Thứ năm, 16/2/2012, 09:44 GMT+7

Những ‘bóng hồng’ đi lạc cửa chùa

Bố mẹ li dị từ nhỏ. Đến khi có gia đình, Trang lại bị chồng bỏ rơi. Cùng lúc, anh trai cô tự vẫn, mẹ kế không cho nhập hộ khẩu. Bế tắc, Trang đến chùa Bồ Đề (Gia Lâm, Hà Nội) nguyện quy y cửa Phật.

Trong gian phòng chừng 20m vuông, hai tay chị Thanh Trang (35 tuổi, Mai Hắc Đế, Hà Nội) đang ẵm hai đứa “con” của mình. Chúng ngủ ngon lành, miệng vẫn ngậm chặt bình sữa. Đôi lúc mỏi tay, chị lại siết “con” vào lòng làm chúng cựa quậy. Rồi chị cúi mặt, từ từ dùng cằm đẩy bình sữa vào miệng con. Bú no, chúng chép miệng rồi lại ngủ ngon lành.

Tay bên trái chị Trang là bé Như Anh (gần 2 tháng tuổi) bị bỏ rơi ở BV Hữu Nghị vào rằm tháng Giêng. Tay phải chị là bé Phượng Anh (5 ngày tuổi) bị bỏ rơi đêm 18/1 (âm lịch) khi chưa đầy một ngày tuổi. Ảnh: Phan Dương.

Hiện tại, chị chăm 6 trẻ mồ côi ở chùa Bồ Đề. Đứa lớn nhất 2 tuổi rưỡi, đứa bé nhất mới được 5 ngày tuổi. Chưa hết, chị còn quản lý toàn bộ sổ sách ngày ra, ngày vào của trẻ và giúp sư thầy “trả công” cho các “mẹ”.

Chị kể: “Năm 2007, cuộc sống của tôi hoàn toàn bế tắc. Chính sư thầy đã giúp tôi vượt qua thời điểm khó khăn, tìm được lý tưởng cuộc đời. Bây giờ, tôi sống bình dị với việc chăm trẻ ở chùa, cùng sư thầy xây dựng mái ấm cho chúng”.

Chịu nhiều nỗi đau nhưng ít ra chị Trang vẫn còn người thân, có đứa con gái thường xuyên vào thăm và chị còn biết chữ. Phan Thị Yến (29 tuổi, Kim Động, Hưng Yên) lại khác. Nhìn chị, ai cũng thương cảm. Yến xấu xí, khuôn mặt lởm chởm mụn thịt, nước da đen nhẻm, xám xịt. Bố bị liệt, mẹ lại chậm chạp. Từ nhỏ, Yến không được đến trường. Năm 12 tuổi, số phận đáng thương ấy đã ra ngoài kiếm sống nuôi thân.

Rớm nước mắt, Yến tâm sự: “Ngày đi làm ở trại lợn Bắc Ninh, tôi quen và yêu một người Lạng Sơn. Đến khi biết tôi có chửa, hắn bỏ chạy còn lấy của tôi 5 triệu đồng. Bị gia đình hắt hủi, tôi ra Hà Nội rửa bát. Ban đêm, lang thang bờ hè để ngủ. Ngày đẻ, không có tiền đi viện, tôi nằm gầm cầu thang ở một khu trọ, tự lấy răng cắn rốn cho con. Nhà chủ biết được đuổi tôi ra đường. May sao, lúc tôi đến đường Trường Chinh thì được một cô gái bắt taxi cho sang chùa Bồ Đề. Khi tỉnh dậy đã thấy ở chùa, hình như là ngày 13/9. Sư thầy kiểm tra thì phát hiện con tôi vẫn còn cả đoạn rốn dài, kịp thời đưa đi trạm xá”.

Mẹ con chị Phan Thị Yến vào chùa được 4 tháng không ngại kể về cuộc đời mình trên báo, với mong muốn gia đình biết được đến đón chị về. Ảnh: Phan Dương.

Nằm ở chiếc chiếu bên cạnh, chị La Thị Quý (30 tuổi, Hiệp Hòa, Bắc Giang) đang ôm hy vọng bố của hai đứa trẻ ra tù để cả gia đình được đoàn tụ. Chị Quý cho biết: “Tôi lấy chồng ở Khâm Thiên, cũng có của ăn của đề. Nhưng mẹ chồng ham mê cờ bạc, nhà cửa không còn. Cả nhà 5 miệng ăn phải nay đây, mai đó bằng việc đi xây. Dạo trước, chồng tôi say rượu đánh nhau bị tù 8 tháng. Cùng đường, ba mẹ con đến nương tựa chùa Bồ Đề”.

Họ chỉ là 3 trong số những cảnh ngộ ở chùa Bồ Đề được sư thầy Thích Nữ Đàm Lan - trụ trì chùa - cứu giúp. Với sư Đàm Lan, những phụ nữ này cũng giống như những đứa trẻ mồ côi, những cụ già bị bỏ rơi. Vì vậy, sư thầy không quản ngại cưu mang, đem tình thương bao la của Phật che chở cho những số phận kém may mắn.

Bây giờ, chùa Bồ Đề đang chăm sóc 141 trẻ mồ côi (trong đó có 91 em nhỏ); 41 cụ già và 27 phụ nữ cơ nhỡ. Đối với những phụ nữ này, sư Đàm Lan khuyến khích họ nhận nuôi các bé bị bỏ rơi. Họ đã không còn phải lo ăn, lo uống, không còn bị ai bắt nạt, chèn ép.

“Ngày ngày, các cô ấy chăm sóc các em nhỏ, làm mẹ của chúng. Được ăn đầy đủ, mặc đẹp nên ai cũng trẻ ra. Lại sống trong môi trường tập thể nên họ cũng hiểu biết lên nhiều”, sư Đàm Lan tự hào kể.

Cái hiểu biết mà sư thầy nói chính là biết cư xử, hiểu lí lẽ, biết nhẫn nhịn và thương yêu người khác. Với chị La Thị Quý, dù nuôi cùng lúc hai đứa con ruột và chăm thêm một em mồ côi khác (bé Trí Anh) nhưng chị chưa bao giờ phân biệt con đẻ, con nuôi. Chị vén chăn, đặt hai đứa con mình sát nhau. Đợi khi chúng ngủ, chị lau rửa cho bé Trí Anh rồi sau đó ôm em vào lòng kể chuyện.

Chị nói: “Những đứa trẻ mồ côi rất cần tình thương. Tôi cố gắng bù đắp cho chúng thật nhiều để tích phúc. Từ khi vào đây, tôi đã bớt hẳn tính cục, biết kiềm chế, nhẫn nhịn, chuyện gì có thể thì đều cho qua”.

Hiếm có ngôi chùa nào ở Việt Nam tồn tại cả phần đời và phần đạo như ở chùa Bồ Đề. Ảnh: Phan Dương.

Cái duyên đưa chị Lại Thị Hồng Sen (43 tuổi, Triệu Sơn, Thanh Hóa) vào chùa lại khác. Chị bị tật chân trái nên không lập gia đình. Nhiều năm làm osin ở Hà Nội, chị biết được những cảnh ngộ đang trú ngụ tại chùa Bồ Đề. Chỉ một lần đến đây, chị đã nguyện trọn đời gắn bó.

“Cách đây 6 năm, tôi đến chùa và thấy cảnh sư thầy cho những đứa trẻ ngồi thành hàng rồi đút cơm cho chúng. Quá xúc động, tôi xin được ở lại giúp sư thầy nuôi trẻ, san sẻ bớt khó khăn với thầy”.

Nhờ gắn bó với những mảnh đời bất hạnh như mình, chị đã tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. “Kể từ khi vào đây, chân tôi không còn đau nữa. Những đứa trẻ đã cho tôi bao niềm vui. Vui nhất và hạnh phúc nhất là khi chúng cất tiếng gọi mẹ, thương và yêu lắm”, chị chia sẻ.

Quả vậy, ăn một bữa cơm với chị thật không dễ dàng. Bé nhỏ sà vào mâm, bé lớn hất cơm tung tóe, còn cậu bé bị hẹp sọ chèn não lại liên tục đập đầu xuống giường. Chị ôm ba đứa trẻ cưng nựng: “Ngoan cho mẹ ăn cơm nào!”. Cứ thế, chị quay cuồng với lũ trẻ, không biết khi nào mới xong bữa cơm.

Trong góc phòng, cô sinh viên vừa ra trường Thu (24 tuổi, Thanh Hà, Hải Dương) đang ru 2 đứa “con” của mình bằng chất giọng ngọt ngào. Nhìn Thu, nhiều người sẽ nghĩ cô là một khách đến vãn cảnh, với mái tóc vàng, nước da trắng ngần, khuôn mặt nhỏ nhắn. Trên mặt cô vẫn còn 3 vết xước tấy đỏ do nô đùa với trẻ. Thu hát hết bài, hai đứa trẻ cũng ngủ say.

Cô kể: “Mẹ mất, bố em lấy vợ hai. Cuộc sống nhà em nghèo khổ. Ngày em còn học ở Cao đẳng Du lịch, có đứa bạn muốn vào chùa đi tu. Em theo nó sang chùa Bồ Đề, gặp sư thầy rồi xin ở đây chăm trẻ. Được một thời gian, em chuyển sang học kế toán ở một trường trung cấp gần chùa. Sư thầy đóng học phí, cho em tiền tiêu”.

Vào đây từ năm 2007, vài lần Thu đã ra bên ngoài sinh sống nhưng rồi cứ chiều chiều, bước chân lại đưa cô về với sư thầy Đàm Lan, với những đứa “con” và các bà “mẹ”. Thành thử, ra trường từ tháng 6 nhưng Thu chưa có ý định đi xin việc.

Cô nói: “Bận với lũ trẻ, em cũng không có thời gian về quê làm hồ sơ. Bây giờ, dù là trái nghề nhưng em rất mong có công việc nào liên quan đến chăm trẻ con. Nhìn những đứa trẻ bị bỏ rơi, tàn tật này em lại thấy cần phải yêu thương để bù đắp cho chúng và cũng là bù đắp cho bản thân mình”.

Ở một căn phòng khác, cậu bé có cái tên “Lợn đất” đang làm mọi người rối tung. Em nhiễm HIV và bị mẹ bỏ rơi từ nhỏ, tính hay cáu hờn. Em đã khóc hơn một tiếng đồng hồ không dứt. Mẹ Liên (người nuôi em) bồng em lượn khắp nhà dỗ dành mà như khóc. Mấy người xung quanh không nén nổi nước mắt: “Mẹ nào nỡ lòng bỏ rơi đứa con tội nghiêp này. Nín đi, nín đi con, các mẹ sẽ đưa con đi bệnh viện. Rồi con sẽ không còn đau nữa”, chị Vũ Thị Thu Hiền (30 tuổi, Thạch Bàn, Long Biên) nói.

Phan Dương.

Một cửa phật trong lòng người

Cám ơn Ni Sư Thích Đàm Lan đã mở một cửa phật trong lòng người, cầu chúc Ni Sư sức khoẻ để giang tay đón nhận những mảnh đời không được trọn vẹn. Rất mong Cộng đồng, Xã hội chung tay góp sức để giúp Chùa Bồ Đề thực hiện những việc tốt cho đời. Xin trân trọng !

Sư cô Đàm Lan quả thật là người có tấm lòng Bồ Tát

Tôi là người có con nhỏ, mặc dù là người đàn ông nhưng thực sự tôi xúc động nghẹn ngào khi đọc bài báo này. Những đứa trẻ tội nghiệp, những tâm hồn thơ ngây và những con người bất hạnh đã được Bồ Tát Đàm Lan dang tay che chở. Hi vọng rằng những con người ấy với sự cứu giúp của Sư Cô sẽ được may mắn hơn, có cuộc sống ý nghĩa hơn. Xin nhà báo cho biết số tài khoản của Chùa Bồ Đề để tôi gửi chút tấm lòng, và nhất định tôi sẽ dành thời gian để sang thăm ngôi chùa đang cưu mang rất nhiều mảnh đời bất hạnh đó.

Đồng cảm!

Tôi cũng có con nhỏ nên khi thấy những đứa bé kém may mắn thì tôi thật xúc động, những đứa trẻ ấy là vô tội nhưng chúng cũng thật hạnh phúc khi có những người mẹ hết lòng chăm sóc. Do cách trở địa lý nên tôi ko có điều kiện đến tận nơi, mong Quý Báo cung cấp thông tin về chùa Bồ Đề (địa chỉ, số điện thoại, số tài khoản...) để tôi có thể gửi chút lòng thành chia sẽ với Sư Thầy và những người mẹ ấy. Xin cảm ơn!

tấm lòng cao cả

Mình là một người theo đạo phật.mình thấy thật cảm động tấm lòng nhân ái của mọi người.mình mong ngày càng có nhiều tấm lòng nhân ái.chúc mọi người sức khỏe tốt.bình an. Cám ơn cuộc sống vì đã có những người tốt như vậy

Hãy cảm thông với những cuộc đời cơ nhỡ

A di đà Phật! Đức Phật từ bi luôn có tấm lòng cao cả, thương xót những số phận, những con người cơ nhỡ khốn khó. Theo giáo lý nhà Phật: "gieo nhân nào thì gặt quả ấy"; những số phận cơ nhỡ đâu phải họ muốn mình như vậy, mà do kiếp trước đã gieo nhiều tội lỗi, hoặc bậc tiền nhân của họ đã có nhiều lầm lỗi và cuộc đời của họ phải gánh chịu số phận như vậy, các cụ có câu "đời cha ăn mặn, đời con khát nước". Các cháu nhỏ được sinh ra trên đời này có tội tình gì đâu, phải không các bạn. Nếu đặt mình chẳng may là một trong những số phận ấy thì thế nào nhỉ?; khi ấy một miếng cơm, một manh áo của người đời giúp đỡ chúng ta thấy quan trọng và trân trọng nhường nào! Xin mọi người hãy noi gương tấm lòng từ bi của Đức Phật, hãy thử đặt mình vào vị trí số phận của các cháu bị bỏ rơi thì chúng ta mới thấy tấm gương của các "bóng hồng" trong bài viết đáng quý, đáng trân trọng nhường nào. Vì vậy có lẽ những "bóng hồng" ấy không phải là "đi lạc" cửa Chùa, mà các bà, các chị, các em đang mang một sứ mệnh rất nhân văn, rất đáng trân trọng và đáng cho mọi người phàm tục chúng ta học tập, đó là hiện thân của Đức Phật để chỉ dạy người đời. A di đà Phật!

Xin cảm ơn nhưng cần tiếp tục cải thiện

1 lần nữa xin cảm ơn những nỗ lực của sư cô Thích Đàm Lan trong việc tạo nên 1 chốn an lành, cứu giúp những mảnh đời kém may mắn. Nhưng theo nhận xét của những người đã từng đến chùa, hiện tại chưa có 1 hướng nuôi dạy, giáo dục tốt cho những mảnh đời cơ nhỡ đó. Vậy kính mong các quý cơ quan, tổ chức, cá nhân hảo tâm góp 1 phần công sức để giúp đỡ nhà chùa. Có như vậy việc tạo phước mới lâu dài và có ý nghĩa sâu rộng. Trân trọng,

bạn mới là người nông cạn

Bất cứ ai trên đời đều có số phận riêng , đừng bao giờ xét đoán người khác đến lúc nào đó bạn như họ thì ai xét đoán bạn đây TRương vĩnh Trung

Xin chan thanh cam on va chuc phuc cho moi nguoi !

Cam on moi nguoi da giang tay don lay nhung manh doi bat hanh !

Hãy yêu thương và chia sẻ

Tôi biết đến chùa Bồ đề từ năm 2009. Khi đến đây, tôi đã không cầm lòng được trước những mảnh đời cơ nhỡ. Mặc dù chưa bao giờ tôi gặp được sư thầy, như điều đó không làm tôi buồn, mà trái lại, tôi như luôn có một sự thôi thúc lớn lao là được làm từ thiện và công Đức cho ngôi chùa này. Hàng năm, tôi luôn cố gắng sắp xếp thời gian không nhiều thì vài ba lần mua thịt, trứng..... hay các đồ ăn mặn khác mang sang chùa cho những mảnh đời cơ nhỡ, tâm sự với các cụ già, ẵm bồng những em bé đáng thương... Mỗi lần đi như vậy, lòng tôi lại thấy bồi hồi và rất vui, thanh thản. Mong các bạn đọc hãy chung tay chia sẻ với các hoàn cảnh đáng thương kia, chia sẻ với sư thầy Thích Đàm Lan, chia sẻ với nhà chùa dù chỉ là một phần nhỏ thôi.

Xúc Động

qúa xúc động khi đọc bài báo này,tôi nghiêng mình cảm phục trước những hành động cao qúy đầy tình người của sư thầy Đàm Lan,chúc sư thầy nhiều sức khỏe

chùa bồ đề thật đẹp

chùa bồ đề thật đẹp

cảm ơn chùa bồ đề

Thật là ý nghĩa cảm ơn sư thầy Đàm Lan, tôi ước gì có thật nhiều sư thầy như sư thầy Đàm Lan và chùa Bồ Đề

Nghia cu cao qui

Doc nhung dong tam su ma muon roi nuoc mat, xin cam on nhung tam long bao la nhu vay va cung xin nhung noi khac hay mo rong vong tay cuu mang nhung manh doi co nho nhu chua Bo De

Cảm tạ

Đọc xong những con chữ trước mắt tôi không còn hiện hữu hình ảnh của 1 trang báo mạng mà giờ đây là một khung cảnh vô cùng ấm áp ... giữa con người và con người. Điều duy nhất thốt ra từ đáy tâm gan tôi đó chính là 2 từ CẢM TẠ. Tạ ơn những tấm lòng cao đẹp - tạ ơn sự từ bi hỷ sả của Thích Đàm Lan, dù chưa 1 lần được đặt chân đến cửa Chùa nhưng tôi xin cảm ơn vì có một cánh cửa yêu thương như thế trên cõi đời này.

Một tấm lòng bồ tát

Đọc xong bài báo làm tôi xúc động quá. Xin cảm ơn chùa bồ đề và sư Đàm Lan đã góp phần làm cho cuộc sống này trở nên nhân đạo và có tình người hơn.

Nông nổi

Giới trẻ ngày nay sống phóng túng, nông nổi và quá vô đạo đức. Con sinh ra không có trách nhiệm nuôi dạy, đẩy trách nhiệm đó cho xã hội. Họ đâu biết rằng sẽ làm cho đất nước tăng gánh nặng, cả xã hội phải gánh chịu chỉ gì những phút nông nổi bất cần của họ.

Xin chân thành cảm ơn chùa Bồ Đề

Xin chân thành cảm ơn chùa Bồ Đề đã là chốn nương náu cho phận kém may mắn và cảm ơn những người đã chung tay cùng nhau gánh vác, chăm sóc và thương yêu các bé. Tôi vô cùng khâm phục và ngưỡng mộ tấm lòng của chùa Bồ Đề và các thành viên. Chúc mọi người sức khỏe và an lành.

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Các topic độc giả đã viết
 
 
 
 
Các tư vấn trực tuyến đã làm
Lien he quang cao