E-mail
Bản In
Tiếc thay mảnh đời vô tội
Tôi cảm thấy tiếc cho những mảnh đời chỉ vì một phút không kiềm chế được bản thần mà đã đánh mất đi tương lai tươi đẹp. Đây là lời cảnh báo vì sự lơ là của người lớn, của gia đình, xã hội, đặc biệt là nhà trường nơi mà gia đình của nạn nhân và của cả bị cáo tin tưởng giao phó. Nếu nhà trường phát hiện sớm thì đâu có chuyện đau lòng xảy ra. Một em thi vĩnh biệt cuộc đời, một em thì phải giam hãm cuộc đời mình trong nhà giam. Tôi mong các nhà giáo ngoài việc dạy cái chữ còn dạy luôn nhân cách sống đạo đức làm người, nên quan tâm và có trách nhiệm hơn đối với các em học sinh vì các em là thế hệ tương lai
Thực trạng bạo lực học đường
Tôi vô tình được đọc bài báo này! Thật đáng thương cho em Đỉnh và gia đình em! Nếu bất cứ ai trong chúng ta ở cái tuổi của em và ở vào hoàn cảnh của em, thì chúng ra sẽ làm như thế nào? Nếu chúng ta lấy ý kiến của tất cả các học sinh cấp 3 bây giờ thì tôi nghĩ là tất cả các học sinh đều đứng về phía em Đỉnh? Những lúc em Đỉnh bị Phan gây "tổn thương" cả về tinh thần và thể xác thì người lớn ở đâu, nhà trường ở vị trí nào? Tôi nghĩ với mức án này là quá nặng. Sau 5 năm nữa, 1 cậu học trò như Đỉnh, không thể thích nghi được với môi trường trường học, lúc đó liệu em có còn trong sáng, liệu còn có thể trở về với xã hội, về làm 1 người bình thường được không?
Cần thực hiện mô hình Trung tâm Giáo dục 'mở' để áp dụng đối với Đỉnh
Đọc bài viết về hành vi cũng như số phận của Đỉnh, tôi thấy thật xót xa. Về diễn biến sự việc, vì không có hồ sơ trong tay, nhưng tôi nghiêng về giả thiết hanh vi của Đỉnh phạm phải là hành vi phạm tội giết người trong tình trạng tinh thần bị kích động mạnh, với khung hình phạt thấp hơn. Sự việc của Đỉnh cũng là điều mà các nhà lập pháp suy nghĩ, về việc xây dựng các "trung tâm giáo dục", ở đó Đỉnh vẫn có thể tiếp tục học tập, với một chế độ quản lý không như các nhà tù hiện nay
Nước mắt người ngoài cuộc
Dù bài viết về em Đỉnh rất ngắn nhưng cũng đã làm tôi phải rơi lệ và cảm thấy nghẹn ngào thương tiếc cho một con người còn quá trẻ. Chuyện này liệu có còn xảy ra ở trường học nữa không? và bao nhiêu nguời như em Đỉnh đã được phát hiện chưa? Tòa soan có thể giúp tôi cũng như những ai có tấm lòng gửi đến lời chia buồn, động viện đến em Đỉnh, gia đình em và cả gia đình nạn nhân, cùng nhau vượt qua khó khăn này. Và xin hãy gửi đến tòa án xin lưu ý đến em nhiều hơn, cho em được nhanh chóng về với gia đình và xã hội, để em có cơ hội được làm lại từ đầu. Cuối cùng xin gửi đến em Đỉnh lời nhắn: "cố lên em nhé. hãy làm lại từ đầu, đừng bao giờ bỏ cuộc nha em. Xã hội chỉ từ bỏ em khi em xa lánh xã hội mà thôi"
sinh viên trường đại học cửu long
Sự thật quá phũ phàng cho em
Tôi đã qua cái thời học sinh, nên rất thông cảm với em. Nhưng em làm như vậy cũng một phần do lỗi của em, phần lớn cũng do sự quản lý của các trường học quá lỏng lẻo. Học sinh cá biệt thì thường đánh nhau suốt ngày, nào là băng này nhóm kia lập nên, chỉ cần một xích mích nhỏ là vác dao, vác gậy ra đánh nhau liền. Chỉ có những người như em, mới thấy tội nghiệp, bị bắt nạt đủ điều. Chuyện đã vậy rồi, thì thôi cố gắng cải tạo tốt để sớm ngày được làm lại cuộc đời em nhé.
Có áp bức tất có đấu tranh!
Xưa nay vẫn vậy rồi, "già néo thì đứt dây", tuổi trẻ thì bồng bột, thiếu suy nghĩ chín chắn, điều đáng trách ở đây là nhà trường xà xã hội. Phải chăng bổn phận của nhà trường ở đây chỉ là thu tiền học rồi dạy học mà không đếm xỉa gì tới đời sống của học sinh? Theo bài báo thì sự việc học sinh bị hành hạ, đánh đập, bắt nạt ở ngôi trường này không phải là lần đầu, vậy không lẽ nhà trường không ai hay biết? Hay nhà trường đang sử dụng phương án "để chúng tự dạy nhau"? Chỉ còn biết cầu mong cho Đỉnh nhanh chuộc lại lỗi lầm để làm lại cuộc đời.
Trách nhiệm không chỉ của riêng ai
Lẽ dĩ nhiên không ai cảm thấy vui khi một bên thì mất mạng và một bên thì phải đi tù trong khi tuổi đời còn ngắn, tương lai vẫn còn dài. Tôi cũng không quên gởi lời chia buồn đến hai gia đình, nhưng quan trọng hơn là sự quan tâm cần thiết không chỉ của gia đình của những người trong cuộc mà còn là sự quan tâm của những người quản lý của trường, những người xây dựng những chính sách trong ngành giáo dục và ngay cả những người thực thi luật pháp...
Cố gắng lên em
Thật là đáng tiếc đối với em, lỗi không xuất phát từ em, chỉ bị dồn ép mà dẫn đến hành động nông nổi. Tôi cũng trải qua những năm tháng học phổ thông và chứng kíên nhiều vụ bạo lực học đường ở trường tôi, ngay bây giờ đang sống cuộc sống sinh viên mà cũng có nhiều vụ thanh toán lẫn nhau... Qua các sự việc này mong nhà trường và gia đình quan tâm hơn đến học sinh của mình, lắng nghe tâm sự của các em. Tôi mong rằng đây là bài học quý giá đến tất cả mọi người. Cố lên Đỉnh, hãy cố gắng phấn đấu vì tương lai vẫn chờ đợi em ở phía trước.
Đồng tình với ý kiến của bạn Dương Thuỳ Linh
Tôi đồng tình với ý kiến của bạn Dương Thùy Linh, ai đã từng đi học và đã từng bị kẻ có sức mạnh hợn và hay tụ tập thành "băng đảng " bắt nạt thì cũng thừa hiểu trong trường hợp của Đỉnh thì việc báo với nhà trường hay với phụ huynh để rồi nói chuyện với phụ huynh của kẻ "đầu gấu" chắc không thể giải quyết được vấn đề mà có lẽ lại tiếp tục ăn thêm vài trận đòn thù. Báo công an ư? Pháp luật xử lý các đối tượng đó thế nào? Đã đủ cấu thành tội theo quy định của bộ luật hình sự chưa? Nhưng dẫu sao trong trường hợp của Đỉnh cũng nên báo cho bố mẹ để có phương pháp giải quyết, kể cả chuyển sang 1 trường học khác. Theo bài báo thì hành vi của Đỉnh cấu thành tội giết người là đúng vì khi đối tượng bỏ chạy Đỉnh đã đuổi theo đâm thêm 1 nhát làm nạn nhân chết. Vì vậy mức án phạt tù đối với Đỉnh là cần thiết nhưng em có thể làm đơn kháng cáo lên toà Phúc thẩm cấp trên để có thể được giảm nhẹ hình phạt. 5 năm tù có lẽ là quá dài đối với 1 cậu bé mới lớn, không hiểu sau 5 năm ra tù Đỉnh có còn là cậu Đỉnh hiền lành của ngày hôm nay không? Mong Đỉnh có thể nhận được sự khoan hồng và bản án nhẹ hợn từ cấp phúc thẩm.
Thương em quá
Đoc xong mà tôi thấy thương em quá. Mà phần lỗi này thuộc về nhà trường. Các em học nội trú mà các thầy cô không quan tâm đến đời sống của trẻ em để gây ra hậu quả đáng tiếc như vậy. Thật buồn cho hai đứa nhỏ.
Đâu rồi trường học thân thiện
Tôi là nhà giáo tôi thấy chua xót và thương cho em Đỉnh quá. 5 năm khoảng thời gian quá dài đối với em học sinh ngoan hiền, mong rằng em không gặp những đại bàng trong trại giam, mong rằng em giữ được vẻ hồn nhiên trong sáng, mong rằng em cải tạo tốt để sớm được quay về với xã hội. Nếu gia đình và nhà trường quan tâm đến con em mình nhiều hơn thì sẽ không sẽ xảy ra điều đáng tiếc như thế này. Năm học của phong trào thi đua "Trường học thân thiện, học sinh tích cực" mà nhà trường lại để xảy ra điều đáng tiếc như thế này sao?. Tôi xin gửi lời chia buồn với gia đình của em học sinh Đỉnh. Mong sao em sẽ vượt qua được thử thách to lớn này Đỉnh ạ.
Lời sẻ chia cùng Đỉnh!
Tôi là một cô giáo chủ nhiệm lớp 12 (2009 - 2010) ở một trường học của vùng quê Tiên Phước. Đọc bài viết về câu chuyện của em, tôi lại nhớ đến trường hợp của cậu học trò lớp mình, rất đau lòng. Tôi gởi đến em lời sẻ chia và thông cảm.
Trong lớp tôi chủ nhiệm, có 1 học sinh N.X.V, người ở xã đến thị trấn trọ học, tháng 9 vừa qua, em cũng gặp sự cố tương tự như câu chuyện trên.
Sáng thứ 5, cũng như mọi ngày em đi học, đến cổng trường thì bị nhóm bạn ngoài trường đuổi đánh, em đã chống cự lại, và kết quả là 1 nhát dao đâm từ sao lưng người bạn kia. Khi bị đâm, nhóm bạn kia tan ra và đưa bạn mình đi BV. Rất may sự việc chưa đến mức ngghiêm trọng và gây chết người, nhưng cũng để lại trong dư luận, trong ánh mắt bạn bè, thầy cô... là một ánh nhìn không thiện cảm.
Em ở trọ học cấp 3 từ năm lớp 10, đám bạn kia là người trong xóm trọ, cùng trang lứa. Nhưng khi lên 11 thì nghỉ học và được coi là giang hồ của xóm, thế nên N.X.V lại rơi vào tầm ngắm của mấy vị "đại ca" và em bị đe dọa và chăn đường đánh mấy lần trước đó. "Con giun xéo lắm cũng quằn" nên khi đi học phụ đạo vê chiều hôm trước nghe mấy người gọi là và bảo rằng tụi đó nói rằng ngày mai sẽ "xử đẹp" mày đây. Thế là, sáng ra đi học, em thủ sẳn con dao trong cặp và chuyện gì đến cũng đến, sau khi vụ việc xảy ra khoảng 1 tiếng dồng hồ, CA thi trấn đến còng tay giải về trụ sở.
Vụ việc đến nay vẫn chưa có kết luận của các cơ quan chức năng, ngưòi bị hại không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng đó cũng là lời cảnh tỉnh cho nhưng cậu học sinh không biết tự kiềm chế bản thân, tự vệ quá đáng. Nỗi thất vọng hiện rõ trên gương mặt ngưòi cha tội nghiệp, ông cũng là một GV dạy cấp 2 trong huyện.
Dù sao, tôi vẫn muốn gửi đến em và gia đình cũng như em Đỉnh lời chia sẻ chân tình và tôi cảm thấy mình vẫn chưa làm hết trách nhiệm của một GVCN, khó có thể hiểu hết được cuộc sống nội tâm của những cô cậu học trò. Qua đây, tôi cũng mong các em, nhưng người học trò của thế hệ 9x... hãy mở rộng lòng mình và chia sẻ nhưng khó khăn, vướng mắc trong cuộc sống, biết đâu mọi ngưòi sẽ có cách giúp đỡ, định hướng cho chúng ta đi đúng hướng và vượt qua được mọi trở ngại trong cuộc sống. Mong!
Cố gắng lên nhé em!
Cố gắng lên nhé em, ra tù sẽ làm lại được cuộc đời. Em không đọc được những dòng này nhưng mọi người luôn đứng về phía em. Hành động của em là sai quá rồi, nhưng làm người ai chẳng có phút sai lầm. Nhất là ở lứa tuổi như của em, sự chín chắn, bình tĩnh đều không có. Hãy cải tạo thật tốt, trong đó các chú cán bộ sẽ tạo điều kiện cho em. Biết đâu em sẽ được ra sớm hơn vì có thành tích tu dưỡng tốt. Hãy giang rộng cánh tay để cho em đuợc làm lại cuộc đời !
Chờ tin em khi được tự do
Giết người để tự vệ khi em còn ở tuổi vị thành niên... Thật tội nghiệp... Thực tế tôi đã từng trải qua nhiều kinh nghiệm tương tự với kẻ có chút sức mạnh, băng nhóm, hội đồng... Họ luôn ở vị thế ta đây và bắt nạt kẻ khác. Khi em được tự do, tôi rất muốn được biết tin em và chia sẻ... Chuyện tuy đã rồi, nhưng là bài học cho những em đang gặp phải chuyện tương tự, nên thảo luận với ba mẹ về việc đổi (môi) trường khác. Hay có khi cũng nên tạm nghỉ học hẳn một năm, đừng tiếc nuối công sức mà ở lại một môi trường nguy hiểm... Bỏ đi để làm lại cái mới không lúc nào là điều xấu...
Quản lý của nhà trường
Bác Hoàng Hải quên mất 1 chi tiết rồi "bị cáo đã chuẩn bị sẵn dao trong người". Toà án xử như vậy là có tình có lý rồi. Cả 2 gia đình đã thông cảm với nhau.
Bài học rút ra ở đây là công tác quản lý học sinh của nhà trường.
Vẫn còn nhiều người như Đỉnh
Phải những người trong hoàn cảnh như Đỉnh mới hiểu rõ được cái khổ của một học sinh bị một tay anh chị trong trường hành hạ về thể xác và tinh thần như thế nào (nhất là trong trường nội trú). Đỉnh quá cô đơn và không được ai bảo vệ, nhà trường quá thiếu trách nhiệm, nếu không dồn Đỉnh vào bước đường cùng liệu Phan có chết không? Phan là một hoc sinh hư và ông vua của trường nội trú chỉ thích hành hạ bạn bè (xin lỗi người đã mất). Ở hoàn cảnh của Đỉnh, nếu là tôi chắc cũng phải bỏ trường. Xin nhà trường và gia đình hãy quan tâm đến các em học sinh. Xin toà án hãy giảm án cho Đỉnh vì tương lai của em còn ở phía trước.
5 năm là quá dài !!!
Theo tôi toà xử 5 năm như vậy là quá dài. Nói thí dụ nhé nếu bạn Phan không kiếm chuyện thì làm sao bạn Đỉnh giết người được và nếu bạn Phan không doạ nạt đánh Đỉnh thì cái án tù 5 năm nay cũng không có. Theo tôi, tòa án nên phat 5 năm tù nhưng cho án treo chứ đi tù như vậy tương lai của em Đỉnh mất hết rồi. Sau này khi ra tù làm sao mà đi hoc lại được.
Cần xét lại nội dung án tình!
Đọc qua bài báo, tôi cảm thấy nhà trường cũng phải chịu trách nhiệm về an ninh và điều luật của trường. Nếu nội quy sát sao thì Phan sẽ không dám ngang nhiên quậy phá và hành hung bạn tại trường. Đỉnh không phải là nạn nhân đầu tiên bị Phan hành hung bạn cùng trường.
Không đồng ý với mức án tòa đưa ra với em Đỉnh
Đọc một số ý kiến trên tôi càng thấy ngột ngạt, khó chịu. Nếu các vị sống lại ở tuổi học sinh thời nay xem sao? Là thế hệ gần tuổi các em, và tôi làm nghề gần gũi với tâm lý các em thời nay thì tôi thấy hành động của em Đỉnh là điều hiển nhiên, khi mà em phải chịu sự ức hiếp của bọn "đầu gấu" trong trường. Báo vời nhà trường ư? họ chỉ xử lý qua loa thôi, và kẻ mách lẻo sẽ được tiếp một trận ra trò. Còn nói với bố mẹ thì giải quyết được gì nhỉ? Họ lại báo với nhà trường và phụ huynh của mấy tay "đầu gấu", cũng khác gì chứ? Cách an toàn nhất cho những em bị ức hiếp như Đỉnh là chuyển trường.
Tôi không muốn nói quá nhiều, nhưng tôi thấy mức án 5 năm tù đối với em là không hợp lý chút nào. Pháp luật đặt ra để đảm bảo sự công bằng. Tôi lên tiếng phản đối quyết định của tòa.
- Phạt tù phó giám đốc ngân hàng lừa đảo (05/10)
- 'Móc bóp trong túi quần bằng cách nào?' (05/10)
- Bị tóm khi đang vận chuyển hơn 300 triệu tiền giả (04/10)
- Thầy giáo cưỡng bức học sinh tại trường từng là giáo viên giỏi (04/10)
- Phá sòng bài kiêm ổ ghi số đề (04/10)
- Nhà báo 'rởm' đi lừa đảo (04/10)
- Ba sơn nữ mắc bẫy một chàng trai (03/10)
- Việt Nam và Anh hợp tác điều tra hình sự (03/10)
- Vác mã tấu đi múa lân Trung thu (03/10)
- 'Má mì' tuổi teen môi giới bán trinh giả và buôn ma túy (03/10)
- Thầy giáo tiểu học cưỡng bức học sinh ngay tại trường (03/10)
- Giây phút kinh hoàng dưới họng súng của nhân viên cũ (02/10)
- 12 năm tù cho người vợ hắt axít hại chết chồng (02/10)
- Lời thú tội của anh em chuyên cướp tiền trước ngân hàng (02/10)
- Vào tù vì chém chủ tịch xã (02/10)
- Ba thanh niên 'kỳ án hiếp dâm' trước ngày trở lại trại giam
- Bị hiếp dâm khi đang ngủ cạnh chồng
- 3 giờ phá ủi nhà ông Vươn qua lời nhân chứng
- Rủ nữ sinh sống bầy đàn trong lô cốt
- Khởi tố vụ án 'cố ý hủy hoại' nhà ông Vươn
- Côn đồ đi 17 xe taxi tới quậy quán karaoke
- 'Chúng tôi được chính quyền thuê phá nhà ông Vươn'

- Tống đạt bắt giam 3 thanh niên 'kỳ án hiếp dâm'
- 10 người bị điều tra hành vi 'lật đổ chính quyền'
- Xác người phụ nữ đi đòi nợ bên sông
| Rủ nữ sinh sống bầy đàn trong lô cốt |
![]() |
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() |














VnExpress tuyển dụng
Xin giảm hình phạt cho em Đỉnh!
Tôi đọc câu chuyện của em mà thấy thương em nhiều hơn là giận. Mọi người hãy hiểu những ngày tháng mà em bị bạn bè ức hiếp, đánh đập... Đó là một khỏang thời gian dài em phải chịu tủi nhục và ức chế, và rồi sự kiềm nén đó vỡ òa trong khi em chỉ 17 tuổi, cái tuổi chưa biết suy nghĩ, kiềm chế bản thân để mọi việc xảy ra thật đáng tiếc. Xin tòa hãy giảm hình phạt xuống nhẹ nhất, để em còn cơ hội đến trường và làm lại cuộc đời sớm nhất có thể. Vài dòng xin chia sẻ cùng em và gia đình.