Thứ ba, 7/2/2012, 09:56 GMT+7

Đứa con tự kỷ của mẹ

Là con bị cuốn hút vào những thứ lạ lùng. Mẹ vẫn nhớ ngày con tầm 3-4 tuổi, con dường như bị cái quạt mê hoặc vì chuyển động vòng tròn của cánh quạt. Con làm đổ quạt rất nhiều lần và làm gãy mấy thanh nhựa bảo vệ. Rồi con thò cái que vào khi cánh quạt quay....

Xưa có câu “đẹp đẽ phô ra, xấu xa đậy lại”, mẹ cũng không biết rõ những chia sẻ của mình như thế này sẽ nằm trong vế nào nữa. Dĩ nhiên, tự kỷ là khuyết tật, là không may mắn, nhưng tương lai của con và các bạn tự kỷ khác sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều nếu mọi người trong cộng đồng đều hiểu hơn về tự kỷ, và sẽ trợ giúp và nâng đỡ các con.

Nếu ai hỏi mẹ tự kỷ là gì, mẹ có thể vẫn chỉ nhắc lại cái định nghĩa khô khan rằng “tự kỷ là một loại khuyết tật phát triển ảnh hưởng chủ yếu đến khả năng giao tiếp, tương tác và xã hội”. Mẹ cũng nghĩ rằng sẽ tốt đẹp hơn nhiều nếu ta nhìn mọi vụng dại, khác biệt của con bằng tấm lòng nhân ái, sự hiểu biết và yêu thương. Hoặc mẹ cũng chỉ lẩm nhẩm cho riêng mình rằng: bất kể tự kỷ là gì, thì nó vẫn là một phần trong con, và cũng là một phần của cuộc đời của mẹ…

Tự kỷ là gì? Câu hỏi ấy cứ lẩn quất đâu đó, con ạ, chứ nó chưa bao giờ, chưa từng mất đi. Ngày mới biết con như vậy, đây là câu hỏi đáng sợ nhất đối với mẹ, vì ngày đó, chưa có nhiều thông tin như bây giờ, mờ mịt lắm, mẹ đã thật hoảng loạn, và mẹ chẳng biết phải làm gì. Hiểu về nó hơn một chút, thì mẹ cũng định nghĩa nó khác đi. Rồi theo thời gian, con cũng lớn dần, tự kỷ dần thành một phần trong cuộc sống gia đình mình, có những tiến bộ, có những thoái lui, có những tiếng cười, và vô vàn nước mắt.

Để mà “tự hào” về nó, thì cũng có nhiều thứ để kể ra lắm nhé. Nào là nó được Liên hiệp quốc dành riêng hẳn một trang trên website của mình, và cũng là một trong vài ba vấn đề y tế được tổ chức này dành riêng một ngày để kỷ niệm: ngày 2/4, hay còn gọi là Ngày Thế giới Nhận biết về Chứng Tự kỷ. Nó được định nghĩa một cách giản dị là: một loại khuyết tật phát triển ảnh hưởng đến khả năng giao tiếp, xã hội, tương tác; và mới xuất hiện và được ghi nhận trên thế giới chừng gần 100 năm nay.

Rồi có một ngày nọ, nó cũng được xướng danh trong một bài phát biểu của tổng thống Mỹ rằng nó chính là 1 trong 3 vấn đề y tế nhức nhối nhất của đất nước này: bệnh tim, ung thư và tự kỷ.

Ở tầm “vĩ mô” thì là thế, còn ở tầm “vi mô” thì như thế nào đây nhỉ?

Với con, tự kỷ nghĩa là con đâu có được một cuộc sống bình an như bao đứa trẻ bình thường khác.

Là con chẳng biết nói ở tuổi các bạn cùng lứa đã biết nói, biết hát. Con không biết truyền đạt lại ý muốn, nên con như bị “tắc nghẽn”, con buồn bực, căng thẳng.

Là con đâu có một sức khỏe như bình thường. Con kén ăn. Con rất khó ngủ, đặc biệt là ngủ trưa (nhưng con vẫn còn hơn rất nhiều bạn khác chưa từng có một đêm ngon giấc đến sáng, hay bị động kinh và nhiều bất thường khác).

Là con có những ám ảnh chẳng giống ai, mà ngay cả mẹ cũng rất rất là lâu mới hiểu được. Những nỗi sợ vô cớ, những luật lệ con tự đặt ra, chẳng giống bình thường.

Là con chẳng biết giao tiếp, trao đổi, mà chỉ biết gào khóc mà những ngày mới đầu, mẹ không thể hiểu nổi và chỉ biết khóc theo.

Là con bị cuốn hút vào những thứ lạ lùng. Mẹ vẫn nhớ ngày con tầm 3-4 tuổi, con dường như bị cái quạt vuông mê hoặc vì cái chuyển động vòng tròn của cánh quạt. Con làm đổ quạt rất nhiều lần và làm gãy mấy thanh nhựa bảo vệ. Rồi con thò cái que vào khi cánh quạt quay. Chưa thỏa, con thò cả ngón tay vào. Cánh quạt chém vào tay con, hằn lên những vệt đỏ, con khóc lặng, rồi khi nín, và một lúc không ai để ý, con lại lầm lũi tiến đến cái quạt để rồi không thể cưỡng nổi, con lại đưa tay vào trong chịu thêm cái chém thật đau… Cái đau với trẻ bình thường đủ làm cho chúng sợ và tránh xa cái quạt, nhưng với con, nó đã không đủ để ngắt đi nỗi mê thích ám ảnh về chuyển động vòng tròn.

Còn với mẹ, tự kỷ là gì nhỉ?

Là cố gắng yêu thương con và chấp nhận con vô điều kiện. Là ép mình không la mắng con ngay cả những khi con nghịch ngợm quá đà, mà điều này thì xảy ra thường xuyên lắm và hậu quả cũng rất ... nặng nề.

Là nhiều đêm thức trắng hay ngủ chập chờn trong nước mắt. Mẹ già đi nhiều. Nhưng rồi mẹ cũng cố vươn lên, vì mẹ hiểu rõ rằng nếu mẹ không cố gắng, con sẽ thêm thiệt thòi.

Là cũng chẳng còn mấy thời gian cho bạn bè xưa. Cái hội mà biết rõ rằng nếu tụ tập buổi trưa ngày làm việc thì mẹ có thể đến, chứ buổi tối và cuối tuần là mẹ chẳng bao giờ rời nhà ra đi.

Là những lần đi xin học và chẳng thành công, hóa ra, hai từ tự kỷ còn rất đáng sợ với nhiều người khác nữa.

Là ngốn ngấu đọc hàng trăm, hàng nghìn trang tài liệu, đa phần bằng tiếng nước ngoài, với hy vọng mong manh sẽ tìm được điều gì đó áp dụng cho con vì tự kỷ ở các nước phát triển dường như có sớm hơn đến vài chục năm và có rất nhiều tài liệu. Và mẹ thậm chí đọc rất nhiều về y học – một lĩnh vực mà có lẽ nếu không có hai từ ấy, mẹ không thể đọc ngay cả khi là tiếng Việt mình. Và càng đọc, càng hiểu, mẹ càng thương con hơn, vì tự kỷ nó phức tạp lắm và đeo đẳng lắm. Cuối cùng, mẹ cũng quyết tâm hơn, ta chẳng bao giờ chùn bước, chẳng bao giờ.

Là thêm những đêm trắng ngẫm về tương lai. Sau này ấy, bố mẹ chắc sẽ ra đi trước, và con sẽ ở lại. Về tiền bạc, thì bố sẽ lo cho con chu đáo, nhưng còn nhiều thứ nữa phức tạp trong cuộc sống, liệu con có xoay xở được không... Mẹ quen biết vài cô bác có con bị Down, các bạn ấy yếu hơn con về thể lực nhiều lắm, và chăm sóc rất vất vả. Và đôi khi, mẹ chẳng thể ghìm mình khi so sánh rằng các bạn Down ấy, mà theo thống kê thì thường có tuổi thọ ngắn hơn bình thường, sẽ ra đi trước, và thế thì cũng ... đỡ hơn chăng ? Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, chứ mẹ cũng không dám nói với các bác, các cô ấy như vậy, sợ lại chạm vào nỗi buồn của họ. Đúng là đứng núi này còn trông núi nọ, dở hơi quá, phải không con?

Là có thêm bao người bạn cùng cảnh ngộ. Những người mà trong mắt họ, dù là đang cười, mẹ vẫn thấy phảng phất một nỗi buồn. Một nỗi buồn có tên là “tự kỷ”. Những người mà mẹ luôn thấy gần gũi thế và luôn sống với nhau ấm áp tình người.

Là mong mỏi, đợi chờ rồi con sẽ lớn khôn như bao người. Mẹ hiểu rằng tự kỷ rất có thể đi liền với chậm phát triển tâm thần, nghĩa là không bao giờ đếm tuổi con theo … lịch! Và tự kỷ cũng làm con khó bộc lộ, giải thích, giải tỏa bản thân hơn so với bình thường. Mẹ chấp nhận cái sự “chậm” này. Còn khi mà đọc được rằng khoảng 70% người tự kỷ có IQ dưới mức trung bình, mẹ vẫn thấy còn cơ hội, vì người ta không dùng hết công suất của não mà, nên kể cả khi con nằm trong số 70% đó, mẹ sẽ cố gắng giúp con vượt được cửa ải này, IQ đi đôi với rèn luyện, về vấn đề này, mẹ của con chẳng đến nỗi tệ đâu!

Là cố gắng trở thành “người phát ngôn” hay “đại diện và bảo vệ hình ảnh” cho con. Khi ra ngoài xã hội, con nhiều khi có nhiều hành vi “ngộ nghĩnh” lắm, và mẹ phải có lời giải thích hoặc xử lý kịp thời. Có nhiều người không thể hiểu được tự kỷ là như thế nào, mà con lại hành xử như thế, và đại loại họ sẽ hỏi rằng “thế tự kỷ là gì?” và mẹ sẽ phải vắt óc ra để trả lời cho hợp với hoàn cảnh đó.

Bây giờ, con đã bước chân vào lớp 1, lớp 1 hòa nhập của trường Xã Đàn, thỏa ước mơ mà cách đây không lâu mẹ vẫn còn chưa dám nghĩ đến. Mẹ biết con rất vất vả để theo học cùng các bạn, và con đã cố gắng rất nhiều. Với mẹ, mẹ luôn lập 1 danh sách gồm 2 cột về con: những điều con làm được, và những điều con chưa làm được, cần trợ giúp. Và hai từ “tự kỷ” giờ đây cũng như bước sang một trang mới, có lẽ không hề đỡ vất vả hơn, nhưng lại chứa chan hy vọng về những điều mà hai chữ “hòa nhập” giản dị đó mang lại. Mẹ cầu mong cho mọi em bé tự kỷ như con cũng sẽ có một mái trường.

Xưa có câu “đẹp đẽ phô ra, xấu xa đậy lại”, mẹ cũng không biết rõ những chia sẻ của mình như thế này sẽ nằm trong vế nào nữa. Dĩ nhiên, tự kỷ là khuyết tật, là không may mắn, nhưng tương lai của con và các bạn tự kỷ khác sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều nếu mọi người trong cộng đồng đều hiểu hơn về tự kỷ, và trong khả năng của mình, mọi người sẽ trợ giúp và nâng đỡ các con nói riêng và những người khuyết tật nói chung. Có thể đó chỉ là những hành động vô cùng nhỏ nhoi và dễ dàng, nhưng con cần nhiều những điều như thế lắm. Có thể chỉ là một nụ cười. Có thể chỉ là một ánh mắt khích lệ. Có thể chỉ là lờ đi khi con lỡ làm một điều gì đó ảnh hưởng đến họ. Có thể chỉ đơn giản là mọi người hiểu tự kỷ là một thứ phức tạp và có thể là bất kỳ vấn đề nào khác với bình thường.

Và giờ đây, sau rất nhiều năm tháng sống cùng con và hai chữ tự kỷ, đã và vẫn đang tìm hiểu, tự suy ngẫm khá nhiều, nếu ai hỏi mẹ tự kỷ là gì, mẹ có thể vẫn chỉ nhắc lại cái định nghĩa khô khan rằng “tự kỷ là một loại khuyết tật phát triển ảnh hưởng chủ yếu đến khả năng giao tiếp, tương tác và xã hội”. Mẹ cũng nghĩ rằng tự kỷ có thể là rất nhiều thứ khủng khiếp, nhưng sẽ tốt đẹp hơn nhiều nếu ta nhìn mọi vụng dại, khác biệt của con bằng tấm lòng nhân ái và sự hiểu biết và yêu thương. Hoặc mẹ cũng chỉ lẩm nhẩm cho riêng mình rằng: bất kể tự kỷ là gì, thì nó vẫn là một phần trong con, và cũng là một phần của cuộc đời mẹ. Mẹ không phải là tuýp người hay than thân trách phận, nhưng có một điều mẹ muốn con luôn luôn ghi nhớ rằng tự kỷ, nó càng đáng ghét bao nhiêu, thì mẹ lại yêu con thêm vạn, vạn lần.

Yêu con, và chúc con một năm mới mạnh khỏe, học tập tốt, và đầy may mắn.

Hà Dương

CLB gia đình trẻ tự kỷ Hà Nội

Chia sẻ những vui buồn, cảm xúc... về cuộc sống của bạn tại doisong@vnexpress.net. Vui lòng gửi bằng file word, tên file không dấu

kham phuc

tinh mau tu that thieng lieng

Cùng vượt qua

Mình thực sự xúc động khi đọc bài viết của bạn. Mình cũng có con bị tự kỷ nên mình rất hiểu tâm trạng của bạn. MInh cũng rất sợ khi bé nhà mình đến tuổi học tiểu học không thể hòa nhập được với các bạn cùng lớp. Mong cho con bạn, con mình và tất cả những ai bé bị TK sẽ vượt qua được chặng đường đầy gian nan này. Thân.

Cảm phục

Đọc dòng tâm sự của chị em ko sao kìm dc cảm xúc, thương cho bé và cảm phục c vô cùng. Chị là một người mẹ tuyệt vời, hãy kiên nhẫn và tự tin gấp bội để giúp bé vượt qua chị nhé! Chúc hai mẹ con thành công.

Tôi cũng đã ở trong hoàn cảnh tương tự như bạn

Chào bạn, Đọc xong tâm sự của bạn tôi cũng hiểu nỗi buồn và sự vất vả mà bạn phải gánh chịu vì cách đây 11 năm tôi cũng đã rơi vào hoàn cảnh tương tự như bạn, khi cháu được 3 đến 4 tuổi các biểu hiện của trẻ tự kỷ thể hiện rất rõ: chỉ nói được một số từ như bố, mẹ ...chỉ thích làm chăm chú những gì cháu thích và rất là nghịch nguy hiểm (tăng động), sau thời gian nữa thì nói được nhưng bị đảo lộn câu từ, bù lại cháu lại biết đọc chữ, đọc số đến 1000 và đọc ngược lại rất tốt mặc dù không ai dạy cháu (bây giờ một số người lại cho đó là thần đồng?). Cô giáo dạy cháu lớp mẫu giáo bé sau một thời gian trông dạy cháu còn không muốn nhận cháu nữa (chắc là do cháu nghịch quá và nói không nghe hoặc làm mất điểm thi đua của cả lớp). Khi bắt đầu rời trường mẫu giáo cô giáo Hiệu trưởng còn nhắn tin đến Trường để nhận phần thưởng là một chiếc quạt bàn nhỏ, lúc đó tôi cũng không biết là vui hay là buồn nữa, vì cô giáo nói: cả trường chỉ có một phần quà tặng (quà tặng này do một tổ chức nào đó tặng cho, tôi cũng không nhớ rõ) sau khi họp hội đồng Trường thì các cô giáo thống nhất tặng chiếc quạt cho cháu vì cháu bị … tự kỷ, cô còn khuyên gia đình nên xin cho cháu vào học ở Trường Bình Minh (ở phố Thợ Nhuộm), sau một thời gian ngắn suy nghĩ tôi đã quyết định cho cháu học lớp 1 bình thường đồng thời bỏ rất nhiều thời gian để dạy dỗ, theo sát cháu (đối với trẻ bình thường dạy 1 thì cháu phải dạy đến 20 lần trở lên mới hiểu). Tôi đã rất kiên nhẫn vì hiểu rằng nếu mình buông xuôi thì không những mình khổ mà con mình cũng khổ. Và tôi đã quyết định đặt ra mục tiêu cho mình, cho con mình để thực hiện dạy dỗ cháu. Bây giờ cháu đã 15 tuổi, theo học lớp 9 ở một trường bình thường, thật là may mắn, theo thời gian ơn trời cháu đã phục hồi dần dần và gần như khỏi bệnh hoàn toàn. Bây giờ cháu rất tự giác học và kết quả là từ năm lớp 5 đến nay luôn là học sinh giỏi của lớp (luôn đứng trong 5 bạn học giỏi nhất lớp, toán và Anh văn luôn đứng thứ 1,2), đó là điều không tưởng đối với tôi và gia đình vì khi tôi lên kế hoạch dậy cháu tôi chỉ đặt cho mình mục tiêu là cháu lớn lên có thể tự phục vụ bản thân những nhu cầu cá nhân: ăn uống, vệ sinh cá nhân... Tôi cũng thống nhất ý kiến với bạn là hãy coi con mình là trẻ bình thường và nên cố gắng cho cháu hoà nhập ở một trường bình thường (quyết định cho cháu nhà tôi học trường bình thường là một quyết định đúng đắn nhất và cũng là bước ngoặt đối với cháu nhà tôi). Trong gia đình bạn cần lên kế hoạch và chương trình dạy dỗ cháu, từng bước một, không nên nôn nóng, phải kiên nhẫn, đặc biệt là những ngày đầu tiên. Tôi tin chắc rằng khi bạn đã lên kế hoạch dạy dỗ cháu một cách cụ thể, và cháu nghe theo chỉ bảo của bạn sau một thời gian đầu dạy dỗ, bạn sẽ dần có được những thành công như bạn hằng mong đợi. Chúc bạn thành công. Hà nội 07/02/2012

NIEM CAM THONG

Gia dinh toi sinh song tai Uc Chau cung co con bi autism (binh tu ky) nhu con cua chi...Thanh that chia se cung chi, nhung chi co biet nhung dua tre tu ky khi truong thanh deu co nang khieu thien tai dac biet. Chi nen chu y cho chau theo nganh Khoa Hoc va Vat Ly sau nay nhe. Chuc chi vui ve.

Những thiên thần mắc đọa

Chị ơi. Dù thế nào, con vẫn là thiên thần của Chị, hãy mạnh mẽ và can đảm hơn cho con, chị nhé. Gửi chị đọc văn Nguyễn Ngọc Tư, câu chuyện về bà mẹ có con thiểu năng. Xin tòa sọan hãy gửi thư của tôi đến chị. Xin cám ơn ==

 Những thiên thần mắc đọa Chiều nào bà mẹ cũng dẫn con ra công viên bên bờ sông, chỗ chị hay tụ tập đánh cầu lông với bạn bè. Nhẹ nhàng đặt đứa bé lên băng đá, mẹ chạy quanh, lúc che mặt cút hà, lúc lại giả đò trợt té. Đứa trẻ bị giảm thiểu năng trí tuệ, nên ngờ nghệch, có khi cũng nhoẻn cười, nhưng ánh mắt dại mông mênh. Chị hay đứng đằng xa, lén nhìn cảnh đó mà xót thương, bởi cảm giác, đang quấn quýt bên con nhưng bà mẹ ấy như cô đơn chơi vơi dưới nắng chiều. Day qua day lại, chị thấy nhiều người cũng ngẩn ra ngó hai mẹ con họ, và cũng như chị, họ giấu giếm cái nhìn của mình, mắt đậu vào bâng quơ. Dường như ai cũng sợ mình sẽ không kềm chế ánh mắt thương hại, như nhát roi quất vào lòng bà mẹ, vốn đã đau. Bất giác, chị nhớ cái quãng thằng con bị chứng biếng ăn, chị đã mệt mỏi như thế nào. Thằng nhỏ ốm nhom, nhẹ hều, cái đầu to quá khổ so với thân mình đẹt ngắt, nhiều bữa bưng chén cơm nguội ngơ đuổi theo nó hàng giờ đồng hồ, chị khóc ròng. Không hoàn toàn vì thương con, đôi lúc, chị nhận ra, chị đang thương cho niềm kiêu hãnh của mình. Chị còn không muốn chở con ra đường chơi, sợ người ta quở, nuôi con gì ốm nhách. Xấu hổ vì ý nghĩ đó, chị chậc lưỡi, tự nhủ, người ta ai cũng vậy. Bà mẹ nào cũng mong đứa con mình thật bụ bẫm và xinh đẹp. Không thì cớ gì lúc mang bầu, nhiều bà mẹ treo hình những cô cậu bé béo múp míp trong phòng ngủ (những mong đứa nhỏ mình sinh ra sẽ giống hệt vậy). Không thì cớ gì mẹ phải tần tảo dành dụm mua sữa Pháp, sữa Mỹ với hy vọng nhỏ con mình ú quây y như… quãng cáo trong ti vi. Không thì cớ gì một vài người giữ trẻ bất lương đã cho thuốc tăng trọng vào thức ăn, để đám trẻ vùn vụt tăng cân, vừa được tiếng thơm vừa thoả mãn lòng hãnh tiến của những bà mẹ. Chị nhớ hồi nhỏ mình cũng xấu đau xấu đớn (bây giờ thì đã bớt xấu chút đỉnh), hẳn má buồn lắm. Hỏi má, má cười, đẹp không phải là niềm tự hào duy nhất. Má vui vì chị bốn tuổi đã biết đọc sách báo, năm tuổi đòi quét nhà, sáu tuổi biết lon ton xách thùng tưới rau… Má nói, miễn con mình là đẹp. Chị không tin. Nhưng nghề báo đã đứa chị đi nhiều nơi, gặp nhiều người. Có lần, chị đến T, vùng đất nghèo, xơ xác những di chứng chất độc màu da cam. Hoàn cảnh có khác nhau, bọn trẻ cũng mang dị tật khác nhau nhưng những bà mẹ trong xóm thì có chung ánh mắt, ưa nhìn xuống, lầm lũi, tủi cực. Cái cười cũng rụi ngọn từ khi đứa con ra đời, héo hắt khóc trên tấm khăn. Có đứa nguyên vẹn đến năm, mười tuổi, mẹ vui được quãng đó, rồi một bữa con nhìn mẹ, cái cười ngờ ngệch hiện ra trên khuôn mặt xanh xao. Tóc bạc chảy tràn trên mái đầu của người mẹ trẻ. Chị muốn ôm ghì người phụ nữ ấy vào lòng, khi bà mẹ vẫn đưa cái nhìn trìu mến bọc lấy thằng bé đang nằm mút ngón chân trên giường, khoe, Út Cưng hiền khô hà, nó đeo tui hỏng rời, hễ đi vắng chút xíu là nó nhớ, thấy thương lắm. Cái nhìn vừa sâu nhói, vừa chan chứa thương yêu đó chị vẫn gặp trên khắp ngã đường. Bởi khi đậu xuống chiếc nôi ấm áp của người, một ít thiên thần đã bị mắc đọa. Tình mẫu tử bị thử thách nghiệt ngã và dai dẳng. Nhà hàng xóm cũng có một đứa con tật nguyền, nhiều bữa bên đó mở tiệc, chị thấy họ nhốt thằng bé không hoàn hảo vào phòng, giấu biệt. Tình thương không đủ mạnh để lấn áp sự mặc cảm, lòng kiêu hãnh bị tổn thương. Nhưng nhiều người đã vượt lên những ám ảnh tầm thường. Như bà mẹ ở công viên chiều. Đoán được cái nhìn ái ngại của mọi người đối với mình, nên một bữa, người mẹ cầm tay đứa bé, ngoắc lia lịa, rối rít nói thay con “Cô ơi, chú ơi, bữa nay Ti mặc áo mới nè, nhìn Ti xem có đẹp không?”. Thái độ chủ động của bà mẹ khiến mọi người trở nên nhẹ nhỏm. Họ vẫy tay gọi đứa bé, họ lại chỗ bán hàng rong, mua vài cây kẹo dúi vào tay nó. Thằng bé ngây ngô nhoẻn cười, ngọng nghịu nói theo mẹ hai chữ cảm ơn. Bà mẹ cũng cười, hạnh phúc khi con được người đời yêu thương như một đứa trẻ bình thường. Mặt trời cũng rạng rỡ cỡ vậy, là cùng… Chị nghiêm cẩn như đang đứng trước một kỳ quan.

Người mẹ tuyệt vời!

Tôi chưa làm mẹ nhưng những dòng tâm sự của chị khiến tôi cảm thấy rất xót xa. Đứa trẻ thật bất hạnh nhưng thật may là đã có một người mẹ tuyệt vời như chị.

Cùng cảnh ngộ

Là xót xa khi mẹ nói rằng:" tại sao con bất hiếu đến vậy, mẹ nuôi con bao năm mà con chẳng buồn gọi mẹ 1 tiếng "mẹ" ".

chia sẻ cùng mẹ

Mình rất xúc động trước tình yêu vô bờ của mẹ. Chúc mẹ hun đúc nhiều nghị lực để giúp con mình nhé. Chúc hai mẹ con thành công.

RẤT CHIA SẺ

Mình đã dâng trào cảm xúc khi đọc những tâm sự rất thẳng thăn, những suy nghĩ rất thật từ tấm lòng của người mẹ dành cho con . Em cũng có con và em hiểu chị . Mong một phép lạ sẽ đến với gia đình chị , bé sẽ tiến triển tốt và hòa nhập với xã hội bình thường. Rất đồng cảm...chia sẻ... Hãy cố gắng chị nhé....

Xuc dong

Toi that su xuc dong va cam phuc truoc bai viet nay! Cau mong con chi, va cac be tu ky khac se co cuoc song tot dep hon! Than ai!

Bài viết thật hay

Cảm ơn tác giả bài viết đã giúp cho độc giả hiểu thêm nhiều về căn bệnh tự kỷ này. Qua bài viết thì tôi cũng đã thấy được mình may mắn biết bao khi được sinh ra lành lặn, khỏe mạnh bình thường. Đã có nhiều lần tôi tự hỏi rằng sao mình không có chiều cao và vẻ đẹp như nhiều người khác. Nhưng rút cuộc mình vẫn may mắn hơn rất nhiều người trong xã hội này. Trong cuộc sống của mỗi con người, có gì hạnh phúc hơn khi chúng ta có thể tự do thể hiện cảm xúc của mình, được thoải mái giao tiếp với mọi thứ xung quanh. Qua đây mỗi người trong chúng ta cũng nên hiểu biết thêm về người bị tự kỷ để có cái nhìn đúng đắn hơn và biết nâng đỡ họ trong cuộc sống.

Cam on ban Ha Duong nhieu!

Xin cam on bai viet cua ban. Bai viet cua ban giup minh va cac phu huynh co con bi tu ky co niem tin hon de cung cac con vuot qua nhung kho khan ma minh gap phai.


Xin cam on ban nhieu!

Gửi chị Dương và các bố mẹ có con tự kỷ

Dù bị nặng hay nhẹ, các con cũng đều đáng yêu lắm! Chúng ta phải có niềm tin rằng các con luôn có cơ hội để trở thành những người bình thường. Xin đừng có ai bỏ cuộc!

Chia se

Minh may man co Nhung dua con khoe manh, thong Minh, Nhung khi doc bai Viet cua ban cam xuc dang Len trong long Minh. minh rat phuc ban vi su kien tri cua ban, rat tran trong tam long mot nguoi me nhu ban. Minh co duoc biet Singapore chua can benh nay kha thanh cong, ho chup nao Kiem tra vung nao bi anh huong tu do co Nhung tac dong tich cuc cho vung nao do, Minh nghi neu co dieu kien ban hay thu Kiem tra cho con. Rat hy vong tat ca moi nguoi trong xa hoi co cai nhin dung Dan ve can benh nay de giup cac con hoa nhap voi cong dong. Thu ha.

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 
 
Góc thiên thần nhỏ
.
 
 
 
 
 
Lien he quang cao