Thứ ba, 7/2/2012, 15:47 GMT+7

Những mảnh vỡ ám ảnh

Hôm nay, tôi thật sự sợ hãi. Tôi không nghĩ nỗi sợ hãi lại ùa đến và xâm chiếm tôi bất thình lình đến vậy, khi từ dưới nhà vang dội lên những tiếng choảng choảng ầm ầm và tiếng thất thanh của cô chủ nhà.

Tiếp theo là tiếng gầm gừ gần như lạc giọng của ông chủ. Tôi hình dung ông đang dang cánh tay lực lưỡng gạt phăng hết mọi thứ trong tầm tay mình xuống đất, cái tủ, cái ti vi, cửa kính... Tất cả nằm gỏn lọn trong một đống đổ vỡ ngổn ngang chỉ chừng trong giây lát. Nghe tiếng ồn ào dội lên từ dưới nhà, tôi vội vàng đứng dậy cầm chìa khóa khóa kỹ cửa, như một bản năng - để bảo vệ mình khỏi những hiểm nguy có thể ập đến bất cứ lúc nào. Khóa xong cánh cửa, mọi thứ lại dội ngược vào trong tôi, tôi bần thần thụp xuống, thổn thức, thổn thức. Nỗi sợ hãi đã xâm chiếm toàn bộ con người tôi và làm tôi tê dại, run rấy. Tôi bật khóc, run lên bần bật như thể chính mình là người hứng chịu tất cả cơn thịnh nộ vừa rồi.

Ký ức sống dậy. Tôi hoảng hốt. Tôi nhớ lại những cơn bạo lực ngày xưa giữa ba và mẹ. Tôi nhớ những mảnh vỡ hoang tàn trong căn nhà. Tôi nhớ mẹ tôi trong những cơn thảng thốt và ba tôi ánh mắt đỏ ngầu như muốn san bằng tất cả những gì có trước mắt. Tôi nhớ mẹ tôi sau một hồi chống cự phản kháng quyết liệt đã ôm đầu thụp xuống bất lực hứng những cú đánh giáng trời liên tục của ba tôi. Tôi nhớ tôi gào lên điên dại, cấu xé nghiền ngấu ba tôi trong vô vọng, để ba tung một cái hất tay và tôi văng ra sóng soài trên đất. Tôi nhớ mẹ như con giun thoi thóp cố vùng lên để giành lấy từng phút sống cho mình. Tôi nhớ, tôi nhớ, tôi sợ và tôi khóc... Khóc nức nở, khóc trong vô vọng, khóc trong mệt mỏi... Dẫu quá khứ ấy đã đi xa, xa lắm rồi.

Người đàn ông họ được ban cho sức mạnh. Họ có sức mạnh để đối địch với kẻ mạnh và bảo vệ kẻ yếu. Đàn bà là người được che chở. Họ không có sức mạnh, họ bất lực trước cái mạnh nên núp dưới cánh tay của những người đàn ông để được bảo vệ. Nhưng khi bị chính cánh tay che chở mình giáng xuống, họ chẳng khác nào con giun nhỏ bé chết bẹp dí trước mũi giày tàn bạo. Bất lực, hoàn toàn bất lực. Ai đã từng ở vào hoàn cảnh bất lực ấy một lần chưa? Người phụ nữ đủ mạnh mẽ để có khả năng chống lại tất cả, duy chỉ sức mạnh của đàn ông là điều bất công nhất mà tạo hóa đã tạo nên để dồn những người phụ nữ đến bước đường cùng.

Người phụ nào từng hứng chịu những cơn đòn ấy ắt hẳn sẽ bị ám ảnh suốt đời. Vết thương da thịt sẽ lành lặn đi, nhưng vết thương lòng vẫn còn sâu hoắm. Chỉ cần một gợi nhớ hay một kích thích nhỏ thôi cũng đủ làm thủng vết da non đang se lại và cái vết thương ấy lại nhức nhối đau.

Những người đàn ông, liệu có hiểu được điều đó không? Họ có bao giờ ở trong hoàn cảnh của một người ở bước đường cùng chưa? Tạo hóa ban cho họ sức mạnh, nhưng không ban cho họ cơ hội để được hiểu nỗi đau của việc chứng kiến những người yêu thương trở thành mãnh thú xâu xé mình.

Hãy là người đàn ông chân chính biết sử dụng sức mạnh của mình đúng chỗ. Để xã hội này không còn những nỗi đau tuyệt vọng nữa.

BB

Chia sẻ những vui buồn, cảm xúc... về cuộc sống của bạn tại doisong@vnexpress.net. Vui lòng gửi bằng file word, tên file không dấu

chia sẻ

Mến chào BB!

Đọc bài báo của bạn mình cũng thấy đau lòng lắm. Từng dòng ký ức tuổi thơ cứ hiện về một cách vô thức làm mình rớt nước mắt lúc nào không hay.
Ngày xưa mình cũng phải chứng kiến cảnh bạo lực gia đình, và bây giờ khi đã 25 tuổi, cái tuổi đáng lẽ đã phải có bạn trai và tính chuyện kết hôn thì mình vẫn hoang mang về ký ức ngày nào cộng thêm sự bạo hành trong gia đình chị gái của mình.
Mình sống không còn niềm tin và hi vọng bạn àh. Mình chỉ biết ráng sống tốt từng ngày để cầu nguyện cho cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn đến với bản thân và những người xung quanh. Mình sẽ cầu nguyện cho bạn BB thiệt nhiều. Bạn ráng lên nha, mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn thôi. Hãy luôn sống tốt nha bạn.

Thuơng và đồng cảm cùng bạn.

Thấy mình và bạn giống nhau quá

Hoàn cảnh của mình và bạn có lẽ giống hệt nhau, cố lên bạn, mình ghét những người đàn ông rượu chè, cờ bạc, trai gái,...và gia trưởng

Những mảnh vỡ không bao giờ lành được

Chia sẻ với bạn và rất đồng cảm với người đã sinh ra bạn. Những mảnh vỡ ấy mài mãi không thể ghép lành lại được. Vết thương thân thể có thể lành được nhưng vết thương lòng mãi đau đớn làm trái tim ta luôn rỉ máu. Người ta thương yêu nhất, người ta đặt hết cả tình yêu, nỗi nhớ niềm thương, người mà ta đắt hết cả niềm tin, người mà ta đã từng coi là chỗ dựa vững chắc cho ta và các con... đã dang tay phá tan tất cả. Và như thế tất cả tan biến hết. Trong ta chỉ còn lại sự thất vọng và coi thường. Mọi sự tôn trọng mà ta dành cho người đầu gối tay ấp không còn nữa. Còn lại chăng chỉ là sự trống rỗng.
Hãy cố gắng(cố gắng thật nhiều bạn nhé) để quên đi mọi đau đớn đã qua, tìm cho mình một niềm tin!

roi se qua ma ban

khong phai dan ong ai cung nhu vay dau ban ah,mong ban se luon vui ve va quan trong la tim lai dc niem tin trong cuoc song nua

những vết sẹo khó lành theo năm tháng!

Chào bạn!
Mình hiểu được nỗi đau và nỗi sợ hãi của bạn khi đó vì gia đình mình củng ở trong hoàn cảnh đó. Những mãnh vỡ ám ảnh đó làm cho ba chị em mình sống trong nỗi sợ hãi đàn ông. Tới bây giờ đã bao người đàn ông nói yêu mình nhưng mình luôn nói với họ rằng họ không mang lại cảm giác an toàn cho mình vì thế mình không thể lấy họ. Có lẻ mình củng bị nỗi ám ảnh đó đeo bám riết và mình không biết đến bao giờ thì mình có thể quên được nó! Nhưng bạn biết không? cho dù là không quên được nhưng bạn củng phải vượt qua nó ! đừng để nó đeo bám mãi mà se làm cho cuộc đời của bạn sẽ không hạnh phúc! Mình mong rằng bạn và chị em mình sẽ vượt qua được nỗi đau này! mình mong rằng đàn ông đừng dùng sức mạnh của mình để ăn hiếp người sức yếu thế cô! để phái mạnh được là phái mạnh chứ không phải trở thành hung thần của nạn bạo hành gia đình!
vo uyen chi

Thích

Mình rất thích bài viết này, cùng thầm mong mọi người đàn ông đều đọc được bài viết này....

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 
 
Góc thiên thần nhỏ
.
 
 
 
 
 
Lien he quang cao