Ca sĩ Ánh Tuyết trên giường bệnh viết về 'phong bì bác sĩ'
"Đừng nên đổ lỗi cho ai! Chúng ta đang đối mặt với một căn bệnh thời đại: bệnh của những người có tiền và những người không tiền. Người có tiền cho rằng tôi cần là phải được. Người không có tiền thì làm thằng cùi và quậy". > Tệ phong bì bệnh viện/ Bệnh viện quá tải/ Bệnh nhân tử vong
Giọng ca "Ô mê ly" đang nằm điều trị tại Bệnh viện chấn thương chỉnh hình TP HCM sau ca mổ cột sống. Là một bệnh nhân nan y thường xuyên ra vào viện, ca sĩ Ánh Tuyết chia sẻ với VnExpress.net ý kiến về tệ phong bì bệnh viện, tình trạng bệnh nhân chết do sự tắc trách của y bác sĩ, rồi bác sĩ bị người nhà bệnh nhân hành hung... Dưới đây là bài viết của nữ ca sĩ 50 tuổi thành danh với những ca khúc do nhạc sĩ Văn Cao sáng tác. Không thể ngồi để viết, Ánh Tuyết nhờ một người bạn chấp bút.
Trước những phản ánh liên tục về người nhà bệnh nhân rượt đuổi chém thầy thuốc trong bệnh viện hay tới tận nhà bác sĩ đập phá, cướp bóc… tôi muốn nói lên tiếng nói của mình.
Là một ca sĩ mang đủ các chứng bệnh, dù trong người tôi luôn bị những cơn đau hành hạ nhưng khi đứng trên sân khấu tôi vẫn hát bằng tất cả lòng đam mê đầy nhiệt huyết, cố gắng trau chuốt giọng hát của mình để không phụ lòng khán giả. Một bác sĩ cũng vậy. Có thể vì nhiều lý do (do căng thẳng, áp lực, do bị người nhà bệnh nhân rầy la…) khiến họ từ chối ca bệnh nhưng khi họ đã bắt tay vào làm là sẽ làm hết trách nhiệm của mình, để mang lại điều tốt nhất cho bệnh nhân và cả cho uy tín của một người bác sĩ.
Nghe Ánh Tuyết hát ca khúc Ô mê ly
Ca sĩ Ánh Tuyết đang được các bác sĩ chăm sóc sau ca phẫu thuật mới đây. Ảnh: Ngân Hoa
Hiện tại tôi vẫn phải nằm theo dõi sau phẫu thuật tại Bệnh viện chấn thương chỉnh hình TP HCM. Trường hợp của tôi là một ca mổ đặc biệt khó và nguy hiểm. Tôi đã từng mổ hai lần cột sống cổ và đốt sống lưng, cấu trúc bình thường đã bị phá vỡ, nếu phẫu thuật không khéo rất dễ dẫn đến bị liệt. Do vậy các bác sĩ bảo rằng tôi cần phải đánh giá trước mọi chuyện sẽ gặp. Chỉ cần “chệch một ly là đi một dặm”, và cái chệch đó phải trả giá đắt bằng biến chứng thần kinh của bệnh nhân kéo theo những hệ lụy rất lớn.
Bên cạnh đó, ngoài chuyện phẫu thuật giải ép các mô thần kinh cho đốt sống lưng thì còn phải cố định lại và sửa lại dáng cong bình thường cho cột sống. Tiến sĩ, bác sĩ Ngô Minh Lý, Trưởng khoa cột sống A Bệnh viện chấn thương chỉnh hình TP HCM là một trong hai phẫu thuật viên thực hiện ca mổ khó kéo dài gần 3 tiếng đồng hồ của tôi. Trong suốt quá trình mổ không phải truyền máu.
Tỉnh dậy nhìn ánh mắt hạnh phúc của hai bác sĩ trực tiếp tham gia phẫu thuật, tôi hiểu ca mổ rất thành công dù mới trải qua một ngày đầu tiên sau cuộc đại phẫu.
Bị mắc rất nhiều bệnh và từng trải qua 7 cuộc đại phẫu, hơn ai hết tôi hiểu rằng mình cần phải lạc quan và tin tưởng vào bác sĩ, tạo cho họ cảm giác thoải mái.
Lần mổ này, sau khi tiền gây mê, tôi bắt đầu phiêu diêu, bác sĩ chuẩn bị chụp ống thở oxi. Tôi sực nhớ tới một việc nên bảo: “Khoan! Tôi muốn kể cho ê kíp mổ nghe một câu chuyện vui. Câu chuyện về bác sĩ quan liêu”. Các bác sĩ rất hưởng ứng. Và tôi kể một chuyện hơi "tiếu lâm" một chút không tiện nêu ở đây, song cả tôi và các bác sĩ đều cười sảng khoái, rồi tôi chìm vào giấc mê.
10 năm về trước tôi bị hẹp đốt sống cổ và thoát vị đĩa đệm, cũng tại bệnh viện này người thầy của bác sĩ Lý là Giáo sư, bác sĩ Võ Văn Thành và bác sĩ chuyên khoa mổ Phạm Ngọc Công đã mổ đốt sống cổ cho tôi. Phẫu thuật đốt sống cổ, cách an toàn nhất là mổ phía trước. Vì muốn bảo toàn tính thẩm mỹ và nguy cơ chạm dây thanh âm sẽ ảnh hưởng đến giọng hát của ca sĩ nên các bác sĩ phải quyết định chọn mổ phía sau cổ, dù biết rằng sẽ khó khăn hơn gấp bội bởi đây là trung tâm hệ thống thần kinh. Ca mổ ngày ấy thành công, đốt sống cổ của tôi được đặt thêm 3 miếng gốm. Và ca mổ hôm nay lưng của tôi lại có thêm hai chiếc nẹp và 6 con ốc bằng titan.
Kể ra câu chuyện của tôi, không phải tôi đang cố thanh minh cho các bác sĩ, cho bệnh viện hay cho bệnh nhân. Con người có cái may cái rủi, bác sĩ có giỏi trời đi nữa thì cũng có lúc bị hên xui may rủi. Ai cũng muốn làm việc tốt nhất cho bệnh nhân nhưng những yếu tố hên xui may rủi, cái thời vận, thời khắc của mỗi người bệnh thì khác nhau. Và những cái xui rủi xảy đến cũng có thể do chính bản thân mình không gặp may.
Tôi thừa nhận cũng có trường hợp bệnh nhân đưa tiền ra thì được quan tâm ngay nhưng vẫn còn rất nhiều những y bác sĩ có tấm lòng bao dung, nhân hậu. Không riêng gì bệnh viện mà bất cứ ở đâu trong xã hội chúng ta cũng vậy. Ngay khi bạn bước vào một nhà hàng ăn, cũng tô phở với giá tiền như nhau nhưng người ăn mặc lịch sự thì được quan tâm, còn người mặc áo rách thì cứ ngồi đợi đấy hoặc có khi mang tô phở ra đặt xuống một cái rầm. Chính điều này cũng khiến tôi cảm thấy buồn, âu đó cũng là căn bệnh của xã hội.
Sai lầm của bệnh nhân khi khai bệnh thường nói quá so với tình trạng thực của mình để được bác sĩ quan tâm, chữa trị nhưng làm vậy lợi bất cập hại. Vô tình chúng ta đẩy bác sĩ vào tình trạng rối trí, chẩn đoán sai dẫn đến cách xử lý và liều lượng thuốc quá đà.
Tâm lý người bệnh đau một, người thân đau mười nên đụng cái gì cũng réo bác sĩ ra để chửi. Họ cũng có liêm sỉ vậy. Đau thì cũng đau rồi, chúng ta cần phải hết sức bình tĩnh.
Hiện nay chúng ta phải đối mặt với một căn bệnh thời đại: bệnh của những người có tiền và những người không tiền. Người có tiền thì cho rằng tôi có tiền tôi cần là phải được. Người không có tiền thì làm thằng cùi và quậy. Và hậu quả là người bệnh cũng chẳng vì thế mà khỏe hơn và những người có liên quan thì đối mặt với những bản án nghiêm khắc của pháp luật. Đã đến lúc mỗi chúng ta nên nhìn nhận đúng vai trò trách nhiệm của mình trước khi đổ lỗi cho người khác.
Tôi cũng từng là bệnh nhân, tôi cũng có tâm lý như cái người bệnh khác, tôi cũng mắc cái căn bệnh như chị nói là CĂN BỆNH XÃ HỘI. Nhưng ở địa vị chị là một người nổi tiếng, được mọi người trong xã hội ...
Gửi chị Ánh Tuyết!
Tôi cũng từng là bệnh nhân, tôi cũng có tâm lý như cái người bệnh khác, tôi cũng mắc cái căn bệnh như chị nói là CĂN BỆNH XÃ HỘI. Nhưng ở địa vị chị là một người nổi tiếng, được mọi người trong xã hội biết đến, chị có tiền nằm phòng vip. Còn chúng tôi - dân thường làm sao được xã hội trọng vọng như chị. Chúng tôi không có tiền thì đừng có lại gần bác sĩ. Thật sự khi đọc bài này tôi cũng bức xúc thay cho những người dân nghèo. Mong rằng chị hãy nhìn nhận lại vấn đề trước khi phát ngôn trước công chúng.
Khong khen, khong che, vi xa hoi co' 2 mat cua no, ban gap nguoi chua tot , chua lam hai long ban thi ban che, nhung cung dung che loi` khen cua nguoi khac, nhu vay la ban qua' chu quan, chua co cai nhin dung' , nhung ai ...
Khong khen, khong che, vi xa hoi co' 2 mat cua no, ban gap nguoi chua tot , chua lam hai long ban thi ban che, nhung cung dung che loi` khen cua nguoi khac, nhu vay la ban qua' chu quan, chua co cai nhin dung' , nhung ai co loi binh luan kem' coi nhu "da than^` tuong Anh Tuyet nhung bay gio khong con nua qua bai viet nay" va` con vo so nhung binh luan duoc doc so qua tuong tu nhu the, thi cac ban moi la nguoi` chua dung' day .
Không có gì mà phải bàn cãi cả cô AT ak !! Cô Giàu có, Cô Nổi tiếng thì cô dc quan tâm hơn người khác là đúng rùi nhưng khi Cô viết bài báo này thì Cô có nghĩ đến những người nghèo đang oằn mình chống lại bệnh ...
Không có gì mà phải bàn cãi cả cô AT ak !! Cô Giàu có, Cô Nổi tiếng thì cô dc quan tâm hơn người khác là đúng rùi nhưng khi Cô viết bài báo này thì Cô có nghĩ đến những người nghèo đang oằn mình chống lại bệnh tật mà trong túi có chưa đầy 100 nghìn hay ko ? Cô đang đứng trên cao nhìn xuống thì thấy mọi chuyện thật đơn giản nhưng Cô thử vào phòng của bệnh nhân BHYT thì biết Cô ak , 3 bệnh nhân nằm chung 1 giường , người nhà thì cứ hành lang , gậm giường nằm.... P/S : Cô có thể hát rất hay nhưng có lẽ Cô nhìn cuộc đời này dưới một lăng kính nghệ thuật mà quên đi sự man rợ của nó .
Tôi là BS ở một bệnh viện công ở TPHCM, tôi thấy báo chí gần đây lên án nhân viên Y tế nhiều quá dường như họ coi chúng tôi không phải là con người nữa. Nên tôi có vài ý kiến như sau: 1. Ở nơi tôi làm việc hầu ...
Tôi là BS ở một bệnh viện công ở TPHCM, tôi thấy báo chí gần đây lên án nhân viên Y tế nhiều quá dường như họ coi chúng tôi không phải là con người nữa. Nên tôi có vài ý kiến như sau: 1. Ở nơi tôi làm việc hầu như không có nạn phong bì bệnh nhân có BHYT và không BHYT được đối xử như nhau. Trong khoa của tôi làm có vài BS gia đình có điều kiện họ vẫn thường xuyên đi làm từ thiện hoặc cho tiền bệnh nhân nghèo ( có lẽ những đối tượng này quá nghèo nên không có điều kiện tiếp cận với báo chí nên họ không thể viết báo để bênh vực chúng tôi). 2. Theo tôi nạn phong bì có thể chỉ xảy ra ở một số khoa ngoại, sản nơi có phòng mổ, vì bệnh nhân muốn đưa tiền cho an tâm. Còn những khoa điều trị nội hầu như không có. Tuy nhiên dù bạn có đưa phong bì hay không thì chất lượng điều trị vẫn không thay đổi. 3. Những phản ứng tiêu cực gần đây chủ yếu là do bệnh nhân và thân nhân không hiểu BS. Ở bệnh viện chúng tôi mọi nhân viên đều phải học quy tắc ứng xử với bệnh nhân, nhưng theo tôi nghĩ bệnh nhân và thân nhân cũng phải học quy tắc ứng xử với thầy thuốc. Khi khám bệnh xong chúng tôi rất căng thẳng nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu vì không phải bệnh nào cũng dễ chẩn đoán và cũng dễ chữa trị nhưng chúng tôi đều cố gắng giữ bình tĩnh để giải quyết vấn đề nói chung là những lo lắng của chúng tôi không thể hiện ra mặt vì thế nên chúng tôi bị cho là: VÔ CẢM, LẠNH LÙNG… 4. Một số người cho rằng khám BHYT là bị phân biệt đối xử là sai lầm hoàn toàn, và ai là người nghĩ như vậy là thiếu hiểu biết. 5. Bên cạnh những người bệnh thực sự. Một số đối tượng thường xuyên đi khám bệnh, khi khám đòi hỏi phải cấp nhiều thuốc rồi đem bán, những đối tượng này làm tăng tình trạng quá tải BV.
Chi Anh Tuyet that la mot nguoi co tam va can dam
Đơn giản tôi thấy thế này: người đi khám chữa bệnh là mua sức khỏe bằng vàng nhưng họ trả lại bs sự bạc bẽo. Sỡ dĩ có tình trang trên là cũng do nhà nước cả, bác sĩ học 10 năm ra trường được trả đồng lương không sống ...
Đơn giản tôi thấy thế này: người đi khám chữa bệnh là mua sức khỏe bằng vàng nhưng họ trả lại bs sự bạc bẽo. Sỡ dĩ có tình trang trên là cũng do nhà nước cả, bác sĩ học 10 năm ra trường được trả đồng lương không sống nổi, phải làm thêm phòng mạch , trong khi người bệnh đòi hỏi cao, đòi lương y như từ mẫu... trong khi bs cũng là con người cũng có tất cả mọi nhu cầu, bs chả phải thánh còn bn chỉ biết đòi hỏi (đau bệnh là phải thế, đúng vậy! nhưng bên cạnh đó còn có sự "đòi hỏi"). Nhưng cũng phải nói trong xã hội nghề nào cũng vậy cũng có người này người kia, nhưng nghề y sơ sẩy chút là bị tố cáo liền chứ nhiều bs vẫn có cái tâm chứ, đi ngành này ko có tâm sao được, con` đạo đức xuống cấp là tình trang chung của xã hội, cũng đáng buôn` Đâu đó cũng có bs đòi phong bì cho nên bn nghĩ xấu, nhưng không phải không có bác sĩ ghét phong bì vì khi bn làm như thế (thuong thi truoc' khi dc dieu tri.) họ đã coi thường bs. Còn neu như điều trị xong mà co' phong bì di chăng nua thì cung ko co gi` da'ng lên an' vi như vậy chứng tỏ việc điều trị của bs có hiệu quả và bn ko quên ơn nguoi bs do. Neu bn tiep tuc cho rang moi bs deu xau va suy xet bs ha` khac' nhu vay, thi chac khong lau nua chang con ai dam' theo nghiep na`y vi ko the lam` hai long het "vua chua". (mong binh luan duoc dang tai)
bạn Pham Binh Nguyen noi dung, bac si ap luc cong viec cao, doi hoi ki nang tot va tinh chinh xac cao, benh vien thi luon quá tải, cap cuu chua tri cham soc khong kip, mot nguoi binh thuong khong the co ba đầu sáu tay. Trong khi ...
bạn Pham Binh Nguyen noi dung, bac si ap luc cong viec cao, doi hoi ki nang tot va tinh chinh xac cao, benh vien thi luon quá tải, cap cuu chua tri cham soc khong kip, mot nguoi binh thuong khong the co ba đầu sáu tay. Trong khi do, tâm lí nguoi benh/nguoi nha benh nhan lo lắng, sốt ruột. Toi đi khám bệnh, trong lúc ngồi chờ được dịp chứng kiến co vai truong hop bac si dang bận tối mắt tối mũi, benh nhan không biết, hỏi lần đầu được bác sĩ giải thích cặn kẽ, ngay sau đó lại hỏi điều tương tự (lặp lại câu hỏi), bac si nhẫn nại giải thích rõ hon, va cứ nhu the.... Một vấn đề thôi ma tôi thấy hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần cho đủ, nguoi benh co cái lo cua nguoi benh nen hỏi de biet la binh thuong, nhung khong hieu sao toi thay họ hỏi nhiều quá làm bác sĩ mất cả bình tĩnh, bác si con nhieu benh nhan khac phai cham soc, không thể đứng đó cả ngày chỉ để trả lời câu hỏi của benh nhan (van de chuyên môn, không hiểu được nhưng it ra biet no la cai gi cung duoc roi). Ca ngay gap it nhat may chuc benh nhan nhu vay (benh nhan o thanh pho va o cac tinh khac len), cung mot van de, tra loi di tra loi lai mot cau hoi cho mot nguoi, va cho nhieu nguoi nen tao ra "đặc thù nghề nghiệp" đó. Tôi nghĩ nếu là mình, tôi cũng nổi nóng mất, nên tôi có thể bỏ qua khiếm khuyết nhỏ đó ở bác sĩ, quan trong bệnh mình được chữa khỏi là trong lòng vui lam. (xin đăng tải binh luan nay)
Tôi đồng ý với anh Hiệp, nhất là quan điểm "theo tôi chính người bệnh và người nhà cứ nghĩ là có tiền mua tiên cũng được". Theo tôi thấy thì cho dù y bác sĩ thật lòng không muốn nhận tiền "cảm ơn" từ người bệnh và người nhà ...
Tôi đồng ý với anh Hiệp, nhất là quan điểm "theo tôi chính người bệnh và người nhà cứ nghĩ là có tiền mua tiên cũng được". Theo tôi thấy thì cho dù y bác sĩ thật lòng không muốn nhận tiền "cảm ơn" từ người bệnh và người nhà người bệnh, thì có khi bác sĩ/y tá vẫn sẽ bị nghi là "đạo đức giả", "chê ít à?" v.v ... Chưa chắc bác sĩ không cầm tiền của bệnh nhân là bệnh nhân biết cảm ơn người thầy thuốc điều trị cho họ, tôi thấy có trường hợp người nhà gặp biến chứng sau mổ, hay thậm chí không qua khỏi thế là tìm bác sĩ đòi đánh... Đâu ra cái kiểu hành xử như thế? Dù gì bác sĩ tốt cũng cố gắng hoàn thành trách nhiệm, còn trong y học thì ko phải điều gì cũng chắc chắn, bác sĩ ko phải thần tiên mà phán 1 câu là mình hết bệnh được, nên thông cảm cho họ. Bác sĩ nào chưa tốt thì mình chê, góp ý, bác sĩ nào tốt thì khen, tôi thấy nhiều người vì ấn tượng ko tốt với giới y bác sĩ nên lúc gặp cả bác sĩ đàng hoàng, họ nói chuyện với bác sĩ chẳng ra gì. Thay vì ngồi đây chê này chê nọ, tốt nhất hãy làm tốt việc của mình đã! Không phải lo vì có luật nhân - quả rồi.
Tôi thấy suy nghĩ của một số người Việt mình kể ra còn vô cùng khắt khe, khắt khe đến mức... đáng sợ & "tàn nhẫn", không sáng suốt nhìn nhận sự việc ở nhiều góc độ khác nhau. Nhiều bình luận tôi đọc sơ qua thấy... sởn gai ốc ...
Tôi thấy suy nghĩ của một số người Việt mình kể ra còn vô cùng khắt khe, khắt khe đến mức... đáng sợ & "tàn nhẫn", không sáng suốt nhìn nhận sự việc ở nhiều góc độ khác nhau. Nhiều bình luận tôi đọc sơ qua thấy... sởn gai ốc khi thấy họ chê đến mức gần như "sỉ nhục" người khác - bao gồm các bác sĩ và người viết bài là ca sĩ Ánh Tuyết. "Anh có quyền chê thì tôi có quyền khen, việc tôi khen chẳng ảnh hưởng gì anh, mà tôi khen thì anh cũng ráng chê cái khen của tôi". Thật quá khó hiểu! Đó là cách nhìn nhận của mỗi người, Anh chưa may mắn gặp đc bác sĩ tốt như tôi được gặp, điều đó gây phẫn nộ trong anh khi anh cũng là người bệnh nhưng ko đc chăm sóc ân cần, tôi không nói. Nhưng tôi cũng nghèo, tôi may mắn gặp được người thấy thuốc tốt, tôi khen, thì Anh lại nghĩ "chuyện thật như đùa". Xin thưa, đó là suy nghĩ thiển cận, nhảm nhí. Anh đã làm được gì có ích thật nhiều cho xã hội như các Bác Sĩ chưa? Nếu chưa thì đừng chê bai. Anh có quyền giận nhưng tôi khuyên nên ở mức vừa phải, đừng vô tội vạ đổ oan và trút lên đầu cả những Bác Sĩ tốt còn lại, phụ lòng họ lắm! Nếu cái nhìn thiển cận còn tồn tại, thì vẫn cứ nghèo mãi thôi, người văn minh họ biết nhìn nhận vấn đề hơn.
Tôi vừa đọc được một bài viết trên Tuồi trẻ Online và nghĩ đến giá mà bài văn của cậu học trò trường Amstecdam được kế bên bài viết của cô ca sĩ nổi tiếng này, ắt cô ấy sẽ nghĩ lại khi đặt bút viết hoặc chí ít là sẽ ...
Tôi vừa đọc được một bài viết trên Tuồi trẻ Online và nghĩ đến giá mà bài văn của cậu học trò trường Amstecdam được kế bên bài viết của cô ca sĩ nổi tiếng này, ắt cô ấy sẽ nghĩ lại khi đặt bút viết hoặc chí ít là sẽ cẩn thận hơn khi nhận xét về một vấn đề mang tính xã hội. Sau đây là Link để chúng ta cùng suy nghĩ về cai' gọi là " "đầu tiên" của viện phí .
( Cao trung Kien )
Như được biết, công việc bác sĩ có áp lực rất lớn, hay căng thẳng vì tính chất công việc liên quan đến tính mạng con người. Người nghèo tuy khổ thật đấy, nhưng xã hội theo quy luật tự nhiên của nó có cái gì là cho không đâu, ...
Như được biết, công việc bác sĩ có áp lực rất lớn, hay căng thẳng vì tính chất công việc liên quan đến tính mạng con người. Người nghèo tuy khổ thật đấy, nhưng xã hội theo quy luật tự nhiên của nó có cái gì là cho không đâu, neu nhu ở đâu cũng trông chờ vào việc "cho không" (không có mua - bán) thì suy đi tính lại cũng gay go thật... Neu quốc gia nào cũng là một "tổ chức từ thiện lớn" thì tốt quá rồi, có điều việc đó không bao giờ có thể xảy ra! Thôi thì thay vì trách người ta hoài, trước tiên trách cái Số mình thế đã...
Anh chị phê phán bác sĩ không chăm sóc tốt cho người nghèo, nhưng thực tế có những bác sĩ khám cho người nghèo ở phòng mạch tư còn không lấy tiền thì sao? Tôi may mắn được khám qua những vị "lương y như từ mẫu" như thế, thế quan điểm của tôi liệu không biết đã đủ để đồng ý với bài viết trên chưa nhỉ? Bây giờ nghĩ đơn giản, công việc của bác sĩ đã vất vả lắm rồi, bác sĩ không đủ tiền sống thì họ sẽ có thêm cac áp lực cuộc sống khác, thử hỏi khi đó làm sao nguoi bac si đủ sức toàn tâm toàn ý lo cho nguoi bệnh? Vì tính chất khó và quan trọng của Nghề này mà ở những nước có điều kiện kinh tế tốt hơn nước ta họ trả lưong cho bác sĩ rất cao. Nước mình lương cơ bản khó sống rồi, bác sĩ mà không có cái tâm nữa chắc họ bỏ nghề chuyển sang kinh doanh hết, lúc đó thì bệnh nhân ngồi khóc. Đâu cũng vậy thôi, toi lay them vi du ben Nghe nhà giáo neu không đủ sống thì cũng xảy ra chuyện mà. Phải thừa nhận có những bác sĩ chua làm tot trách nhiệm của mình, nhưng không thể vơ đũa cả nắm, rồi nhận xét ve tat ca cac bac si bằng giọng "vô ơn", nhu vay cung khong cong bang cho ho.
Bác sĩ cũng là con người, họ cũng cần mưu sinh, bỏ công sức thời gian (và cả tiền bạc) học tập vất vả bao nhiêu năm nhưng tiền lương chẳng bao nhiêu thì bác sĩ ăn gì mà sống? không tồn tại thì lấy ai chữa trị cho bệnh ...
Bác sĩ cũng là con người, họ cũng cần mưu sinh, bỏ công sức thời gian (và cả tiền bạc) học tập vất vả bao nhiêu năm nhưng tiền lương chẳng bao nhiêu thì bác sĩ ăn gì mà sống? không tồn tại thì lấy ai chữa trị cho bệnh nhân? Ở đây tôi ko bảo việc nhận "phong bì" la` hoan` toan` dung' , nhưng nên có cái nhìn 2 chiều rộng hơn thay vì ngồi 1 chỗ phê phán 1 cách chủ quan.
Dieu nay phu thuoc vao y' thức ở bệnh nhận và cả người nhà họ, người nghèo không có khả năng chi trả thì xin không đề cập, còn người có tiền thì cho du` bác sĩ không cần mà họ cứ dúi "phong bì" vào với tư tưởng "bồi dưỡng" để yên tâm hơn, qua thời gian điều đó trở thành 1 thói quen.
Nhưng cũng có những bệnh nhân và người nhà bệnh nhân (trong trường hợp tôi) sau khi trải qua ca mổ tốt trong lòng rất vui và biết ơn bác sĩ, chúng tôi cũng đắn đo nhiều trước khi gửi tặng bác sĩ "phong bì nho nhỏ" với lòng quý mến và sự tôn trọng để cảm ơn su giup do cua bác sĩ, tôi thấy trong trường hợp mình làm như thế không co gi sai.
Xã hội ở đâu chẳng có người này người kia, có người chữa bệnh cho bạn là 1 điều may mắn rồi, đừng trông chờ quá nhiều ở sự hoàn hảo, chẳng có ai là Thánh sống cả, nhung truong hop khong nay neu tren mat bao' chi la "1 con sâu làm rầu nồi canh".
Thân.
Buồn khi thấy danh dự chúng tôi bị chà đạp và bôi nhọ như vậy.Chúng tôi vẫn cống hiến và mang đến cho người bệnh những giây phút của cuộc sống.Chỉ vì vài bài báo mà chúng tôi lại bị đánh đồng,và kết tội chung sao.Con sâu làm rấu nồi ...
Buồn khi thấy danh dự chúng tôi bị chà đạp và bôi nhọ như vậy.Chúng tôi vẫn cống hiến và mang đến cho người bệnh những giây phút của cuộc sống.Chỉ vì vài bài báo mà chúng tôi lại bị đánh đồng,và kết tội chung sao.Con sâu làm rấu nồi canh nhưng các bạn thấy được bao nhiêu phần,các bạn đi được bao nhiêu bệnh viện và thời gian các bạn ở bệnh viện là bao lâu mà lên tiếng đả kích chúng tôi.Tôi cảm ơn cô Ánh Tuyết không phải vì cô là một nghệ sĩ mà là một người có cái nhìn ở nhiều khía cạnh và hiểu cho chúng tôi. Tôi thấy buồn khi quá nhiều người mang suy nghĩ chúng tôi là những kẻ moi tiền trên nỗi đau cảu người khác.Thật buồn
Ai cũng hiểu,chỉ 1 số người cố tình không hiểu về các bác sĩ và quan chức
Cô ánh Tuyết à, lúc nào có thời gian cô ra nhà tôi, tôi sẽ dẫn cô đi bệnh viện. chắc chắn lúc đó cô sẽ có được một bài viết khác hay hơn và ý nghĩa hơn đấy. chúc cô chóng lành bệnh.
Cô AT “khen” BS vì: Hài lòng về dịch vụ chăm sóc sức khỏe của BV cho cô, và vì: + Chỉ đơn giản cô là người gặp may thôi. Còn tôi đã không gặp may như cô: Tôi bị đau nặng, bất ngờ. Phải nhập phòng cấp cứu của ...
Cô AT “khen” BS vì: Hài lòng về dịch vụ chăm sóc sức khỏe của BV cho cô, và vì: + Chỉ đơn giản cô là người gặp may thôi. Còn tôi đã không gặp may như cô: Tôi bị đau nặng, bất ngờ. Phải nhập phòng cấp cứu của bệnh viện ở Q3. Suốt cả đêm không có bác sĩ và đến sáng mới thấy có BS. Hậu qủa tôi bị tàn phế suốt đời
Cam on Anh Tuyet, The disease is Humanity! 1. Benh nhan( nguoi nha) thuong to ra yeu the truoc bac si => bac si chanh. 2. Thuong thi gia dinh, cha me nao co con em on thi dai hoc deu muon con minh phai duoc vao nghanh, nghe trong ...
Cam on Anh Tuyet, The disease is Humanity! 1. Benh nhan( nguoi nha) thuong to ra yeu the truoc bac si => bac si chanh. 2. Thuong thi gia dinh, cha me nao co con em on thi dai hoc deu muon con minh phai duoc vao nghanh, nghe trong moi truong lam viec cua nha nuoc, vi du: bac si, y ta, dieu duong,..VI sao? Vi: do la nghe nghiep on dinh, ngoai luong bien che con co luong phu ( tien phong bi cua benh nhan). Gia su neu nhu mot trong so nhung benh nhan ngheo co ba con, ho hang lam trong nghe nay thi lieu co bi doi xu nhu moi nguoi noi rang can benh cua xa hoi ko? 3. Von di con nguoi la mot can benh roi. Dung trach moc va len an nhau lam gi. Haizzzzzzzzzzzzzz....cuoc doi van dep ghe.
Nếu có một người nghèo nào mà nói về bác sỹ giống như ca sỹ ánh Tuyết, thì tôi mới tin là trong 100 người bác sỹ vẫn còn 1 người tốt.
Thật ra trong xã hội hiện nay. Hay nói khác hơn là thời kỳ hiện đại, thời kỳ du nhập, mở cửa, thời kỳ mà các nền văn hóa khác đang dần dần lên ngôi và đẩy lùi cái truyền thống, cái nền văn hóa của dân tộc. Không nói ...
Thật ra trong xã hội hiện nay. Hay nói khác hơn là thời kỳ hiện đại, thời kỳ du nhập, mở cửa, thời kỳ mà các nền văn hóa khác đang dần dần lên ngôi và đẩy lùi cái truyền thống, cái nền văn hóa của dân tộc. Không nói khác hơn sự suy thoái đạo đức của các y bác sĩ. Mà thật ra là suy thoái hầu như tất cả các lĩnh vực từ tư tưởng, đạo đức, cách sống từ những cá nhân trong một gia đình cho đến ngoài xã hội. Nên những việc tiêu cực tất yếu sẽ xảy ra. Trước hết là các ngành giáo dục, y tế,....không biết các vị lãnh đạo có kịp nhận ra mà tìm phương thuốc thích họp để chữa lành căn bệnh này không???????????????????
Tôi là người từng nằm viện và cũng từng chăm người nằm viện.Đúng là mỗi nơi một khác,bác sĩ cũng có người này người khác.Có lần tôi thấy họ thờ ơ với một người bệnh người dân tộc.Sau khi kích điện k thành công,họ thông báo với người chồng "chết ...
Tôi là người từng nằm viện và cũng từng chăm người nằm viện.Đúng là mỗi nơi một khác,bác sĩ cũng có người này người khác.Có lần tôi thấy họ thờ ơ với một người bệnh người dân tộc.Sau khi kích điện k thành công,họ thông báo với người chồng "chết rồi,đem về đi " và bỏ đi với thái độ dửng dưng thật k chịu nổi.Rồi có lần tôi nằm viện,y tá thật vô tâm và vô tình.Lần khác tôi nằm viện chung với một người bị liệt nửa người và k thể nói được.Anh ta vô thức cứ đạp chân và thành giường vì bị trói,y tá liên tục chửi mắng " mẹ nó,thằng này lì quá,tao đập chết mày quá ! " Đó là thái độ phục vụ sao ? Nhưng bên cạnh đó cũng có những người rất tốt với bệnh nhân.Bệnh nhân muốn nhờ cô hộ lý đổ giùm bô nước tiểu nhưng cô hộ lý quá bận nên quên.Bệnh nhân đó nhắc cô,cô vôi chạy tới và xin lỗi bệnh nhân và căn dặn nếu có gì cứ gọi cô. Thế nên nhiều khi tiền k đo được y đức của bác sĩ và đội ngũ cán bộ y tá, hộ lý mà bản chất của họ mới đáng nói.Gặp phải người thích tiền thì chịu,đừng mong họ đối xử tốt nên k có tiền !
Người không có tiền thì làm thằng cùi và quậy.Mình còn có cái may là không đến nổi mắc bệnh nghèo để bị chửi là thằng cùi,thằng quậy Một trái tim chỉ dùng để tuần hoàn máu và 1 cái đầu dùng để đội nón.nói ít hiểu nhiều Dùng từ ...
Người không có tiền thì làm thằng cùi và quậy.Mình còn có cái may là không đến nổi mắc bệnh nghèo để bị chửi là thằng cùi,thằng quậy Một trái tim chỉ dùng để tuần hoàn máu và 1 cái đầu dùng để đội nón.nói ít hiểu nhiều Dùng từ thằng này thằng nọ nghe quá phản cảm Đồng ý là có những bác sĩ tốt lẫn xấu nhưng bài viết có câu Người không có tiền thì làm thằng cùi và quậy thì không thể hình dung nổi.Ai là thằng cùi và thằng quậy?
Có lẻ không nên kỳ vọng nhiều vào ca sỹ, Tôi nghĩ Ánh Tuyết củng nhiều kinh nghiệm sống mà lại phát biểu thiếu suy nghĩ nư vậy? chắc vì giàu dể quá nên không hiểu được người nghèo.
Toi thi chua gap bac si nao lam minh phai ghet ca. Toi cung tung nam vien 2 lan, moi lan 1 tuan, o 2 benh vien khac nhau. Ca hai lan deu chua benh bang bao hiem y te, khong dua phong bi. Benh cua toi thuoc loai benh khong ...
Toi thi chua gap bac si nao lam minh phai ghet ca. Toi cung tung nam vien 2 lan, moi lan 1 tuan, o 2 benh vien khac nhau. Ca hai lan deu chua benh bang bao hiem y te, khong dua phong bi. Benh cua toi thuoc loai benh khong yeu cau gap gap nen co the toi khong thay sot suot. Co the benh cua nguoi than cac ban thuoc loai can dieu tri khan cap nen de sinh tam ly kho chiu roi lại tu dong dua phong bi chang?
Gửi chị Ánh Tuyết!
Tôi cũng từng là bệnh nhân, tôi cũng có tâm lý như cái người bệnh khác, tôi cũng mắc cái căn bệnh như chị nói là CĂN BỆNH XÃ HỘI. Nhưng ở địa vị chị là một người nổi tiếng, được mọi người trong xã hội ...