiêu một đôi? Cậu bé trả lời, 7 ngàn một đôi ạ. Tôi mặc cả, 20 ngàn 3 đôi em chịu không? Dạ được... Chưa tới 20 phút thì cậu bé đã xong 3 đôi giày. Tôi muốn cậu bé có bữa trưa ngon miệng nên tôi đã đưa cho cậu bé 50 ngàn. Tôi ngạc nhiên vì thấy cậu bé không đi ngay mà lại sang bàn khác tiếp tục công việc của mình.
Dưới con mắt của một người biết kiếm tiền thì tôi nhận thấy nghề đánh giày có những ưu thế: Thứ nhất được hưởng 100% công sức của mình bỏ ra, hai là lãnh lương nhiều lần trong một ngày, ba là tự làm chủ không gò bó thời gian, thích thì làm, không thích ngồi uống cafe như đại gia. 4: không tốn tiền mặt bằng. 5: vốn đầu tư ít lợi nhuận rất cao, 6: không phải đóng thuế, 7: không tốn thời gian qua học viện đánh giày và còn nhiều lắm... Nếu tính toán bằng các con số thì các tổng giám đốc các công ty lớn phải giật mình, phải không các bạn?
Qua mấy ngày sau, tôi muốn đi khảo sát nhiều nơi ở thành phố nên muốn đi xe ôm vừa nhanh vừa rẻ. Trước nhà tôi có ông xe ôm hay túc trực ở đó. Tôi gọi tới và bảo: Tôi trả cho anh 150 ngàn cho ngày hôm nay, anh chở tôi đi tham quan thành phố từ khu Phú Mỹ Hưng, Q2... tôi bao anh cơm trưa luôn. Anh ta cười và lắc đầu. Tôi nghĩ chắc rẻ quá nên lên giá 200 ngàn nhưng anh ta cũng lắc đầu và nói với tôi rằng, nếu em muốn, anh sẽ chở em đi nhưng tính chuyến, anh sẽ lấy rẻ cho.
Trên đường đi anh ta giải thích với tôi rằng: không phải là anh chê đắt rẻ mà anh đã ký hợp đồng với nhiều người lắm. Sáng sớm anh chở con ông A đi học, 8h chở bà B đi bác sĩ, trưa đưa cơm nhà cho người làm ở tiệm vàng của ông C ở chợ Bến Thành, chiều đi trả tiền điện, nước cho chị D kết hợp chở con ông A đi học về... Tôi hoa cả mắt. Xe ôm mà ký hợp đồng như các công ty lớn vậy. Thiệt tình không hiểu nổi. Theo các bạn, cậu bé đánh giày và ông chạy xe ôm kiếm được bao nhiêu tiền một tháng?
Nhưng đây, đã, đang và sẽ là lối tư duy làm ăn kinh tế của tôi. Ở Mỹ bao nhiêu năm tôi vẫn luôn thắc mắc. Không biết những người đi làm cho các hãng, xưởng, công ty lớn, có bao giờ tự hỏi với lòng mình rằng: "Khi các bạn nhận được một tấm check (tiền lương) từ công ty, hãng... sau khi công ty lấy đi tiền lợi nhuận của họ, đóng thuế cho nhà nước, trừ thuế thu nhập cá nhân, đóng tiền bảo hiểm sức khỏe cho các bạn và nhiều khoản khác... nếu rút tiền ra để mua đồ các bạn còn phải đóng thuế thêm 7-12% nữa. Thật sự các bạn sẽ được hưởng bao nhiêu % công sức của mình đã bỏ ra?" Mong các bạn cũng đừng hiểu lầm là công ty sẽ móc tiền túi ra để đóng thuế, bảo hiểm sức khỏe... cho các bạn nhé.
Trước khi đặt chân tới Mỹ thì tôi cũng đã có một tấm bằng sau lớp 12 mấy năm, cũng chẳng dám nói là đã tốt nghiệp Đại học cho nó mất đi giá trị của hai cái từ đó, chứng chỉ các ngành nghề thì cả xấp và đặc biệt tôi đã là một nghệ nhân kim hoàn loại khá, vì tôi học nghề từ lúc còn nhỏ. Sang Mỹ, tôi làm đủ nghề, bưng phở, cắt cỏ, thợ may, thợ sửa chữa nhà... Hiện giờ nếu các bạn hỏi tôi đang làm nghề gì? Tôi cũng chẳng biết mình phải trả lời sao nữa, vì tôi làm một lúc hai ba nghề lẫn, làm nail, doanh nhân... Tôi thuộc típ người ngồi không không chịu được và tôi cũng đã từng làm ở tiệm vàng một thời gian. Nói thật, nói tới nghề "nghệ nhân kim hoàn" nghe có vẻ hoành tráng lắm nhưng thật ra trong tiệm vàng từ người làm thợ tới nhân viên bán hàng chẳng có ai có cuộc sống khá giả cả, ngoại trừ ông bà chủ.
Khi tôi còn ở Cali, vào một ngày, có một người khách tới tiệm vàng tôi làm việc để mua một chiếc nhẫn hột xoàn 160.000USD. Tôi lân la hỏi chuyện thì biết chị ta làm nail ở tiểu bang lạnh, về Cali là để du lịch và mua sắm thôi. Tôi cũng chẳng biết nghề nail là làm gì, chỉ nghe nhiều người nói là làm có tiền lắm. Đọc tờ báo địa phương tôi thấy người ta rao cần thợ, bao lương rất cao, bao luôn cả ăn ở rất nhiều khắp các tiểu bang. Chỉ sau một thời gian ngắn thì tôi đã có một tấm bằng nail và khăn gói lên đường đi xuyên bang.
Đã là một nghệ nhân nên nghề nail đối với tôi thật quá đơn giản. Ngày đầu đi làm ông bà chủ đã tròn xoe mắt kinh ngạc. Tôi đã từng cắt những chiếc chấu nhỏ xíu để gắn đá quý cho đồ trang sức thì làm một bộ nail, vẽ, thổi hoa hòe tinh xảo thì chẳng có gì là khó khăn cả. Cha ông ta đã có câu luôn đúng với mọi thời đại "Nhất nghệ tinh nhất thân vinh". Nghề nail đòi hỏi mình phải có con mắt thẩm mỹ cao, mắt phải sáng, tay không run. Một bộ nail bền, đẹp, thanh thoát, tinh tế thì không phải ai cũng có thể làm được. Nhưng đối với tôi chưa tới một phút, tôi đã có thể ngoáy được hai bông hoa có giá 5 USD. Nếu gặp phải các phu nhân của các bậc học sĩ thì cũng không quên bố thí cho kẻ hạ nhân này 3-5 USD tiền bo và còn cảm ơn rối rít nữa chứ (mấy anh chàng kỹ sư điện toán đừng có dại mà lấy một phút 5-7 USD mà nhân cho một ngày làm việc của tôi, kẻo lại té xỉu đấy).
Mỗi bộ nail mới lúc đấy nhiều tiền hơn cả một chỉ vàng. Khách hàng ngồi xếp hàng chờ giống như ở nha lộ vận vậy. Một ngày làm việc, tôi có thể kiếm được hơn một lượng vàng. Nói thật, chỉ cần làm việc như vậy một thời gian thì muốn nghèo cũng không được nữa. Đó chỉ là một người thợ như tôi mà đã kiếm tiền được như vậy, nếu một ông chủ có mấy tiệm, 30-40 người làm thì thu nhập của họ sẽ ngoài sức tưởng tượng. Trong bài trước tôi có nói rằng, một người Việt tới Mỹ 2-3 năm sau, họ có thể dư 40-50 ngàn và hơn thế nữa. Đó là tôi lấy số đông của người Việt mình, nhưng đối với những người làm nail thì con số này thật quá khiêm tốn.
Vào ngày nghỉ, tôi thường tới chơi tất cả các tiệm nail khác trong thành phố, lúc họ bận rộn tôi sẵn sàng giúp đỡ họ với mục đích để khoe tay nghề cao siêu của tôi. Sau một thời gian, tôi quen hết tất cả các ông chủ tiệm nail và ông nào cũng muốn tôi làm việc cho họ. Tôi giống như con cưng được nhiều người chiều chuộng, nên tôi có quyền lựa chọn và vòi vĩnh đủ thứ, từ chỗ ăn ở và cả chuyện tiền bạc. Các ông chủ tiệm nail lớn thường hay tổ chức tiệc tập thể cho nhân viên của họ. Tới tham dự những bữa tiệc này mới thấy được cái thịnh vượng của nghề nail. Nhân viên ai cũng đi xe xịn đắt tiền, nhẫn kim cương, đồng hồ Rolex, giỏ xách, quần áo, giày dép, toàn đồ hiệu xa xỉ đắt tiền. Bánh sinh nhật, ăn thì ít, ném nghịch vào nhau thì nhiều. Rượu XO hàng chục chai, uống say xỉn như tưới vào nhau. Họ xài tiền giống như phá tiền vậy.
Tôi suy nghĩ , mình đã đặt chân tới bên bờ "dòng chảy đô la" chỉ có tìm cách để dòng chảy đồng tiền đó chảy vào túi của mình thôi. Bằng mọi cách tôi đã làm chủ một tiệm, rồi hai tiệm nail. Sau một thời gian lam lũ, thành quả thật sự nằm ngoài cả sức tưởng tượng của ngay chính bản thân tôi. Khi có chút tiền tôi lại về Việt Nam mua một số nhà đất với mục đích để giữ tiền và sau này về có chỗ để ở, cũng chẳng phải để kinh doanh gì cả, nhưng thật không ngờ nhà đất lại có giá như bây giờ. Nhưng ở đời cái gì cũng có một thời của nó, cái thời vàng son đó đã qua mất rồi. Bên cạnh những niềm vui kiếm tiền như nước thì nghề nail cũng có những nỗi buồn không kém phần chua xót.
Do không phải học nhiều và dễ kiếm tiền nên rất nhiều người Việt chúng ta ở Mỹ đã tập trung vào nghề nail. Khi bạn làm việc ở bất cứ tiệm nail nào thì bạn được hưởng 60% tiền mình làm ra và cộng thêm 100% tiền khách bo. Nhưng thỉnh thoảng cũng có một số ông chủ kém đức nên chỉ chia cho thợ 50% hoặc 55%. Giá cả từng bộ nail thì tùy từng thời điển, từng tiểu bang và cả từng loại nữa. Ngày tôi mới vào nghề thì một bộ nail giá trung bình 18-40 USD nhưng bây giờ thì tệ lắm, giá hiện nay tại các thành phố lớn như New York, Cali, Huston Texas và nhiều thành phố khác, giá cắt tóc nam chỉ còn 5 USD, nail 8-25 USD thôi... Do kinh tế Mỹ xuống dốc và rất nhiều người thất nghiệp phải trở về với nghề nail nên khách hàng càng ngày càng ít đi, mà tiệm và thợ thì mỗi ngày một nhiều hơn. Dạo này có những người tay nghề yếu, nhiều ngày chỉ làm được 20-30 USD/ngày nếu chia 6/4 thì kiếm miếng cơm thật không dễ chút nào.
Không có con số thống kê chính xác bao nhiêu % người Việt mình làm nail ở Mỹ nhưng ngay thành phố tôi ở, chủ tịch cộng đồng người Việt, chủ tịch cộng đồng công giáo, đọc danh sách ủng hộ đồng bào miền trung của tờ báo địa phương (tiểu bang lạnh) thì hầu hết đều là người làm nail.
Trước khi đi vào nghề nail thì bạn phải tự đánh mất chính mình, gạt bỏ lòng tự trọng, danh dự, tôn nghiêm... Nghề nail có đủ thành phần trong xã hội, đàn ông, đàn bà, già, trẻ, từ văn hóa lùn tới các ngài đại trí thức, nhưng đã vào nghề nail thì tất cả sẽ chỉ là một thợ nail. Tôi không muốn đề cập sâu đến những chi tiết như lấy da chết, cạo da chai, mang giày cho người ta... lỡ may người thân ở Việt Nam có đọc được lại cầm không được nước mắt.
Chỉ có những người trí thức đã đến tuổi đeo kính lão chấp nhận hóa thân thành cái loài chưa phân biệt giới tính, ngồi xuống chà chân cho người ta để kiếm tiến thì mới thực sự thấu hiểu được nỗi nhục nhã đến mức nào. Nhiều khi gặp phải thượng đế khó tính, hành hạ cho đáng đồng tiền bát gạo thì bức xúc như muốn trào nước mắt, nhưng nghĩ đến miếng cơm manh áo và vì tương lai của con em mà phải mang khẩu trang che đi khuôn mặt đầy vẻ uất ức, căm hận mà nghiến răng làm cho xong công việc của mình.
Phải nói rằng nghề nail nó bạc và nhục lắm, hơn thua, cạnh tranh, giành giựt, bon chen mất hết nhân cách của con người và tình cảm anh em bạn bè là chuyện rất phổ biến. Bên cạnh đó nghề này tương đối độc hại và ảnh hưởng sức khỏe về sau. Như ở Việt Nam, bạn chỉ đi qua một tiệm nail, tóc thì đã thấy khó chịu vì mùi hóa chất, huống chi một người phải ăn, ở làm việc trong môi trường đó 10-11h/ngày. Thông thường nghề này rất vô chừng, có khi bạn ngồi chơi mấy tiếng đồng hồ, nhưng những ngày lễ thì phải làm việc từ khi mở cửa cho tới khi đóng cửa, không có thời gian đi vệ sinh hay dùng bữa là chuyện bình thường. Do tính chất và môi trường làm việc độc hại nên đã có rất nhiều chuyện đau lòng đã xảy ra.
Cách đây không lâu ở Detroit có một bà chị đã ngoài 40 tuổi, vào dịp lễ, công việc quá bận rộn nhiều ngày nên không có thời gian để dùng bữa. Chắc chị ta cũng muốn kết hợp, làm việc vừa có tiền, nhịn ăn để giảm mập, nín nhịn dùng vệ sinh... vào một ngày cố làm việc quá sức nên xỉu ngay tại chỗ. Mọi người gọi xe cứu thương chở tới bệnh viện, trên đường đi chưa tới bệnh viện thì chị ta đã là người của thế giới bên kia. Những câu chuyện như thế này đã xảy ra ở các tiệm nail thì tôi đã nghe rất nhiều người kể, nguyên nhân thì không ai biết, chỉ có mấy ông giám định tử thi và người nhà mới biết thôi nhưng người ta đâu có dám nói thật. Và tôi cũng đã từng chở một người xỉu ở tiệm nail tới bệnh viện nhưng rất may là không có chuyện gì xảy ra, mà người ta chỉ kiệt sức vì mê công việc quá mà thôi.
Ở Mỹ, mấy ông chủ nhà hàng, chợ, tiệm nail thì ai cũng phải lo lắng, gò bó thời gian và làm việc nhiều hơn cả người làm nữa. Sáng sớm phải tới mở cửa. Vừa làm vừa lo sắp xếp khách cho người làm để khỏi xảy ra mâu thuẩn giữa mọi người cũng không phải là đơn giản, chiều tối phải ở lại đến hết giờ để đóng cửa tiệm. Chỉ cần bỏ bê một tháng thôi là chén cơm của mình sẽ bị vơi ngay. Ở đời, dù ở bất cứ nơi đâu thì ai cũng phải làm việc. Như con trâu sinh ra là nó phải kéo cày thôi. Nhưng có một điều tôi nghĩ sẽ đúng với rất nhiều người là, nếu các bạn không đi Mỹ thì những con người trí thức như các bạn chẳng PHẢI, ĐƯỢC làm nail, bưng phở, cắt cỏ...
Cũng vì điều này nên tôi đã có cảm hứng sáng tác một bài thơ để chia sẻ những niềm vui lẫn nỗi buồn của các bạn:
VINH NHỤC NGHỀ NAIL
Bao năm nhục chẳng kêu ca,
Rằng qua bên Mỹ cạo da cho người.
Giấu cho chúng bạn khỏi cười,
Thời gian thắm thoát đã mười năm qua.
Cái nghề ta chẳng con ta,
Bức xúc nhục nhã nhưng mà phải vui.
Rằng ta có mắt như đui,
Có tai như điếc để vui với đời.
Đắng cay sao nói hết lời,
Đau thương khổ nhục một đời nam nhi.
Nhưng rồi cũng phải thích nghi,
Làm không mệt mỏi cũng vì tương lai.
Thế rồi gieo quả chẳng sai,
Bao năm lam lũ chẳng hoài công lao.
Ra đường thôi chẳng nhìn cao,
Bon chen danh phận ngày nào yên thân?
Sang hèn trời đã định phân,
Văn bằng thạc sĩ Mỹ phân hết rồi.
Học hành thì cũng vậy thôi,
Lắm anh học sĩ cũng ngồi làm nail
Trí thức gặp phải cái eo,
Suy đi tính lại còn nghèo hơn ta.
Cho nên thôi cứ tà tà,
Cầm tay người đẹp rứa mà lại vui...hihi...
Trân trọng kính chào.
Danny Nguyễn
Chào Danny và các bạn, BÀi viết mang đầy tính bôi bát, thiếu tự tin, đầy mặc cảm . Tôi không làm nghề nail nhưng tôi vẫn đến tiệm nail hàng tháng để làm móng chân tay . Tôi đến tiệm ngoài việc làm móng ra còn được trò chuyện ...
Chào Danny và các bạn, BÀi viết mang đầy tính bôi bát, thiếu tự tin, đầy mặc cảm . Tôi không làm nghề nail nhưng tôi vẫn đến tiệm nail hàng tháng để làm móng chân tay . Tôi đến tiệm ngoài việc làm móng ra còn được trò chuyện thoải mái cùng họ, tôi coi họ như những người bạn và luôn quý trọng họ vì với tôi làm việc gì cũng là công việc thôi . Qua những cuộc trò chuyện tôi biết được họ yêu nghề và luôn mang ơn cái nghề đã mang đến sự khá giả cho họ chớ không ai vô ơn đi bôi bát nghề nghiệp như bạn ...... bạn không tự trọng cái nghề của mình thì làm sao ai tôi trọng bạn . Chúc các bạn an vui. NgocThao
Đồng ý với suy nghĩ của a Thanh,1 cái nghề nuôi sống mình và gia đình,sống có ích cho xã hội,thì tại sao phải giấu, chỉ giấu nghề khi ta làm việc gì đó trái với ý trời và ko đc lòng người thôi, lao động bằng nghề ko trái ...
Đồng ý với suy nghĩ của a Thanh,1 cái nghề nuôi sống mình và gia đình,sống có ích cho xã hội,thì tại sao phải giấu, chỉ giấu nghề khi ta làm việc gì đó trái với ý trời và ko đc lòng người thôi, lao động bằng nghề ko trái pháp luật ko có gì là hèn hay là đánh mất chính mình,vì ít ra mình củng là 1 người có ích cho xã hội ko cướp giật của ai,ko ngữa tay sống bám vào người khác như vậy thì có gì mà phải xấu hổ,còn với những ai học cao ko gặp thời thế thì càng phải biết coi trọng cái nghề đã cho mình miếng cơm,sao lại coi thường,trong cuộc đời mỗi người lên voi xuống dế là 1 chuyện rất là bình thường,ai cũng phải trải qua,chấp nhận cuộc sống đó để còn nghĩ về 1 tương lai tốt đẹp hơn
Học cao hiểu rộng thì có lẽ phải là người biết sống theo thời thế, làm nail nếu chịu khó thì sau này vẫn có thể mua 1 tiệm rồi làm chủ như ai,người học cao phải biết nhìn về 1 tương lai xa hơn để rồi có gắng với cuộc sống hiện tại,đó là những gì mà những người tri thức nên hướng tới khi bước vào nghề làm nail 1 cái nghề ko có gì là xấu hổ,thời đại này chỉ xấu hổ khi ra đường ko xu dính túi,sống bám vào người khác để trở thành gánh nặng cho người thân và xã hội
Xin chào các bạn, cuộc sống ở Mỹ hết sức bận rộn, không có thời gian ăn cơm chứ đừng nói là nghỉ ngời hay viết bài. Hôm nay được nghỉ lễ sung sướng quá và tình cờ đọc được bài báo này lại đúng với tâm trạng người mang ...
Xin chào các bạn, cuộc sống ở Mỹ hết sức bận rộn, không có thời gian ăn cơm chứ đừng nói là nghỉ ngời hay viết bài. Hôm nay được nghỉ lễ sung sướng quá và tình cờ đọc được bài báo này lại đúng với tâm trạng người mang kiếp làm nails. Thật lòng mà nói thì tác giả chỉ phản ảnh một phần rất nhỏ của nghề nail, vì chỉ trong một bài báo thì không thể nói hết được nên tôi muốn chia sẻ chút nỗi niềm của mình.
Hầu hết người việt mình ở Mỹ đều làm nail, và nghề nail thì vô cùng phức tạp, làm việc trong một môi trường hết sức độc hại. 100% tiệm nail luôn xảy ra những chuyện: bon chen, giành giựt, kẻ hơn người thua, đánh nhau, khóc lóc, chia bè phái, ghen tị... kể cả anh em ruột thịt cũng xảy ra chuyện như vậy, không thể nào kể hết được. Tiệm nail không chỉ làm móng chân tay mà còn làm nhưng việc khác như: nhổ lông mày, gắn lông mi, cắt tỉa tóc bộ phận kín của chị em.... nói thật nhiều khi phải tranh giành nhau (có khi là đàn ông) một người khách nhổ lông mày, vì người khách đó cho tiền bo nhiều là chuyện không tránh khỏi. Cái bịnh tham lam, ích kỷ của loài người thì làm sao mà nói hết, nhưng ở môi trường làm nail thì tệ hại bội phần.
Bản thân tôi em trai, và bố tôi làm nghề nail 9 năm nay, chúng tôi không mua tiệm vì mỗi năm muốn cả nhà về thăm vn...nên mọi người phải đi làm thuê. là con gái như tôi thì mọi việc dễ dàng hơn nhưng đối với người lớn tuổi như bố tôi thì khổ lắm, mà nhiểu khi muốn khổ cũng không được nữa vì muốn làm nhưng người ta không chịu. Ở cái tuổi hơn 50 nếu ở VN thì vừa làm vưa chơi, còn ở mỹ thì không làm việc lấy đâu ra mà sống. Nhiều khi thấy bố phải ngôi masage chân cho khách đáng tuổi con của ông để kiếm tiền thật tội nghiệp nhưng biết làm sao. Có lúc lấy đồ nghề để làm nhưng bị từ chối vì nhiều lý do, giống như cô đào hầu rượu đến tuổi già không ai muốn ngôi cùng, thật là tủi thân vô cùng. CS ở Mỹ thì thấy ai cùng vậy nên cũng quen dần. nếu có thể làm lại tôi sẽ không bao giờ đi Mỹ, cho thêm tiền cũng không đi. Nhưng bây giờ làm sao mà về VN đây???
Xin kính chào và xin cảm ơn tất cả các comment của các bạn. Lẽ ra thì tôi không có ý kiến gì nữa nhưng vì có rất nhiều người đã hiểu sai vẫn đề hết sức nghiêm trọng, nên tôi phải mổ xẻ bài viết để các bạn hiểu ...
Xin kính chào và xin cảm ơn tất cả các comment của các bạn. Lẽ ra thì tôi không có ý kiến gì nữa nhưng vì có rất nhiều người đã hiểu sai vẫn đề hết sức nghiêm trọng, nên tôi phải mổ xẻ bài viết để các bạn hiểu rõ vẫn đề hơn.
Trước hết là 2 ví dụ "cậu bé đánh giày và ông chạy xe ôm." Có lẽ do va chạm và được sống ở Mỹ nhiều năm nên tôi đã học được kinh nghiệm nhìn nhận và đánh giá sự việc. Tôi đã phân tích, thậm chí đã tôn vinh nghề đánh giày, chạy xe ôm như 1 công thức khởi nghiệp làm giàu của tôi. Xin chia sẻ với các bạn: Từ một người đánh giày=>sở hữu vài đôi giày cũ=>5-7 đôi giày mới=>một sạp giày=>một tiệm giày=>xưởng đóng giày=>một thương hiệu giày nổi tiếng. Và thông điệp chính của 2 ví dụ đó rất rõ ràng là: "Tự mình làm chủ"=> thành công, giàu có cho nhiều thế hệ. Vấn đề này tôi đã áp dụng trong mọi lãnh vực làm ăn của tôi.
Nội dung chính của bài viết đã nói lên đầy đủ Vinh Quang và khổ nhục của nghề nails. Có rất nhiều bạn đã cho tôi là kẻ sỉ nhục những người làm nails. Điêu đó là hoàn toàn sai. Vì bản thân tôi là một người đã và đang làm nghề nail gần 14 năm nay, và tôi tương đối thành công trong nghề này. Mục đích của tôi chỉ muốn nói rằng: Tôi đã trải qua bao nhiêu khổ nhục mới đạt được chút Vinh Quang.
Và bài viết không chỉ để cho các bạn đọc mà nó sẽ là những tâm sự của riêng tôi, để khi con tôi lớn lên nó sẽ đọc và tôi sẽ kể với con tôi rằng: "Để tạo được CƠ NGHIỆP như ngày hôm nay, ba đã mất bao nhiêu năm làm nghề nails, phải nhẹ nhàng đỡ và săn sóc cho những cụ già ngồi xe lăn có đôi chân hàng tháng trời không rửa, phải chấp nhận sự hành hạ của những người khách khó tính để kiếm những đồng tiền lương thiện, phải gạt bỏ hết mọi thứ để bon chen với CS mới có được sự nghiệp như ngày hôm nay. Con phải hết sức trân trọng những đồng đô la dính đầy mồi hôi và máu mắt của ba..."
Trong CS, có rất nhiều người thành công và họ chỉ ru ngủ những đứa con của họ trên đỉnh vinh quang, họ chẳng bao giờ có đủ can đảm để nói lên quảng đường khổ nhục trước khi họ đạt được những thành công đó. Và theo tôi thì điều đó là hoàn toàn sai lầm, nhưng bài học đắt giá cho những ông này bà nọ có những đứa con đi và con đường tối tăm thì chúng ta đã thấy rất nhiều. Cho nên kể khổ, rèn luyện bản thân và dìu dắt con cái đi hết con đường gian nan, khổ nhục... để đạt tới đỉnh vinh quang là bài học mà tôi đã học được từ những vị doanh nhân thành đạt qua nhiều thế hệ trên đất Mỹ.
"Vào nghề nails bạn phải tự đánh mất chính mình, gạt bỏ lòng tự trọng,danh dự, tôn nghiêm..." Câu này hoàn toàn sai bét vời những người không có gì để mất.... Còn những người đã từng là: giáo sư "dạy văn,luật..." của các trường đại học, các bậc thạc sĩ, tiến sĩ, các tổng, phó giám đốc các cty, các tầng lớp trí thức ở trong nước, nhưng khi qua đây không còn quỹ thời gian để làm lại cuộc đời phải làm nails thì mới thực sự thấu hiểu được câu trên ý nghĩa như thế nào. Liệu những con người như thế này có đủ can đảm gọi về VN tự hào về nghề nghiệp chân chính của mình không?
Tôi khuyên các bạn không nên nói thật với mẹ hiền VN, nếu không các cụ sẽ đau lòng không còn nhai nổi miếng trầu chứ đừng nói ăn cơm. Đọc tất cả ý kiến của các bạn, tối thấy rất nhiều người tự lừa dối chính mình ngay trong cấu nói của các bạn."lao động là vinh quang, rất đáng để tự hòa vì nghê nails đã chu cấp cho chúng tôi học ra trường này trường nọ...." rất đáng để tự hào sao không làm nails mà lại tới trường học làm ông này bà nọ làm gi... phải chăng, những người này không đủ can đảm để nhìn nhận sự thật.
Chắc các ông chủ tiệm nails cũng không lạ gì cảnh mấy người thợ cạn lời đấu võ mồm với nhau chỉ vì hơn thua một con khách, hay thỉnh thoảng chứng kiến cảnh thợ vùng vằng dọn đồ nghề nghỉ ngang không cần báo trước vì ông chủ xếp khách nhầm cho người khác. Tôi đã từng vào bệnh viện thăm một người đánh nhau ở tiệm rách mặt phải khâu nhiều mũi chỉ vì giành khách với nhau và ẩu đả với nhau, và sau đó người kia trả thù bằng cách vác dao chém rất nhiều nhát vào mặt người đối thủ. Những chuyện va chạm với nhau hết sức bạc bẽo ở tiệm nails thì làm sao mà nói hết được. chỉ có những người làm nails mới thực sự hiểu nhưng ít ai dám nói thật, chỉ có Danny mới dại dột như vậy thôi.
Và điều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn là, du nghề nail có như thế nào đi nữa thì tôi và những người làm nail phải cảm ơn cái nghề này. vì nó đã tạo cho tôi và các bạn một thành công không nhỏ trong CS. Bài viết của tôi chỉ là những tâm sự rất thật mà thôi. và tôi đã dùng nụ cười để kết thúc bài viết chỉ vì các bạn không chịu hiểu tâm ý của tôi mà thôi.
Chúc các bạn luôn thành công trong CS.
Dúng là không có nghề nào là nhục cả. Có diều, khi ra số o xứ người, nếu mình dủ thời gian, khả năng dể lấy dược bằng cấp, làm việc bằng trí óc, thì vẫn hãnh diện hơn. Tôi ở Mỹ 10 năm, làm nail 8 năm, và bây ...
Dúng là không có nghề nào là nhục cả. Có diều, khi ra số o xứ người, nếu mình dủ thời gian, khả năng dể lấy dược bằng cấp, làm việc bằng trí óc, thì vẫn hãnh diện hơn. Tôi ở Mỹ 10 năm, làm nail 8 năm, và bây giờ ở nhà trông cháu. Tôi dế Mỹ khi 48 tuổi, du ở VN tôi la giáo viên cấp 3, nhưng môn Lý của tôi dậy học, không dùng gì dươc o xứ Mỹ nay, muố làm việc gì bằng chữ nghĩa cũng phải di học lại, ít nhất 3 năm, nếu dã có nền tảng Anh Van trước, không thì phải nhiều năm hơn nữa.
Tôi không còn cách nào khác là phải di làm nail. Tôi không thấy nhục, nhưng tôi có buồn. Các con tôi dều học giỏi, các cháu lấy bằng Dai học, và cao hơn nữa, và tìm dược việc làm dúng với ngành nghề dã học. Nói dài dòng như vậy, dể thấy là, thật sự, nghề nail không có gì dể mình hãnh diện dươc, vì da số không co bằng cấp về chữ nghĩa. Làm dể kiếm tiền sinh sống ma thôi.
Cac em du học sinh có bao giờ phí phạm tiền cha me de học làm nail hay không? Vay thi anh Danny Nguyen không khen ngợi, khôngcổ dộng nen làm nail , theo tôi là dúng. Có lẽ cách diễ dạt của anh Danny làm nhiều ngươi không dồng tình.Tôi chỉ mong các em Việt Nam sống ở My, nên cố gắng học hành cao, dể tiếng noi cộng dồng có trọnng lương, dể người bản xứ nể trọng dân tộc VN của mình thôi.
Tôi chưa thấy bác sĩ hay nha sĩ bỏ việc dể ra làm nail. Vậy làm nghề có chữ nghĩa vẫn tốt hơn chứ. Vài ý thô thiển góp vào diễ dàn dể mọi ngươi cùng bàn thêm.
Hong Van
Xin chào bác Danny, em phục cái tài văn chương của bác quá, đọc mấy bài của bác thấy đã quá. Chắc trên đời ít ai có đủ can đảm nói thật như bác. tui làm nail bao nhiêu năm nhưng không dám nói với người nhà vì sợ họ ...
Xin chào bác Danny, em phục cái tài văn chương của bác quá, đọc mấy bài của bác thấy đã quá. Chắc trên đời ít ai có đủ can đảm nói thật như bác. tui làm nail bao nhiêu năm nhưng không dám nói với người nhà vì sợ họ buồn nhưng mình qua đây thì đâu có ngán việc gì phải không bác. ai nói gì kệ ngươi ta nhé, tui phải đọc bài của bác nữa đó. chúc bác khỏe.
Chào quý vị và tác giả,
Dường như một số ít quý vị đồng tình với tác giả bài viết này đã có vẻ quan niệm không đúng đắn lắm khi viện dẫn lý do nghề nails là tủi nhục vì không bậc cha mẹ nào làm nghề này mà không ...
Chào quý vị và tác giả,
Dường như một số ít quý vị đồng tình với tác giả bài viết này đã có vẻ quan niệm không đúng đắn lắm khi viện dẫn lý do nghề nails là tủi nhục vì không bậc cha mẹ nào làm nghề này mà không khuyên con phải cố học lấy bằng để vươn lên trong cuộc sống, có người lại nói chỉ những người có trình độ thật sự mới cảm thấy "tủi nhục" mà thôi, còn những người "bình dân" khác thì sẽ chẳng "có gì để mất" nên không tủi nhục... Xin thưa đôi điều sau:
- Đồng ý nghề nails khó thể so sánh với kỹ sư, bác sĩ (Lẽ đương nhiên vì một bên chỉ học vài tháng, bên kia thì ít nhất vài năm). Nhưng điều đó không có nghĩa là nghề này bị "TỦI NHỤC". Quý vị không thể viện dẫn duy lý rằng: "anh không tốt bằng anh kia, là anh xấu...." Lẽ ra quý vị ở Mỹ đủ lâu đễ hiểu vấn đề tế nhị này.
-Nếu thật sự xã hội khinh rẽ nghề này như quý vị nói, thì làm sao họ có thể làm nhiều tiền hơn những người mà quý vị cho là có học thức hơn. Đây có phải là xã hội thì không chê bai nghề này, nhưng chính quý vị là người chê bai và xem nó rẻ rúng thôi.
-Một số "hùng hồn" đặt câu hỏi rằng: "Nếu không bị cho là rẻ rúng thì tại sao đa số anh chị em hoặc cha mẹ làm nails lại khuyên con cái cố gắng học để không đi theo ngành này nữa, hoặc chính cá nhân họ cũng vừa học vừa làm để cố gắng thoát ra nghề làm nails....."
Xin thưa rằng, họ không phải chê nghề này rẻ rúng hoặc tủi nhục, mà cái đơn giản là vì nếu có bằng cấp, thì họ sẽ được làm công việc an nhàn cho tâm tư họ thảnh thơi để "enjoy" trong cuộc sống nhiều hơn đấy các bạn ạ. Bằng chứng là họ cũng thừa biết có thể họ sẽ kiếm ít tiền hơn, ngay chính tác giả cũng đã đề cập đến rằng anh ta kiếm nhiều hơn họ đấy thôi.
Kết luận, tôi thấy tác giả và các bạn đã đánh đồng hai chử "TỦI NHỤC" và "CỰC NHỌC" trong nghề làm nails rồi đấy. Chỉ có cực nhọc mà thôi, xin hiểu cho như vậy. Nhưng ngược lại cũng được hưởng xứng đáng với công lao động của mình rồi còn gì.....Thế thì còn than van tủi nhục gì nửa kia chứ......!!!
Tran trong
hi Danny Nguyen! Cuộc sống của tôi trên đất Mỹ, và tôi cũng là người trong lãnh vực nails, tôi hiểu bạn nói gì? Và bạn diễn tả ra sao? Và nó đúng là sự thật như những gì bạn nói. Hẳn bạn biết rằng câu nói của người xưa ...
hi Danny Nguyen! Cuộc sống của tôi trên đất Mỹ, và tôi cũng là người trong lãnh vực nails, tôi hiểu bạn nói gì? Và bạn diễn tả ra sao? Và nó đúng là sự thật như những gì bạn nói. Hẳn bạn biết rằng câu nói của người xưa hay nói " Nói thật thì mất lòng " nhưng nước Mỹ công bằng và sự thật chỉ có làm nails như mình mới hiểu thôi .
Xin chào bác Hữu Trọng và mọi người,
Bác và một số người muốn cháu xin lỗi? điều đó hoàn toàn không có gì khó cả, chỉ vì cháu không làm gì có lỗi nên cháu không nên làm điều đó. Đọc Y/C của bác" dù anh nói thật ...
Xin chào bác Hữu Trọng và mọi người,
Bác và một số người muốn cháu xin lỗi? điều đó hoàn toàn không có gì khó cả, chỉ vì cháu không làm gì có lỗi nên cháu không nên làm điều đó. Đọc Y/C của bác" dù anh nói thật đi nữa thì anh cũng phải xin lỗi" cháu nhớ tới câu nói của ba cháu, nhưng đã lâu lắm rồi: "Con là con, ba nói sai con cũng phải nghe" không hợp lí, nhưng cháu đã phải vâng lời. Bài viết của cháu chỉ nói lên những cảm xúc thật sự trong đời thường của cháu nói riêng và những người xung quanh cháu nói chung.
Tâm của cháu là hầu mong Chữ Vinh được nhân đôi và chữ Nhục đươc chia hai. Bác đang ở VN thì làm sao mà hiểu được nỗi niềm của người làm nail như tụi cháu. Nhưng nếu xin lỗi để giải tỏa được bức xúc của bác và mọi người thì cháu sẵn sàng nhưng không phải vì bài viết, mà nó là cử chỉ của một con người thiện tâm mà thôi. Cháu đọc phản hồi của bác, cháu cảm thấy bác như sắp lên tăng xông vậy. Xin lỗi bác và mọi người nhé!
Nhưng bác phải hứa với cháu là phải thay đổi cách nhìn nhận sự việc nhé. Vì trong CS luôn " Hoạ vô đơn chí..."đối diện với những sự thật chua xót quá độ mà xảy ra những chuyện không hay thì cháu lại mang trọng tội với GĐ bác và mọi người. Cháu chắc là bác và nhiều người ở VN có người thân ở Mỹ cũng làm nail, chắc họ phải cảm ơn cháu đã chuyển những điều mà họ không dám mở lời nói thật. Những ai ở VN có người thân ở Mỹ đọc được bài viết này thì tết này mời cảm nhận được từng đô la quà tết giá trị như thế nào. Và đó là một trong những thông điệp của bài viết.
Thành thật chúc mừng bạn Danny Nguyễn, tới ngày hôm nay bạn đã có 183 người đọc bài của bạn. Chê bai có, trách móc có và khen về bài viết của bạn cũng có. Có người hiểu ẩn ý của bạn thì khen, có người vừa đọc xong là ...
Thành thật chúc mừng bạn Danny Nguyễn, tới ngày hôm nay bạn đã có 183 người đọc bài của bạn. Chê bai có, trách móc có và khen về bài viết của bạn cũng có. Có người hiểu ẩn ý của bạn thì khen, có người vừa đọc xong là phản ứng liền. Bạn đã thâu thập được tất cả phản ứng tâm lý của con người, của từng thành phần trong xã hội. Bạn đã thành công. Riêng cá nhân tôi, bạn là người trầm tĩnh và nói thật những gì muốn nói. Mong bạn viết thêm những bài khác chẳng hạn như (mấy ông Bác Sĩ lừa đảo bảo hiểm, hoặc lợi dụng người già bắt người ta tới khám bịnh nhiều lần v...v...)
Chúc bạn có nhiều sức khoẻ để viết tiếp,
Duy Trần
Nguời đang sống tại California
Theo tôi thì nghề nail cũng là 1 nghề chân chín và nó đã giúp rất nhiều người Việt có cái ăn cái mặc trên đất Mỹ. Nhưng đối với 1 số người có kiến thức và chuyên môn mà khi sang Mỹ lại phải làm những việc đó thì ...
Theo tôi thì nghề nail cũng là 1 nghề chân chín và nó đã giúp rất nhiều người Việt có cái ăn cái mặc trên đất Mỹ. Nhưng đối với 1 số người có kiến thức và chuyên môn mà khi sang Mỹ lại phải làm những việc đó thì thật là nhục nhã. Tôi thấy bài viết của tác giả thật có ít để 1 số người hình dung rõ hơn về cuộc sống ở Mỹ và định hình lại "giấc mơ Mỹ" của họ.
Chào Danny Nguyễn và quí độc giả! Tôi không phải việt kiều mà là người việt đang sống ở Việt Nam. Đọc bài viết của Danny Nguyễn tôi có một chút ý kiến. Nghề gì cũng là nghề, bất kể ngành nghề nào hay công việc nào thì cũng có ...
Chào Danny Nguyễn và quí độc giả! Tôi không phải việt kiều mà là người việt đang sống ở Việt Nam. Đọc bài viết của Danny Nguyễn tôi có một chút ý kiến. Nghề gì cũng là nghề, bất kể ngành nghề nào hay công việc nào thì cũng có những nét đặc thù, thuận lợi và khó khăn riêng. Miễn là mình kiếm đồng tiền bằng chính sức lao động của mình và ngành nghề đó không bị xã hội lên án là được. Nếu xã hội không lên án thì không có gì chúng ta phải cho là mình thấp kém bởi vì mình kiếm đồng tiền từ chính sức lao động của mình, không giành giựt hay cướp bóc của ai. Bởi vậy không có gì đáng để hổ thẹn. Bởi vậy chúc các bạn vượt qua tất cả và thành công tốt đẹp trong mọi lĩnh vực. Trân trọng! Hina
Tôi có đọc qua bài viết của bác Dân Ny cũng như ý kiến đóng góp của các độc giả khác và cũng có đôi lời góp ý. Văn hóa ở Mỹ và VN khác nhau. Một đàng là văn hóa thực dụng, một đàng là văn hóa hình thức. ...
Tôi có đọc qua bài viết của bác Dân Ny cũng như ý kiến đóng góp của các độc giả khác và cũng có đôi lời góp ý. Văn hóa ở Mỹ và VN khác nhau. Một đàng là văn hóa thực dụng, một đàng là văn hóa hình thức. Nhập gia thì phải tùy tục cho nên muốn đánh giá một nghề nào đấy phải đặt mình vào bối cảnh và môi trường tương ứng.
Đối với người mới nhập cư, tiếng Anh chưa rành, bằng cấp chưa có thì để mưu sinh phải chấp nhận lao động chân tay, cho dù ở VN có là trí thức trí ngủ gì cũng vậy. Và một trong những nghề lao động phổ thông hái ra tiền đó là nghề nail. Đối với nhiều người nail là chiếc chìa khóa vàng để tiến nhanh, tiến mạnh lên xã hội Mỹ. Cũng có người xác định cho mình nail chỉ là phương tiện tạm thời để tiếp tục tiến vào những vùng sâu, vùng xa của Mỹ, làm những nghề mà mình ưa thích. Nail cần được trân trọng.
Kinh tế Mỹ biến đổi theo chu kỳ, lên lên xuống xuống như roller coaster khiến người lao động mệt ná thở. Khi lên có việc không nói làm gì, còn khi suy thoái không có việc mà làm. Cho nên vớ được cái job để tồn tại là ngon lắm rồi còn chê ỏng chê eo gì nữa. Nail muôn năm.
Tôi ở Mỹ cũng mười mấy năm, không làm nail nhưng bản thân tôi thấy nghề này cũng bình thường như những ngành nghề lao động khác, chẳng có gì phải gọi là nhục nhã. Tôi thấy ở VN nhiều người vẫn còn tư tưởng miệt thị nghề nail hay những nghề lao động phổ thông khác. Có bạn cho rằng kỹ sư thạc sĩ đi làm nail thì thấy nhục và đưa ra dẫn chứng là ở VN có ông bà kỹ sư thạc sĩ nào dám bỏ việc cơ quan để xin vào làm việc ở các quán gội đầu cắt tóc, dù đó là nghề chân chính. Xin trả lời bạn nghề nào cũng cần phải có chuyên môn của nó. Kỹ sư thạc sĩ thì không có kỹ năng và đầu óc thẩm mỹ để làm thợ cắt tóc và thợ cắt tóc thì không đủ khả năng làm công việc của kỹ sư. Nếu bạn làm kỹ sư điện toán mà có người muốn bạn qua làm trưởng phòng cơ khí thì bạn có chịu không? Và nếu chịu thì tồn tại được bao lâu?
Có bạn đưa ra dẫn chứng bạn dẫn về nhà hai cô bạn gái một cô đẹp kiếm nhiều tiền nhưng làm nghề cắt tóc gội đầu và một cô làm nghề giáo thu nhập không bằng cô kia thử hỏi xem gia đình anh ta sẽ ủng hộ cô gái nào. Xin trả lời là bạn đặt câu hỏi không thích hợp. Chọn hay không là phải tùy vào anh chàng kia. Tôi là nam giới nên cũng có thể bật mí cho bạn rõ. Họ chọn lựa chủ yếu dựa trên nhan sắc, tính cách và tình cảm của người con gái chứ không đặt nặng về nghề nghiệp hay thu nhập. Nếu bạn chưa lập gia đình thì tôi nghĩ bạn nên xem lại quan niệm của mình về hôn nhân và tình yêu.
Có bao giờ bạn tự hỏi ở VN từ bao lâu nay nhiều người trọng chữ sĩ như vậy nhưng nền khoa học kỹ thuật VN ĐANG đứng ở đâu trên thế giới và trong khu vực? Có cái gì đó mâu thuẫn ở đây…
Để tồn tại và phát triển trong một nghề, ngoài kỹ năng chuyên môn cần phải có sự yêu thích nữa. Một khi bạn làm nghề mà mình không yêu thích thì nảy sinh cảm giác chán nản hay tiêu cực là chuyện đương nhiên. Còn nếu đã thật sự yêu thích thì sẽ hạnh phúc với nghề của mình và không bao giờ có khái niệm nhục hay đánh mất chính mình như bác Ny đã nói.
Đối với các bạn làm nail, một khi các bạn đã bước chân vào nghề này sau khi tính toán thiệt hơn thì các bạn phải giữ vững lập trường của mình, hạnh phúc hay không là ở suy nghĩ của các bạn, không phải ở đánh giá của người khác. Tôi nghĩ các bạn cũng không nên phản ứng quá tiêu cực trước những bài viết như vậy vì hai lý do. Một, nếu người ta chân thành chia sẻ cảm nhận của họ thì phản ứng tiêu cực chỉ khiến mình trở thành lố bịch chả ai đồng tình. Hai, nếu người ta viết vì một động cơ nào đó ẩn đằng sau thì phản ứng thái quá của bạn chỉ tổ làm cho họ ôm bụng cười khoái trá. Chưa kể lỡ các bạn nóng giận lên tăng xông phải đi bệnh viện lại tốn tiền.
Bài viết của bác Dân Ny rất hay và chi tiết, thơ lại rất hợp lý hợp tình. Chỉ có điều tôi thấy hơi lạ là bác ở Mỹ đã bao nhiêu năm mà tư tưởng lại còn rất VN. Nếu mang nỗi “nhục nhã” như vậy sao lúc có tiền rủng rỉnh bác không tiếp tục học lên cao theo đuổi cái nghề mà mình yêu thích mà lại tiếp tục chịu “nhục”. Còn nữa, hoàn cảnh xuất thân của bác theo đuổi nhiều nghề thủ công mà nghề nào cũng đòi hỏi phần lớn thời gian mới đạt được sự tinh xảo mà vẫn có thể diễn đạt ý tưởng bằng câu chữ chính xác và logic thì thật đa tài. Cá nhân tôi nghĩ bác giống một tay ký giả viết phóng sự thì hơn.
Chúc mọi người Giáng Sinh vui vẻ và Năm Mới hạnh phúc!
Trước tiên nên xác định rõ mục tiêu di cư đến nước ngoài, tôi cũng đã từng đi Mỹ, cũng có thời gian sống bên Mỹ, nên tôi cũng hiểu được cuộc sống như thế nào. Thiết nghĩ, nếu vừa muốn kiếm tiền nhiều, vừa muốn con cái, gia đình ...
Trước tiên nên xác định rõ mục tiêu di cư đến nước ngoài, tôi cũng đã từng đi Mỹ, cũng có thời gian sống bên Mỹ, nên tôi cũng hiểu được cuộc sống như thế nào. Thiết nghĩ, nếu vừa muốn kiếm tiền nhiều, vừa muốn con cái, gia đình được tốt đẹp hơn thì phải "cày" thôi anh ạ. Công việc nào cũng vậy, mình làm việc bằng cái "tâm" và suy nghĩ khách quan thì sẽ tốt thôi. Mình làm việc bằng sức lao động của mình, không cướp giật, trộm cắp là tốt rồi, không gì phải xấu hổ cả. Eddie Le
Bài viết chỉ hay đối với những ai chưa từng tới Mỹ, ông Danny này đặc biệt xúc phạm tới những người thợ nail. Tôi nghĩ rằng ông này chỉ bốc phét, làm chân tay nước ko ai đeo khẩu trang, chỉ đeo khi làm bột (acrylic nails), mà làm ...
Bài viết chỉ hay đối với những ai chưa từng tới Mỹ, ông Danny này đặc biệt xúc phạm tới những người thợ nail. Tôi nghĩ rằng ông này chỉ bốc phét, làm chân tay nước ko ai đeo khẩu trang, chỉ đeo khi làm bột (acrylic nails), mà làm bột thì ko có gì phải "uất ức "hay "căm hận " khách hàng cả.Ông này chỉ nghe người ta kể lại rồi lên đây bốc phét , rồi rảnh rang làm thơ con cóc nữa , thợ nail ko ai rảnh như vậy.
Theo như ông kể thì chỉ thời gian ngắn là ông có bằng nail tôi thấy khó tin,tôi thấy có người ở Mỹ cả chục năm vẫn chưa lấy được bằng nail, vì thi bằng bằng tiếng Anh rất khó, gồm nhiều từ chuyên môn về bịnh nail dài dằng dặc giống bên dược, ngoại trừ một vài tiểu bang có cho thi bằng tiếng Việt.
Tôi cũng là một thợ nail , gặp rất nhiều người cùng nghề nhưng hầu như không có ai bị bịnh sỹ diện hảo như ông này cả. Họ đều toàn tâm lo cho công việc để kiếm tiền lo cho bản thân và gia đình,dư chút ít lại gởi về cho người thân ở VN, và họ cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào khi giúp đở được người khác bằng những đồng tiền kiếm được bằng công sức của mình.Vài hàng gởi cho ông Danny. Simon Nguyen
Anh Danny thật là một người dũng cảm vì dám nói lên sự thật mà không một ai dám nói. " Lao động là vinh quang ", vâng đúng, nhưng có ai dám tự hào đi khoe nghề mình làm là làm nail đâu nhỉ ??? Những người có tri ...
Anh Danny thật là một người dũng cảm vì dám nói lên sự thật mà không một ai dám nói. " Lao động là vinh quang ", vâng đúng, nhưng có ai dám tự hào đi khoe nghề mình làm là làm nail đâu nhỉ ??? Những người có tri thức, vì sự mưu sinh, chính họ mới cảm nhận được cái nhục của nghề khi phải nâng chân, nhặt da...cho người khác.
Tôi mong lớp trẻ hãy ý thức được điều này, tại sao người Việt mình lại nổi tiếng với nghề nail ? tại sao lại không phải là những người da trắng ? Nếu phải làm nail vì sự mưu sinh, thì hãy làm vài năm thôi để đủ tiền học Đại Học, đó là niềm tự hào của một dân tộc các bạn ạ, chứ không phải niềm tự hào " Lao động là vinh quang " với nghề làm nail hay quét rác...
Rất cám ơn bài viết của anh Danny, mong anh đừng buồn vì những con người phê phán anh. Anh phải thấy vui vì bài viết của anh rất thành công :)). Chúc anh và gia đình một Giáng sinh an lành và năm mới hanh phuc'.
Tác giả đã nói rõ ràng rồi đấy thôi, tác giả không có ý nói nghề này là nhục nhã, nhưng khi đối với 1 người làm lâu năm như tác giả thì biết rõ ràng vấn đề này hơn, còn đối với 1 vài người thì kiếm tiền để ...
Tác giả đã nói rõ ràng rồi đấy thôi, tác giả không có ý nói nghề này là nhục nhã, nhưng khi đối với 1 người làm lâu năm như tác giả thì biết rõ ràng vấn đề này hơn, còn đối với 1 vài người thì kiếm tiền để lo phụ tiếp thêm thì khác, làm 1 vài năm thì thôi, cũng không tranh giành đồng tiền, không coi đồng tiền là trên hết, còn tác giả thì sống chết với nghề nên mới hiểu và thấm thía những gi mà nghề nail đem lại.
Các bạn rõ ràng ai cũng hiểu: làm nail để giúp đỡ gia đình, nuôi ae ăn học, kiếm thêm thu nhập rồi cố gắng lấy cái bằng này bằng nọ.. nếu các bạn nói cái nghề này hay lắm thì tại sao phải cho ae, người thân học lấy bằng này bằng kia làm cái gì (và theo như tôi nghĩ ai cũng cố ý khoe khoang tấm bằng Đại Học mà mình đang theo đuổi) vậy chẳng phải các bạn đang tự hào về các tấm bằng đó hơn là nghề nail sao? Nói người ta mà không biết nhìn lại mình.
Nghề nào cũng hay, cũng tốt nhưng đây rõ ràng là cái nghề ma do hoàn cảnh mình mới phải làm(chứ không phải được làm). Thử hỏi nếu các bạn đang làm Nail mà có người ae ruột hay con cái của mình thì bạn có dám chắc là khuyên ae hay con của mình đừng đi học mà làm nail ko? hay là cố gắng làm để nuôi cho nó ăn học, cho nó co tương lai, có tấm bằng DH để mà cho bà con, gia đình, bạn bè nể mặt không?
Cho nên theo tôi nghĩ đừng bao giờ so sánh 1 người kiếm tiền bằng lao động chân tay với 1 người kiếm tiền trí thức với nhau cả. Nghề nào cũng tốt nhưng trong mỗi cái nghề nó có sự phân biệt rõ ràng hết đấy các bạn ạ. Chẳng lẽ cái bằng Nail lại được mọi người kính trọng ngang bằng với cái bằng bác sỹ, kỹ sư à? vậy thì người ta bỏ 4-5 năm học DH, tiền bạc để làm j vậy nhỉ?
Các bạn ở đây nói thì hay nhưng không ai hiểu vấn đề, nhìn lại con cái mình đi mà suy nghĩ lại nhé, các bạn hướng con cái mình theo con đường gì thì tự hiểu đi, tôi nghĩ chắc không có ai hướng con cái mình theo nghề Nail này đâu phải ko :) Cám ơn tác giả đã có những suy nghĩ chân thành, tôi rất thích những gì tác giả đã đóng góp và chia sẻ!
Chào Danny,
Đọc bài (Tâm tư from Danny Nguyễn) của bạn thì tôi đã hiểu tại sao bạn lại tiêu cực như vậy. Công nhân đánh nhau là do lỗi của người quản lý bạn ạ. Bạn nói "Vào nghề nails bạn phải tự đánh mất chính mình, gạt ...
Chào Danny,
Đọc bài (Tâm tư from Danny Nguyễn) của bạn thì tôi đã hiểu tại sao bạn lại tiêu cực như vậy. Công nhân đánh nhau là do lỗi của người quản lý bạn ạ. Bạn nói "Vào nghề nails bạn phải tự đánh mất chính mình, gạt bỏ lòng tự trọng, danh dự, tôn nghiêm..." Câu này hoàn toàn sai bét vời những người không có gì để mất" Hihihi. Calm down Danny.!^_^ Gọi khách là " Con khách " là bạn đã mất hết ca những cái tự trọng, danh dự, tôn nghiêm đó rồi còn gì. " Không biết bạn có không để mà mất nữa. Sorry...
Chúng tôi gọi khách là Bà, là cô, là ông. (Mrs, Miss, Mr) Họ gọi chúng tôi là "Sir" Ngài, và "Lady". Không biết chúng tôi có nên cảm thấy nhục nhã khi các vị khách yêu quí gọi chúng tôi như vậy không? Khách thân thì gọi bằng tên "Cúng cơm" ^_^ Hãy tôn trọng mình bằng cách tôn trọng mọi người. Đó là Lòng tự trọng, sự tôn nghiêm của chính bạn. Thân ái
Người lương thiện làm việc, kiếm thu nhập thì không có nghề nào nhục cả, chỉ có con người làm nhục bản thân mình mà thôi. Bác sỹ là một nghề cứu người cao quý nhưng cũng có những bác sỹ gian lận tiền của chính phủ (ở Mỹ), vòi ...
Người lương thiện làm việc, kiếm thu nhập thì không có nghề nào nhục cả, chỉ có con người làm nhục bản thân mình mà thôi. Bác sỹ là một nghề cứu người cao quý nhưng cũng có những bác sỹ gian lận tiền của chính phủ (ở Mỹ), vòi vĩnh, bắt bẻ bệnh nhân để kiếm thêm tiền hoa hồng, lót tay (ở Vietnam) thì cũng nhục nhã, không hay ho gì. Xin bạn Danny và các bạn khác đồng quan điểm nhớ cho rằng nghê nail cũng như những nghề lao động tay chân khác chỉ có cực chứ không phải nhục, xin đừng đánh đồng hai chữ cực nhục với nhau.
Riêng bạn Danny, trước tôi đoán bạn giàu nhờ nghề tay chân nên thường cay đắng với giới trí thức, thật quả không sai. Bạn sẽ không bao giờ vui sướng với cuộc đời vì bạn lúc nào cũng đứng giữa 2 dòng nước. Bạn kiếm tiền nhờ lao động chân tay nhưng bạn không yêu quý nó, lúc nào cũng khinh rẻ nó. Bạn tự hào giàu có hơn giới trí thức nhưng bạn lại không thể gia nhập giới trí thức. Bạn cứ lỡ thợ, lỡ thầy nên lúc nào cũng chua chát, cay đắng là phải rồi.
Hiện giờ tôi là manager làm cho phòng thí nghiệm Bộ Quốc Phòng Mỹ. Tôi cũng từng bưng tô, rữa chén bát nhà hàng, công nhân lau dọn vệ sinh. Bạn bè thời DH của tôi đi làm nail cuối tuần, vì làm Nail cùng khoảng thời gian như nhau ...
Hiện giờ tôi là manager làm cho phòng thí nghiệm Bộ Quốc Phòng Mỹ. Tôi cũng từng bưng tô, rữa chén bát nhà hàng, công nhân lau dọn vệ sinh. Bạn bè thời DH của tôi đi làm nail cuối tuần, vì làm Nail cùng khoảng thời gian như nhau thì kiếm tiền nhiều hơn làm công nhân. Nghề nào cũng cao quí cả, chỉ có những người có địa vị bằng cấp lợi dụng đia vị để móc ngoặc, hối lộ kiếm chác cho bản thân gia đình thì mới nhục nhã đáng chê trách.
Tư cách từng con người nói lên phẩm giá mỗi người, anh làm nail mà vui vẻ sẵn sàng giúp người nghèo, đến nhà tôi sẽ mời anh ăn cơm coi anh như khách quí còn hơn anh làm giám đốc, trưởng phòng, bác sĩ, kỹ sư có chức quyền mà chỉ biết hối lộ, ăn chơi gái trẻ không mảy may có lòng nhân ái với đồng loại thì tôi cũng đóng cửa không cho vào nhà tôi.
Gửi anh Danny và các bạn. Tôi đang ở VN và chưa từng làm nghề nai. Chị, 2 em và mẹ tôi đều làm nail ở Mỹ. Chị tôi làm nghề đó từ 2 bàn tay trắng và tạo nên tiệm của riêng mình; 2 em tôi du học và ...
Gửi anh Danny và các bạn. Tôi đang ở VN và chưa từng làm nghề nai. Chị, 2 em và mẹ tôi đều làm nail ở Mỹ. Chị tôi làm nghề đó từ 2 bàn tay trắng và tạo nên tiệm của riêng mình; 2 em tôi du học và tự chi tiêu, học phí,... cũng bằng thu nhập của nghề nail; mẹ tôi cũng tự kiếm sống bằng nghề đó để phụ tiền nhà với em tôi. Hiện nay 2 em tôi đã gần hoàn thành chương trình bác sĩ và kỹ sư.
Tôi có nghe gia đình bảo cực, nhưng chưa nghe gia đình bảo nhục nhã và đánh mất danh dự của mình. Bởi tôi và họ cùng biết, đó cũng là một cái nghề, ít nhất là nuôi sống bản thân và phụ giúp gia đình mà không cần làm gì trái với lương tâm và đạo đức xã hội. Nhờ nghề đó, chị tôi học xong chương trình cử nhân ngành thuế, em tôi học xong chương trình bác si, kỹ sư; mẹ tôi thấy mình có ích vì kiếm được tiền.
Tôi không thấy ở họ sự "đánh mất chính mình", mà tôi thấy họ hạnh phúc vì thành quả của mình tạo ra. Hy vọng anh suy nghĩ và đừng viết những điều lung tung. ít nhất anh cũng sống bằng nghề đó, và tạo dựng được sự nghiệp từ nó đó. Bên cạnh đó, tôi xin nhắc anh rằng, nếu anh là chủ doanh nghiệp, anh cũng sẽ chia phần trăm như họ thôi.
Anh không thể kêu họ làm từ thiện mà mở tiệm nail để anh làm và hưởng trọn 100% tiền công. Như vậy họ sống bằng gì? Với tư tưởng so sánh với nghề xe ôm và đánh giày, tôi xin lỗi khi nghĩ rằng tầm hiểu biết và chí tiến thân của anh cũng giới hạn thấp lắm. Anh không ngóc đầu lên trong xã hội được đâu, khi mà anh chỉ muốn làm ít và hưởng nhiều.
Theo suy nghỉ và lý luận của ngài Danny Nguyen, tôi thấy có lẽ ngài nên học nghề cắt tóc thì hơp với trình độ và tư duy của ngài hơn, vì cắt tóc thì được "đè đầu, cỡi cổ " thiên hạ mà !!! Lại không cần học vấn nhiều (như ngài).
Hahaha, Tôi hơi mắc cười khi lại thấy bác Danny Nguyễn viết tiếp một bài nữa. Có thể những gì bác nói là sự thật, nhưng tầm nhìn của bác chỉ mang tính cá nhân thôi. Tuy nhiên phải công nhận là bác viết khá lôi cuốn, có thể làm ...
Hahaha, Tôi hơi mắc cười khi lại thấy bác Danny Nguyễn viết tiếp một bài nữa. Có thể những gì bác nói là sự thật, nhưng tầm nhìn của bác chỉ mang tính cá nhân thôi. Tuy nhiên phải công nhận là bác viết khá lôi cuốn, có thể làm một phóng viên nghiệp dư được đó (bài bác viết có nhiều comment dù rằng đa phần phản đối).
Cũng hơi thú vị khi biết được nhiều quan niệm sống như vậy ở Mỹ, nhất là những người chưa bao giờ hưởng được nền văn minh thực sự. Tôi đoán chắc bác vẫn là tuýp người sống theo kiểu tích lũy tiền bằng mọi giá, cố gắng tránh đóng thuế càng nhiều càng tốt, rồi dành tiền thật nhiều để bù vào việc không hoà nhập nổi vào xã hội Mỹ.
Tôi mạn phép có lời khuyên (nếu không đúng như tôi đoán xin bỏ qua): bác hãy học cách tiêu tiền, hưởng thụ cuộc sống, tiền có nhiều mấy cũng không giúp bác dẹp được cái ý nghĩ ấu trĩ về bản thân mình là tầng lớp thấp kém trong xã hội đâu! Người giàu là người có thể sử dụng tiền của mình một cách thoải mái và hợp thời chứ không phải là người có nhiều tiền. OK?
| Ẩm thực của người Việt năm châu |
Bạn yêu thích các món ăn, nhà hàng Việt ở nước ngoài, xin mời chia sẻ về chúng tại hộp thư nguoivietvnexpress@gmail.com |
| Kinh nghiệm trồng rau muống ở Nhật |
| Lớp dạy ẩm thực Việt Nam ở Thụy Sĩ |
| Cơm tấm, bún Huế đậm đà ở Little Saigon |
| Kinh nghiệm Việt Kiều |
|
| Người Việt lập nghiệp ở nước ngoài |
| Tôi làm giàu ở Mỹ như thế nào? |
| Kinh nghiệm kinh doanh địa ốc ở Mỹ |
| Cách tìm việc cho người mới định cư |
(HN) - (TP.HCM)









Bất cứ hình thức lao động chân chính nào cũng vinh quang. Nghề nails cũng không ngoại lệ, nhưng chính cái cách thể hiện của những người trong giới đã làm xấu đi hình ảnh của chính họ nói riêng và của người Việt nói chung trong mắt người bản ...