Thứ năm, 28/4/2011, 16:36 GMT+7

Melbourne ba chiều

Tôi gọi Melbourne ba chiều vì hai lý do: Một là tôi chỉ có thể ghé qua "cưỡi ngựa xem hoa" ở Melbourne được ba ngày, hai là chuyến đi của tôi chỉ là một hành trình ngắn ngủi để khám phá ba chiều cao, rộng và dài của thành phố mênh mông này. (Trần Lê)

Lần đầu tiên khi tôi vừa đặt chân đến Melbourne, một cảm giác choáng ngợp lan tỏa khi trên phố là những người và người. Thủ đô Canberra nơi tôi sinh sống vốn nhỏ bé và quá đỗi yên bình nên sự chộn rộn và hối hả ở một thành phố khác khiến tôi vừa bất ngờ vừa hào hứng.

Như nhiều khách du lịch khác, điểm đầu tiên tôi muốn đến chính là Sky Deck. Từ tầm nhìn trên tòa nhà 88 tầng này, tôi chiêm ngưỡng sức sống của thành phố Melbourne ở một chiều cao lý tưởng. Cả một thành phố năng động đang vận chuyển không ngừng, chỉ có những du khách đứng lặng thinh trước vẻ đẹp hiện đại của nó. Xin chào, Melbourne!

Quang cảnh đầu tiên dẫn đến sự thay đổi lịch trình. Tôi đã quyết định bỏ qua những địa điểm du lịch nổi tiếng chỉ để khám phá tiếp những con đường và ngõ ngách bên dưới thành phố. Tôi không muốn chỉ là một du khách, tôi muốn mình là một người dân Melbourne. Bỏ hết những cẩm nang hướng dẫn du lịch, bỏ hết những bảo tàng với khu vui chơi, tôi chọn một chiếc xe đạp màu xanh thân thiện rong ruổi theo những người dân địa phương đang hối hả bước đi...

Trên những chiếc xe xanh ấy, tôi rẽ vào những khúc quanh co, những con đường nhỏ, những góc yên bình mà nếu nhìn từ trên cao hay vội vàng lướt qua trên những phương tiện giao thông khác khó mà tìm thấy được. Tôi thích nhất khu ăn uống trong một con đường nhỏ mà thậm chí tôi đã quên ghi nhớ lại tên. Một không khí vừa rất Tây những cũng thật Việt Nam. Sự ồn ào nhưng xen lẫn nét thanh bình, sự chộn rộn nhưng ẩn chứa một cảm giác rất nhẹ nhàng. Điều này kỳ lạ lắm, tôi không thể ngờ một con đường có thể mang lại cho tôi nhiều cảm xúc đến vậy.

Đây là một góc nhỏ khiến tôi xúc động khi bước qua. Những chiếc ghế đơn giản và mộc mạc cùng vị trí đơn sơ làm tôi nhớ da diết những ngày ngồi uống cà phê lề đường ở Sài Gòn cùng "đồng bọn".

Khi đi đến hết con đường nhỏ này, rẽ thêm một đoạn nữa là thấy ngay những bức tường graffiti độc đáo và rực rỡ sắc màu. Graffiti có vẻ khá phổ biến ở Melbourne khi tôi có thể gặp rất nhiều bức tường được khoác chiếc áo graffiti vừa vặn. Thậm chí đôi khi graffiti xuất hiện ở một mảng tường trên tòa cao ốc. Không những thế, trên một chuyến xe điện, tôi còn thấy cả bảng cấm graffiti bên cạnh cấm ăn uống và gác chân lên ghế. Một Melbourne cá tính và trẻ trung là đây.

Nói về nghệ thuật, tôi được biết tại Melbourne có chính sách sử dụng nghệ thuật trên đường phố để đem nghệ thuật đến gần với người dân hơn. Ngoài những vật chất tiện nghi thì nghệ thuật chính là món ăn tinh thần nuôi dưỡng tâm hồn con người vô cùng hiệu quả. Chính vì vậy, không khó để bắt gặp những hình ảnh, vật thể ấn tượng và rất "nghệ sĩ tính" ở khắp Melbourne. Ví dụ như đôi giày được treo lơ lửng đầy thách thức trên ngọn đèn đường, hay bức tranh tuyệt đẹp nằm phơi mình trên một con đường như muốn mọi người hãy cùng chiêm ngưỡng...

Đừng vội lướt qua những điều nho nhỏ ở Melbourne vì biết đâu bạn đã lỡ mất một cơ hội nhận ra ý tưởng nghệ thuật hay ho nào đó

Hay đôi khi chỉ là một con đường đơn giản với những chiếc lá xanh rì tỏa ra một nguồn năng lượng đầy thư thả cũng đủ khiến chuyến đi trở nên tươi tắn hơn.

Khi đã no nê với những món ăn ngon lành và nhiều hình ảnh đầy nghệ thuật, tôi thay đổi phương tiện vận chuyển từ xe đạp sang xe điện vì ở Canberra không có phương tiện này. Chiếc xe điện (tram) đã chở tôi dọc khắp thành phố. Mỗi khi đến trạm, tiếng kêu leng keng rộn rã lại báo hiệu một cách nhẹ nhàng. Cứ như thế, tôi tìm đến chiều rộng của Melbourne.

Cuối cùng, tôi đã chọn xe train để khám phá tiếp chiều dọc nơi đây. Trong các phương tiện giao thông ở Melbourne, train vừa chở chúng ta ra xa khu trung tâm một cách nhanh chóng đồng thời cũng thật êm ái. Tôi mua vé và bước vào cuộc hành trình đi ra ngoài rìa của thành phố. Cả một khu vực tấp nập nơi các chuyến tàu cứ nối tiếp nhau chuyển động không ngừng, nơi những con người sải bước chân nhanh để đi và trở về.

Ba ngày trôi qua nhanh như một cơn gió thoảng. Trở về lại Canberra êm đềm, tôi lại mong có dịp sẽ đến với Melbourne lần nữa, lâu hơn. Khi ấy, Melbourne sẽ chào đón tôi khám phá tiếp chiều thứ tư ở đấy, chiều mà tôi vẫn còn chưa biết và luôn mong muốn được thấu hiểu, đó là chiều sâu...

Trần Lê

Độc giả gửi video/bộ ảnh dự thi về thegioi@vnexpress.net. Riêng video, độc giả có thể gửi link từ YouTube về địa chỉ như trên. Người tham gia chịu hoàn toàn trách nhiệm về bản quyền bài dự thi.

Mỗi tuần, ban giám khảo sẽ chọn 5 comment ngẫu nhiên của độc giả để tặng quà là 4 vé xem phim ở Megastar hoặc bản in tranh thổ dân.

Xem thêm về thể lệ và giải thưởng cuộc thi ở đây

Nhớ Mel

Tôi đã sinh sống và học tập ở Melbourne hơn 2 năm. Thời gian đầu, nỗi nhớ nhà và sự vắng vẻ của Mel làm tôi khóc mất mấy tuần. Nhưng càng về sau, cuộc sống, khung cảnh và con người Oz đã làm tôi nguôi ngoai. Và càng về sau này, Mel càng trở nên gắn bó và thân thuộc. Kết thúc khóa học, hối hả trở về Việt Nam nhưng rồi về đến nơi, đã thấy nhớ Mel da diết. Nhớ những ngôi nhà gỗ, với lan can trạm trổ tinh xảo, có hàng rào hoa hồng bao quanh; nhớ những con phố với hàng cây đào phai phủ đầy hoa vào mùa xuân; còn cả những công viên lá vàng rực lên trong nắng thu; nhớ tiếng chuông leng keng của "tram" ....nhớ trường học, nhớ giảng đường, thư viện...và rất nhiều thứ nữa.

Nhớ Mel quá đi thôi! Biết khi nào mới có dịp trở lại?

nhớ Melbourne

vô tình đọc bài báo này viết về Melbourne, bạn làm tôi nhớ Melbourne quá,nhất là sáng chủ nhật hay có chợ trời trên city,trời lạnh cóng 5-6h sáng cũng phải ráng đi sớm mới có nhiều đồ đẹp...nhớ Melbourne quá!

Melbourne ba chiều

Có thể hơn cả ba chiều ở chỗ tác giả có thể tận hưởng cảm giác thật, được chạm vào sự thật trong những bức ảnh mà tác giả chụp được...

Melbourne

Tôi dừng chân tại Melbourn khoảng nửa tháng, tôi thật yêu thích không khí ở đấy.Đặc biệt là vùng ngoại ô trên đường đến Melbourn Zoo, quang cảnh không khác gì Việt nam, đường phố rộng rãi và thanh bình.Tôi yêu những buổi đi chợ cuối tuần với cơ man là trái cây ngon lành, mùi dâu, mùi táo cứ tươi ngon cứ vẫn vương mãi. Mong một ngày trở lại...

Melbourne!

Góc phố ở đây cũng gần giống Hà Nội nhỉ! Cũng đông người ăn uống, cũng lối đi có hàng cây xanh, và những nơi vẽ tranh mang dáng dấp cổ kính, yên bình. Melbourne vừa sôi động, ồn ào vừa nhẹ nhàng cổ điển, tôi như thấy đâu đây những góc phố náo nhiệt của Hà Nội và đâu đó lại là sự tĩnh lặng, cổ xưa của thủ đô. Nhưng Melbourne vẫn có cái riêng của nó, cái đặc biệt mà người dân ở đây đem lại, nhưng tất cả đều rất gần gũi, thân thiện và đáng nhớ!

Nhớ Melb quá

Bạn làm tôi nhớ Melb quá. Đối với tôi, Melb như là ngôi nhà thứ 2 vậy, tôi thường hay nói với bạn bè nếu vì lý do gì đó không thể sống tại Việt Nam, tôi sẽ chọn Melb làm nơi ở của mình. Tôi yêu thành phố Melbourne.

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
Thể lệ cuộc thi
 
Bài đoạt giải tuần 2
Bài đoạt giải tuần 1
 
Việt Nam - Australia
- Bộ trưởng Australia thân thiện với bé tật nguyền
 
 
 
 
 
 
 
Lien he quang cao