'Không nên xây thương hiệu quốc gia'
 |
| Ông Nguyễn Đình Cung, Trưởng ban Nghiên cứu Kinh tế Vĩ mô, Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế T.Ư. |
"Dưới giác độ của người tiêu dùng thì họ sẽ thiên về thương hiệu từng sản phẩm, từng doanh nghiệp chứ không để ý đến thương hiệu quốc gia, cho nên các doanh nghiệp không đồng tình với chương trình này là có lý", ông Nguyễn Đình Cung, Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương nói.
- Xin cho biết quan điểm của ông về chương trình xây dựng thương hiệu quốc gia?
- Theo tôi, trước tiên phải đặt vấn đề nội dung của thương hiệu quốc gia và giá trị của nó là gì. Dưới giác độ của người tiêu dùng thì họ sẽ thiên về thương hiệu từng sản phẩm, từng doanh nghiệp chứ không để ý đến thương hiệu quốc gia. Bên cạnh đó, từng sản phẩm luôn có sự khác biệt và sự khác đó tạo nên giá trị cho thương hiệu sản phẩm nói riêng và công ty tạo ra sản phẩm đó nói chung.
Không nên làm thương hiệu quốc gia. Theo tôi thì thương hiệu quốc gia nằm ở chính từng thương hiệu sản phẩm. Ví dụ, nói đến Sony người ta hiểu đó là của Nhật Bản, Mercedes của Đức, Samsung của Hàn Quốc, Boeing của Mỹ… Xây dựng thương hiệu quốc gia chỉ có ý nghĩa, khi người ta đánh giá được nó tác động thế nào đến người tiêu dùng.
- Vậy Chính phủ nên hỗ trợ doanh nghiệp xây dựng thương hiệu như thế nào?
- Nhà nước hỗ trợ doanh nghiệp xây dựng thương hiệu là đúng rồi. Nhưng chỉ nên hỗ trợ phương pháp luận, thông tin, cách thức làm, nâng cao năng lực cạnh tranh… Từ đó, doanh nghiệp sẽ có thương hiệu riêng của mình. Có 2 việc cụ thể Nhà nước nên làm: Ban hành hệ tiêu chuẩn và đảm bảo hệ tiêu chuẩn đó hợp lý và có hiệu lực để người tiêu dùng chỉ nhìn vào thương hiệu đó là yên tâm về sản phẩm, tiêu chuẩn chất lượng.
Làm được như thế thì thương hiệu quốc gia đã ngầm nằm ở sản phẩm đó. Kiểm soát thực hiện đúng như những quy định đã ban hành, tạo lòng tin cho người tiêu dùng. Nhà nước làm được 2 việc đó thì sẽ tốt hơn nhiều so với xây dựng thương hiệu quốc gia.
- Mục đích của chương trình thương hiệu quốc gia là giúp doanh nghiệp xây dựng thương hiệu. Song, Ban chỉ đạo chương trình lại đặt tiêu chí lựa chọn sản phẩm, hàng hóa trước khi gắn biểu trưng thương hiệu quốc gia. Ông nghĩ thế nào?
- Lựa chọn như thế chẳng qua là thừa nhận sản phẩm nào đó đảm bảo hệ tiêu chuẩn về chất lượng sản phẩm chứ chưa đủ để gọi là thương hiệu. Ngay cả khi đặt ra tiêu chí lựa chọn đó để gọi là thương hiệu quốc gia thì việc làm này của Nhà nước cũng là hỗ trợ toàn bộ các doanh nghiệp trong nền kinh tế chứ không phải cho một vài doanh nghiệp được lựa chọn.
Khi lựa chọn như vậy, một bộ phận doanh nghiệp bị loại ra, vô tình lại phân biệt đối xử, không tạo cơ hội bình đẳng cho toàn bộ doanh nghiệp, mâu thuẫn với chủ trương chung của Nhà nước là luôn đảm bảo cho mọi doanh nghiệp đều được hưởng lợi.
- Nếu phải gắn cái gì đó gọi là “quốc gia” lên sản phẩm hàng hóa thì nên gắn cái gì, có thể là thương hiệu quốc gia được không, thưa ông?
- Tôi cho rằng, thương hiệu quốc gia chỉ có thể có về mặt chỉ dẫn địa lý, ví như Phú Quốc. Được gọi là sản phẩm Phú Quốc thì phải có chất lượng tương đương “tính chất” Phú Quốc (đặc thù địa lý: đất, nước, khí hậu, công nghệ sản xuất…), và Phú Quốc đó phải là của Việt Nam chứ không phải của Thái Lan. Gắn chỉ dẫn địa lý lên sản phẩm như vậy là để khuếch trương giá trị sản phẩm, khẳng định giá trị của nó với người tiêu dùng trên thị trường, phục vụ cho kinh doanh tốt hơn.
(Theo Tiền Phong)