Cảnh sát gốc Việt ở Marseille - Nỗi kinh hoàng của tội phạm
Bí quyết làm nên "siêu cảnh sát" Nguyễn Văn Lộc còn ở một quan niệm rất nhân văn: luôn kính trọng đối thủ. Ông đã từng nói: "Tôi không bao giờ tự cho phép mình mỉm cười trước một người chết. Khi chúng tôi hạ sát một đối thủ, chúng tôi kính trọng đối thủ ấy". Với tội phạm cũng vậy. Chúng muốn đàm phán với ông bởi vì ông sòng phẳng với chúng. Ông buộc chúng phải có trách nhiệm với việc chúng gây ra: phải lựa chọn giữa đường sống, tức là bỏ vũ khí đầu hàng hoặc con đường chết, tức là đường kháng cự, nhất là sát hại con tin. Ông không lên án tử hình người tội phạm, nhưng để cho chính anh ta tự quyết định sự sống hay sự chết của anh ta.
Có một chút gì đó kiểu giang hồ trượng nghĩa trong ông đã giúp ông lấy được niềm tin và sự kính nể của dân xã hội đen. Khi tội phạm đã tin tưởng nơi ông, ông không bao giờ phụ bạc họ. Ông giúp họ được hưởng những thủ tục pháp lý nhẹ nhàng hơn, và dành cho họ một sự đối đãi trong tình người khi họ còn nằm trong quyền hạn của ông. Ông thường nói: "Đối với những tên vô lại, tôi luôn luôn chơi đúng luật. Lúc nào tôi cũng tạo ra một cơ hội cuối cùng cho chúng".
Nguyễn Văn Lộc là một trong số ít ỏi những cảnh sát hiểu được và thông cảm được với tội phạm. Ông biết đến tội phạm không phải qua giấy tờ, trường lớp mà từ chính kinh nghiệm sống cạnh những tay anh chị khét tiếng nhất ở khu phố nghèo tại Marseille. Đã từng chứng kiến họ từ những đứa trẻ ngây thơ, vì sự nghèo đói, vì lười biếng hay do bị dụ dỗ đã biến thành những tên trộm rồi nghiện ma túy và rồi giết người, ông hiểu rõ con đường trở thành tội phạm và tâm lý của những kẻ phạm tội nghiêm trọng.
Vì tự tin trong việc nắm bắt tâm lý tội phạm, ông đã từng tình nguyện lái xe chở một tội phạm tay cầm một quả lựu đạn đã mở chốt và thuyết phục được anh ta vứt quả lựu đạn ấy đi ở một nơi vắng người. Khi người này tìm cách bỏ trốn, ông không bắn mà chỉ đuổi theo để thuyết phục anh ta đừng kháng cự. Ông cũng gây dựng niềm tin với anh ta bằng cách không còng tay khi bắt giữ. Kết quả là người này đã khai hết với ông những vụ cướp có vũ trang của chúng dù trước đó anh ta chưa bao giờ chịu khai ra những điều này với bất cứ ai.
Vì những điều này, Georges Nguyễn Văn Lộc được Nhà nước Pháp tặng thưởng Huân chương Bắc đẩu bội tinh và Huân chương Công trạng. Nhưng ở đời, chữ Tài liền với chữ Tai một vần. Sự nghiệp của Nguyễn Văn Lộc đang ở giai đoạn lừng lẫy thì xảy ra một sự cố khiến ông phải về hưu non.
Tháng 2/1987, tại ngân hàng tín dụng Marseille xảy ra vụ cướp và bắt cóc con tin. Sau nhiều lần thương lượng không thành, cảnh sát Marseille buộc phải gọi điện cho cảnh sát Paris đề nghị chi viện. Trong khi chỉ huy lực lượng chi viện là Robert Broussard đề nghị tiếp tục thương lượng với bọn cướp thì Nguyễn Văn Lộc cho rằng thời điểm tấn công đã đến. Nhận định của ông không được chấp thuận, Broussard hạ lệnh tiếp tục thương lượng và bọn cướp đã có thời gian đào hầm thông xuống hệ thống cống tẩu thoát cùng với số tiền lên tới 10 triệu franc. Cò Lộc nói thẳng với Broussard: "Mày là thằng hề ở Marseille. Mày cũng sẽ là thằng hề ở Paris". Ông Lộc buộc phải giã từ sự nghiệp.
Vụ việc đó không phải dấu chấm hết cho sự nghiệp của Nguyễn Văn Lộc. Ông tiếp tục thành công với tư cách một nhà văn và một diễn viên điện ảnh. Cuốn tự truyện Le Chinois gồm sáu tập của ông là một trong những cuốn sách bán chạy vào thời điểm đó. Bộ phim truyền hình nhiều tập nổi tiếng "Cảnh sát Văn Lộc" do hãng France Films Production sản xuất kể về những chiến công của ông và đồng đội do chính ông thủ vai chính đã từng gây nên cơn sốt đối với khán giả truyền hình Pháp.
Những năm cuối đời, ông có một mong muốn khác, đó là thăm lại nơi chôn nhau cắt rốn của cha mẹ, quê hương của đấng sinh thành. Ông muốn thăm Việt Nam một lần nhưng chưa kịp làm điều này.
Ông chưa hề nghĩ đến cái chết ở tuổi thất thập bởi ông đã vào sinh ra tử, thường xuyên cận kề với cái chết nhưng tử thần chưa hề chạm được vào người ông. Đã từng có lần một kẻ tội phạm đã chĩa súng vào ngực Cò Lộc, và bóp cò, nhưng, súng kẹt đạn.
Căn bệnh tim đã buộc ông phải rời bỏ cuộc đời oanh liệt một ngày cuối năm 2008. Ông còn nhiều việc để làm, nhưng việc lớn nhất đời mình, ông đã làm được. Biến cái tên đầy sự khinh rẻ thành sự kính trọng của chính phủ Pháp, sự yêu mến của người dân Pháp, sự nể phục của bọn xã hội đen và thành một huyền thoại của cảnh sát.
(Theo Cảnh sát toàn cầu)